Tất cả khát vọng trong đời bị số phận làm cho trở nên nực cười, tất cả đều trở thành những thứ mà trong mơ anh cũng không thể có được.
Ngoài cửa sổ không có ánh trăng.
Không có tiếng gõ cửa, càng không có thanh âm khi anh trở về nhà, một khoảng tĩnh mịch.
Đến khi đọc xong bức thư thứ tám, Tạ Âm Lâu không còn sức lực để tiếp tục mở thư, ngón tay tạo thành những vệt trắng nhàn nhạt trên mặt giấy, nước mắt không ngừng chảy xuống, tầm mắt dần dần trở nên mơ hồ, gần như không còn thấy rõ chữ nữa. Cô nghiêng người dựa vào một góc ghế sô pha, hít thở thật sâu, phong thư được bóc ra cũng trượt dọc xuống theo gấu váy màu trắng xanh.
Ngón tay cô run rẩy mở điện thoại di động lên bấm loạn, cuối cùng tìm được số điện thoại của Phó Dung Dữ.
Lúc đã gọi đi.
Trong đầu Tạ Âm Lâu chỉ có duy nhất một suy nghĩ rất mãnh liệt, đó là muốn gặp anh.
Phòng ngủ chính tối tăm bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, dưới ánh sáng mờ ảo của màn hình điện thoại trong tay, cô khẽ ngước khuôn mặt tái nhợt lên, vịn ghế sô pha khó khăn lảo đảo đứng dậy, men theo âm thanh lê từng bước tìm kiếm, khi đến cửa phòng tắm, cả thân người cô cứ thế dần đông cứng.
Nước mắt lại một lần nữa xông lên, cô kinh ngạc nhìn về phía trước.
Trong đêm đen, dáng người thon dài của Phó Dung Dữ đang ngâm trong bồn tắm, từng giọt nước lăn xuống từ đuôi tóc anh, hàng lông mi đen nhánh đang nhắm chặt giống như vô cùng mệt mỏi mà ngủ quên không đi ra, chiếc áo sơ mi trắng đơn bạc cũng đã thấm nước, dán chặt vào đường cong rõ ràng nơi bắp thịt, trông như như một pho tượng tinh xảo không có chút nhiệt độ nào.
Điện thoại bên cạnh anh chợt rung lên, ánh sáng lóe lên cùng lúc lặng lẽ phác họa khuôn mặt tuấn tú mệt mỏi của anh, từ vầng trán đến sống mũi cao, và cả đường nét xương quai hàm sắc lạnh.
Đến giờ Tạ Âm Lâu mới nhận ra rằng họ đã xa nhau mười năm.
Phó Dung Dữ sớm đã khắc sâu cô vào trong tim, không ngừng lớn lên trong xương máu, đếm thời gian trôi, nhớ đến cô cả ngày lẫn đêm.
Dù có rơi vào cõi cát bụi, bị núi sông cách trở ngàn trùng.
Rồi cũng có một ngày, anh sẽ vì cô mà băng đèo vượt núi.
…
Tạ Âm Lâu bật đèn tường lên, ánh đèn vàng ấm áp vụt sáng từ từ chiếu rọi mọi không gian.
Tiếng vang nhỏ xíu ấy đã khiến Phó Dung Dữ mở mắt từ giấc ngủ say.
Bên ngoài tiếng mưa rất to, nhưng bên trong lại rất yên tĩnh, khi nhìn thấy Tạ Âm Lâu mặc một chiếc váy dài đứng gần mình trong gang tấc, anh cho rằng đó chỉ một giấc mơ rất đỗi chân thật.
Phó Dung Dữ cố chịu đựng cơn đau đầu dữ dội, khom người bước ra khỏi bồn tắm, làn nước lạnh như băng thuận theo đó tràn ra ngoài, quần dài và áo sơ mi của anh cũng đang nhỏ nước, sàn nhà ướt đẫm, chân bước ra ngoài, nhưng mắt vẫn cứ nhìn cô.
“Sao thế, đến cả trong mơ mà em cũng khóc.”
Phó Dung Dữ giơ ngón tay thon dài lạnh lẽo ra, theo bản năng lau đi nước mắt trên mặt cô, làn da mỏng manh mềm mại hệt như trong ký ức làm cho anh có phần lưu luyến không muốn rời xa, lại theo đó mà nhẹ nhàng vuốt ve, giọng khàn khàn như mê sảng: “Anh lại làm cho em khóc sao?”
Một giọt nước mắt trong suốt như pha lê rơi xuống từ đuôi mắt Tạ Âm Lâu, giữa môi cô nghẹn ngào không cách nào mở miệng nhưng vẫn cố chấp nhìn chằm chằm vào anh. Giờ phút này Phó Dung Dữ đã tháo xuống lớp ngụy trang hoàn mỹ, anh nghĩ rằng đây là một giấc mộng hư vô mờ mịt, nên đã thản nhiên để lộ ra vẻ mệt mỏi và đau đớn mà ngày thường không ai biết được.
Anh muốn ôm Tạ Âm Lâu, nhưng khi giơ hai cánh tay cứng ngắc lên lại do dự một lúc, nhỏ giọng nỉ non hỏi: “Ôm được không?”
Ngay cả trong mơ mà anh cũng không dám tự tiện, sợ chọc giận cô.
Tạ Âm Lâu đột nhiên cảm thấy vị trí trái tim mình như bị đánh một cái, cảm giác chua xót lan đến cổ họng, suýt chút nữa lại rơi nước mắt, cô gật đầu một cái rồi chủ động ôm lấy eo anh.
Phó Dung Dữ cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú rõ ràng có chút run sợ, giống như là chưa bao giờ hy vọng xa vời rằng sẽ có một ngày Tạ Âm Lâu sẽ chủ động ôm mình.
Có điều cô lại khóc, tiếng khóc thút thít như một chú mèo con.
Lòng bàn tay lạnh như băng chạm vào khuôn mặt cô như muốn trấn an, khi chạm vào thì toàn là những giọt nước mắt, chảy vào trái tim anh. Cuối cùng anh cẩn thận đến gần, khẽ hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô.
“Phó Dung Dữ…” Tạ Âm Lâu gọi khẽ tên anh, cô chỉ còn lại một chút hơi sức vì đã khóc nhiều đến nỗi không thể sắp xếp được ngôn ngữ của mình, chỉ có thể dán khuôn mặt mang hơi lạnh lại gần anh, nghĩ đến hình ảnh anh viết thư, hô hấp của cô càng trở nên khó chịu: “Em ghét anh lắm, năm đó anh dẫn theo em trai nói đi là đi, ngay cả hôn ước của chúng ta cũng không cần… Em sợ nơi này không còn vật gì thuộc về anh, thì anh sẽ vĩnh viễn không quay lại nữa.”
“Âm Lâu.” Phó Dung Dữ đang quấn quýt răng môi với cô, giọng nói trầm khàn chứa đầy sự tan nát cõi lòng, anh lặp lại từng chữ một: “Em ở đây thì anh cũng sẽ ở đây.”
Anh ôm thật chặt thân hình nhỏ yếu của Tạ Âm Lâu vào trong ngực, áo sơ mi dính nước của anh cũng sắp làm ướt một mảng lớn trên váy cô, môi anh không biết chừng mực mà hôn thật sâu. Trong khe hở gần như không có dưỡng khí, anh vừa kìm nén cảm xúc mãnh liệt trong lồng ngực vừa thì thào nói: “Anh đấu tranh với chính mình mười năm, lo sợ không thể đem lại cho em những thứ tốt nhất, Âm Lâu, con người anh trải qua quá khứ đen tối, em lại hết sức thuần khiết, em vẫn sẽ thích anh sao?”
Khoảng thời gian vui vẻ bên nhau khi còn bé tựa như là chuyện xảy ra ở kiếp trước.
Anh không còn là một vị thiếu gia cao cao tại thượng, xương cốt toàn thân từ lâu đã bị người ta tàn phá vô số lần, những vết thương xấu xí cũng đã bao trùm thân xác hoàn mỹ này theo thời gian.
Phó Dung Dữ cam tâm tình nguyện bị cô coi như bạn tình trên giường, gọi là đến đuổi là đi, anh cũng không dám có ý bắt cô công khai yêu mình.
Tình cảm mãnh liệt kìm nén nhiều năm đã đánh sập lý trí trong đầu, anh bế Tạ Âm Lâu đến bồn rửa tay, cúi đầu không ngừng hôn lên nốt ruồi giọt lệ nơi khóe mắt cô, chỉ muốn chìm đắm đến chết trong đó.
Tạ Âm Lâu thuận theo phối hợp, mượn ánh sáng từ chiếc đèn treo tường, ngón tay không tự chủ được lần theo đường nét trên khuôn mặt góc cạnh của anh, lại dọc theo cằm sờ đến yết hầu, khi chạm đến cổ áo mỏng manh, cô nhìn thế nào cũng không thấy chán.
Ngay sau đó, cô cởi cúc áo sơ mi ra rồi ném nó xuống đất, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ chẳng biết từ lúc nào trở nên to hơn, như muốn ngấm cả vào hai người.
**
Kim giờ chỉ đến mười một giờ, trong không khí tràn ngập hơi nước lạnh lẽo, Phó Dung Dữ không tìm được khăn lông sạch trong phòng tắm bèn dùng khăn giấy lau nước mắt cho cô, dọc theo đó là chiếc cằm trắng mịn và cái cổ vô cùng gầy gò, anh dịu dàng như thể đang đối xử với một món bảo vật dễ vỡ, cánh tay dịu dàng ôm lấy cô đi ra bên ngoài.
Phòng ngủ chính đã lâu không có người ở, chăn bông rối bời đã mất đi nhiệt độ, anh không đặt Tạ Âm Lâu xuống ngay mà lục tung tủ quần áo lấy ra một chiếc áo khoác âu phục sạch sẽ có mùi thơm tuyết tùng nồng đậm, cúi người bao lấy cơ thể lạnh băng của cô.
Trong bóng tối, vải vóc tơ lụa thoải mái dán sát vào da thịt.
Tạ Âm Lâu mặt đối mặt với anh, giọng nói vì khóc mà trở nên khàn khàn lười biếng: “Em vẫn đang mơ sao?”
Các ngón tay cân đối của Phó Dung Dữ đang cài cúc áo cho cô cứng đờ trong giây lát, đôi mắt màu hổ phách kìm nén cảm xúc phập phồng mạnh mẽ, anh lặng lẽ nhìn cô.
Đây là Tạ Âm Lâu đang sống sờ sờ, còn đang thở.
Anh như thể đột nhiên bị đánh thức, yết hầu chậm rãi chuyển động, không thể tin được vật đã mất còn tìm lại được, cho đến khi Tạ Âm Lâu kéo anh lại, đầu ngón tay men dọc theo xương quai xanh thon dài hướng xuống dưới, loại cảm giác nóng bỏng này lan ra từ lồng ngực
đang căng thẳng của anh rồi lập tức bao trùm cả tấm lưng.
Phó Dung Dữ dần dần không thể kiềm chế được cảm xúc phập phồng trong lòng, anh lại giang cánh tay ra ôm chặt cô vào lòng.
Tạ Âm Lâu ngước khuôn mặt vô cùng xinh đẹp lên mỉm cười với anh, hàng mi cong đẫm lệ rũ xuống, cô chủ động hôn lên vị trí trái tim anh, giọng nói nhẹ nhàng không che giấu được sự say mê: “Chàng trai em yêu, anh ấy mãi mãi trong sáng, tình yêu của anh ấy cũng vậy.”
—Hết chương 58—