Cô đâu cần so đáp án, lại lo lắng không đâu, để thời gian đó đi chơi còn thích hơn, nhưng bên ngoài trời quá nóng, nên nằm nhà vẫn thoải mái nhất.
Đường Vưu Vi cũng không ép buộc, không nói đến nữa.
Buối tối ngày hôm sau, lớp đặc biệt tụ tập.
So với lớp 14, thì lớp đặc biệt kích động hơn nhiều, ba năm qua chỉ biết cắm mặt vào sách vở, cũng chẳng vui chơi giải trí gì, nên hôm nay muốn xả láng.
Bây giờ Đường Nhân chỉ có thể ăn nhạt, sợ tới đó lại thèm ăn, nên cô đã ăn trước ở nhà.
Một đám nam sinh bị bức bối ba năm qua, nhưng cũng không dám to gan gọi rượu, chỉ gọi một ít bia.
Ngồi tụ tập quanh một cái bàn nhỏ nhiệt tình ăn uống, có nữ sinh vừa tới cũng uống nhiệt tình, ai không biết uống thì nam sinh uống thay, không khí rất cao hứng.
Triệu Như Băng ngồi ở trong góc cắn hạt dưa, không tham gia.
Lộc Dã cũng thử đến mời một ly, bị cô ta lạnh nhạt đuổi đi, sau đó không có nam sinh nào đến mời cô ta nữa.
Lúc Đường Nhân đến thì đã tám giờ tối.
Cô nhìn xung quanh một lượt, không thấy bóng dáng Lục Trì, lập tức mất hứng, tìm một góc ngồi chơi điện thoại.
Đường Minh lại kêu: “Đường Nhân, lại đây chơi đi, mọi người đang vui quá nè.”
Đường Nhân khoát khoát tay: “Tớ vừa mới truyền nước biển xong, các cậu chơi đi.”
Thấy cô không hào hứng, Đường Minh cũng không ép nữa, tiếp tục chung vui với mọi người.
Qua một lúc, Đường Nhân để điện thoại di động xuống.
Ánh mắt cô đảo đảo, sau đó kéo Lộc Dã: “Giao cho cậu một nhiệm vụ.”
Lộc Dã đang uống bị kéo ra, nói: “Nhiệm vụ gì, yên tâm giao cho tớ, nhất định sẽ khiến chị đại hài lòng!”
Đường Nhân nói: “Tí nữa Lục Trì đến, cậu làm sao bắt cậu ấy uống một chút, không cần uống nhiều, ít cũng được.”
Lần trước uống một chút đã choáng.
Lộc Dã dường như cũng phát giác ra được điều gì, cười ha ha, tự tin vỗ ngực: “Yên tâm! Không uống được cũng bắt uống!”
“Ok, chơi tiếp đi.” Đường Nhân hài lòng gật đầu.
Lộc Dã quay lại bàn, tiếng âm nhạc ầm ĩ cộng với tiếng nói ồn ào náo nhiệt.
Triệu Như Băng ngồi bên cạnh, đột nhiên lên tiếng: “Sao cậu lại muốn ép Lục Trì uống bia?”
Cô ta không thể hiểu nổi Đường Nhân, dựa theo những gì đã xảy ra, thì không phải Đường Nhân nên nâng anh như nâng trứng mới đúng chứ nhỉ? Sao lại bắt người khác ép Lục Trì uống bia.
Đường Nhân đưa mắt nhìn cô ta, từ lúc cô vào đến giờ, thì Triệu Như Băng đâu hề lên tiếng bắt chuyện, sao bây giờ chuyện liên quan đến Lục Trì thì lại xen vào?
Đường Nhân trả lời nhàn nhạt: “Thích.”
Triệu Như Băng không nói nữa, tiếp tục cắn hạt dưa.
Cả một học kỳ cô ta đã chứng kiến, không nói đến chuyện Đường Nhân đối với Lục Trì như thế nào, mà chỉ riêng thái độ của Lục Trì thôi là đã thấy anh sủng Đường Nhân lên tận trời cũng chẳng quá đáng.
Hơn nữa hai người cũng không tránh né mọi người, bài kiểm điểm trước toàn trường khắc sâu vào trong tâm trí Triệu Như Băng nhất, cũng đã từng ghen tỵ sao không có một người nào đó làm những chuyện này vì cô ta.
Lộc Dã nhắn tin cho Lục Trì hỏi khi nào thì anh tới.
Vừa đúng lúc Lục Trì đã đến trước cửa.
Lộc Dã vội vàng chạy ra cửa, hai mắt sáng lên, kéo kéo Lục Trì: “Đến đây đến đây, uống một ly đi, nếu không thì không cho đi.”
Lúc Lộc Dã uống bia rượu thì bạo hơn rất nhiều, trực tiếp kéo Lục Trì tới bàn.
Nam sinh ngồi quanh bàn cũng ồn ào theo: “Uống đi! Uống đi!”
Lộc Dã cười hì hì: “Không uống không cho đi, Đường Nhân ngồi bên kia kìa.”
Lục Trì nghiêng đầu nhìn sang, Đường Nhân quả thật đang ngồi ở kia, đang vẫy vẫy tay với anh, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn đến độ đỏ lên.
Lộc Dã làm theo lời Đường Nhân, chỉ đổ nửa ly bia, đưa tới: “Cậu chắc bình thường không uống rượu bia đúng không, nên uống nửa ly được rồi!”
Lục Trì nhíu mày: “Nhất định phải uống sao?”
Các nam sinh quyết đoán ồn ào: “Nhất đinh phải uống! Không uống không được, không uống không cho qua bên kia!”
Rối rắm trong chốc lát, Lục Trì cũng chậm rãi uống hết nửa ly bia.
Trừ lần trước Lục Vũ ép anh uống rượu, còn lại anh chưa bao giờ uống rượu, lần này là lần thứ hai.
“Uống… Uống xong rồi.” Anh đặt ly bia xuống bàn.
Lộc Dã chấp nhận: “Ok ok, qua bên kia chăm sóc Đường Nhân của cậu đi.”
Mặc dù không hiểu rõ tại sao Đường Nhân lại nhờ anh ta làm vậy, nhưng anh ta chắc chắn không phải là chuyện gì tốt đẹp, hoặc là Lục Trì uống rượu rồi sẽ làm gì đó kinh thiên động địa.
Đường Nhân không thể chờ đợi thêm nữa, còn Lục Trì lại cố tình đi chầm chậm đến chỗ cô.
Sau khi Lục Trì ngồi xuống bên cạnh Đường Nhân, cô nín thở, quơ quơ ngón tay trước mặt anh, mong chờ.
Lục Trì nháy nháy mắt, giơ tay ra bắt lấy ngón tay cô, nói: “Cậu… Cậu làm gì vậy?”
Đường Nhân có hơi thất vọng, chẳng lẽ chưa say?
Cô mím môi: “Không có gì.”
Lục Trì cảm thấy quái dị, nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt anh long lanh.
Đường Nhân thầm nghĩ ánh mắt của anh quá mê hồn.
Cô vẫn còn đang mong đợi, vươn tay lấy hạt dưa, Lục Trì cũng lấy hạt dưa, dùng tay bóc vỏ, nhưng lại không ăn.
Chưa được bao lâu, anh đưa nắm hạt dưa đã bóc vỏ cho cô.
Triệu Như Băng ngồi bên cạnh nhịn không được hừ một tiếng, thật là tức chết cô ta mà.
Hai người thay nhau cắn hạt dưa, qua nửa giờ thì hạt dưa trên bàn cũng vơi đi rất nhiều.
Đường Nhân hoàn hồn, quay đầu kêu: “Lục Trì.”
Lục Trì nghiêng đầu, ánh mắt long lanh nhìn cô, không nói một lời.
Cô cảm thấy không có gì kỳ quái hết, trên thực tế thì anh cũng ít nói, lại nghe thấy cô gọi, nên anh vẫn không nói lời nào, chỉ nhìn cô không chớp mắt.
Qua một lúc, rốt cuộc Đường Nhân cũng cảm thấy có gì đó sai sai, cô tiến sát tới gần quan sát anh, phát hiên mặt anh hơi ửng đỏ, bộ dáng im lặng giống như lần trước.
Đường Nhân quơ quơ ngón tay trước mặt anh, Lục Trì đưa mắt nhìn theo sự di chuyển của ngón tay cô.
Sao không ngậm ngón tay cô? Đường Nhân buồn bực.
Vào lúc cô không biết phải làm như thế nào, Lục Trì đột nhiên mở miệng: “Đường Nhân.”
Đường Nhân đáp: “Hả?”
Lục Trì mím môi, nói: “Tớ… Tớ…”
Sau khi nói ra hai chữ lại im lặng không nói nữa, mặt mày bắt đầu nhăn nhó.
Đường Nhân bắt đầu dỗ dành: “Cậu muốn nói gì? Nói từ từ thôi.”
Lục Trì bình tĩnh lại, nói: “Đường Nhân.”
Đường Nhân kiên nhẫn lắng nghe.
Lục Trì lại im lặng, chưa được bao lâu anh lại lên tiếng: “Đường Nhân Đường Nhân Đường Nhân…”
Đường Nhân muốn điên lên rồi, cả buổi trời chỉ biết gọi tên cô, mặc dù giọng nói rất êm tai, nhưng cứ vậy cũng không được.
Cô uy hiếp nói: “Cậu muốn nói gì? Không nói là tớ đánh cậu đó.”
Lục Trì bày ra vẻ mặt đáng thương, hai mắt trợn tròn ngơ ngác như nai con, chậm rãi mở miệng: “Tớ… Tớ yêu cậu.”
Sợ cô đánh nên anh lại bổ sung thêm: “Cực kỳ… Cực kỳ… Yêu… Yêu cậu.”