【 GGF – Star: Em nói rất đúng. Việc này dừng ở trên đầu tôi, tôi cũng muốn mắng hắn. Rõ ràng là tôi đang vui vẻ đăng ảnh sinh nhật trên Weibo, hắn lại chạy tới bình luận của tôi * một cục ph*n rồi chạy, xoá bình luận của hắn là đã khách khí lắm rồi. 】
【 GGF – Star: Đầu óc của Wind có hố thì phải? 】
Mặc dù ban đầu cậu không thích Star lắm, nhưng câu nói này đã hoàn toàn chạm vào trái tim của Tả Đào.
Sau khi trò chuyện xong với Star xong, Tả Đào nhìn thời gian, đã sắp hai giờ rồi.
Sợ quấy rầy Tống Thời Hàn nghỉ ngơi, cuối cùng cậu vẫn không hỏi ra nghi vấn.
——
Sáng sớm hôm sau.
Bởi vì trong lòng vẫn còn có chuyện giấu kín, cho dù cả đêm ngủ không nhiều, nhưng khi xuống giường, Tả Đào vẫn không cảm thấy buồn ngủ.
Sau khi tắm rửa sơ qua, cậu làm cho mình một bát mì ăn liền rồi mang lên phòng huấn luyện.
Khi đi ngang qua văn phòng của Khương Minh, cửa văn phòng mở toang, bên trong truyền ra tiếng nói chuyện.
Ánh nắng ban mai từ cửa sổ trên hành lang chiếu vào, mặt đất tràn ngập ánh vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy bụi mù mịt chìm trong không khí.
Bước chân của Tả Đào bất giác dừng lại, cậu vô thức nhìn vào văn phòng, kết quả giây tiếp theo liền nghênh đón một đôi mắt thanh lãnh đạm nhiên.
“Buổi sáng liền ăn mì gói?”
Hẳn cũng vừa mới dậy không bao lâu, đầu tóc Tống Thời Hàn vẫn có chút hỗn độn, thanh âm có chút lười biếng cùng khàn khàn. Khi nói chuyện, anh tùy ý xắn cổ tay áo sơ mi lên vài lần, lộ ra cơ bắp uyển chuyển ra ngoài.
Tả Đào ngẩn ra: “Dạ.”
Tống Thời Hàn dường như muốn nói thêm điều gì đó.
Mà bên kia nghe được động tĩnh, Khương Minh vừa vặn cũng ngẩng đầu nhìn sang, có thể là nghĩ tới cái gì, hắn vẫy tay với Tả Đào: “Pink tới vừa lúc, em cũng tiến vào đi, có chút việc muốn nói với em.”
Ý thức được cái gì, trong lòng Tả Đào ‘ lộp bộp ‘ một tiếng, dừng lại hai giây, bưng mì gói bước vào.
Khương Minh không đi thẳng vào vấn đề, hắn đầu tiên chúc mừng sinh nhật Tả Đào, lại hỏi tiếp: “Hai ngày này có chút bận, cũng chưa kịp hỏi em, vết thương trên eo đã đỡ chưa?”
“Khá hơn nhiều.” Tả Đào gật đầu đáp ứng rồi một tiếng, khóe mắt liếc nhìn Tống Thời Hàn: “Huấn luyện viên, rượu thuốc anh đưa rất có hiệu quả.”
Khương Minh: “Đó là đương nhiên.” Hắn cười cười, vặn nắp chén nhấp một ngụm trà, nói: “Đó là thuốc gia truyền do nhà anh truyền xuống, khi còn nhỏ lúc anh đánh nhau, trên người để lại vết thương, phần lớn đều là dùng nó.”
Khương Minh: “Hôm nay nhớ xoa thêm vài lần, sẽ rất nhanh liền khỏi.”
Tả Đào vội không ngừng gật đầu đáp ứng, sau đó mím môi, chủ động hỏi: “Huấn luyện viên, anh vừa nói, có chuyện muốn nói với em?”
“Còn không phải chuyện tối hôm qua.” Khương Minh có chút cạn lời mà ấn ấn cái trán, nói một hồi liền nhịn không được phun tào một câu: “Trước kia còn không biết Wind có thuộc tính miệng rộng như vậy, phía chính phủ chúng ta cũng chưa thả tin tức ra ngoài, hắn lại dám nói ra trước.”
Dứt lời, lại giơ ngón tay cái lên với Tả Đào: “Em xoá bình luận kia là đúng, chính là động tác hơi chậm.”
Trái tim cậu như bị một sức mạnh vô hình nào đó bóp chặt, Tả Đào mấp máy môi dưới, cố gắng giả vờ như không quan tâm, nhưng chính cậu cũng không rõ lắm là mình có phải đang giả vờ hay không.
Cậu nhẹ nhàng cười, hỏi: “Huấn luyện viên, chúng ta tìm được hỗ trợ mới rồi sao?”
Một giây trước còn đang cúi đầu lướt điện thoại, Tống Thời Hàn hơi liếc mắt nhìn sang, áánh mắt khẽ quét qua nụ cười gượng gạo trên môi Tả Đào.
“Nói đúng ra, chỉ là có chút phương hướng.” Khương Minh nói vô cùng nghiêm cẩn: “Trước khi hợp đồng được ký kết, mọi thứ đều có thể xảy ra.”
Tả Đào đi tới sô pha ngồi xuống, cúi đầu ăn mì gói, che giấu một tia phiền muộn trên mặt: “Là ai vậy ạ?”
Khương Minh: “Tuyển thủ Hàn Quốc Demon, hợp đồng của hắn với TDK sắp hết hạn, chúng ta đang liên lạc.”
“Demon?” Tả Đào nhớ lại cái gì: “Em nhớ rõ lúc trước không phải là nói muốn tìm hỗ trợ bên VVG mà?”
Cậu nhớ rõ một đoạn thời gian trước, Khương Minh và Thời Linh vẫn luôn chủ yếu liên hệ bên phía VVG, không nghĩ tới hiện tại lại đổi thành FDK.
“Giá cả không thành, lại cùng VVG gia hạn hợp đồng.” Khương Minh nhún vai.
Giống TDK, VVG cũng là 1 trong 3 đội mạnh của Hàn Quốc.
Tống Thời Hàn lúc này xen vào: “Làm sao hắn biết?”
Khương Minh sửng sốt một lúc, mới ý thức được ‘hắn’ trong lời Tống Thời Hàn chính là chỉ Wind, liền lên tiếng: “Cái này vòng này chỉ có từng nấy, cái người bạn lúc trước giật dây cho tôi và huấn luyện viên bên Reborn cùng nhau ăn bữa cơm, có lẽ là lúc ấy tôi không cẩn thận nói ra miệng.”
Nghe vậy, Tống Thời Hàn gật gật đầu ý bảo mình đã biết.
Khương Minh thở dài: “Còn may cũng không phải chuyện gì quan trọng, chính là phải đẩy nhanh tiến trình hơn.”
Wildfire là một chiến đội có sự chú ý cao trong nước, tối hôm qua Wind vừa thả tin tức kia ra, tin nhắn dưới official weibo cơ hồ phải nổ tung.
Lời này vừa nói xong, Khương Minh lại lần nữa nhìn về phía Tả Đào: “Còn có một chuyện, anh và Fire lúc trước cũng đã nói.”
Khương Minh nói: “Chúng ta hiện tại phải làm ra 2 chuẩn bị, lỡ may bên Demon không thuận lợi, chúng ta còn có biện pháp khác ứng phó. Em xem danh sách này một chút, có người nào mà em thấy xem trọng hay không, nếu có thì cho bên đội thanh huấn tuyển người.”
Tả Đào tiếp nhận phần danh sách mà Khương Minh vừa nói, trong mấy chục cái Id, cúi đầu liền thấy cái Id áo choàng vô cùng quen thuộc của mình.
“Chính là nói……” Tả Đào trầm mặc vài giây, đặt mì gói sang một bên, như có điều ám chỉ: “Chính là nói, ai mạnh thì lên, là ý tứ này đúng không?”
Khương Minh búng tay một cái: “Nếu Demon không tới, thì chính là như vậy.”
Tả Đào cơ hồ không có chút nào: “Vậy ZZ đi.”
Thật ra trong lòng cậu có chút chột dạ, bởi vì động tác nắm chặt tay mà móng tay đâm cả vào da thịt.
Trong cuộc đời này, ít nhất một lần trong đời phải đấu tranh giành lấy một thứ gì đó cho riêng mình.
“Vậy thì ý em cũng giống như Fire rồi.”
Khương Minh chép chép miệng: “Nhưng vấn đề là, cái người ZZ này không dễ tiếp xúc cho lắm, không phải lúc trước không có chiến đội nào mới hắn, nhưng cuối cùng đều bị cự tuyệt.”
“”Không sao, chúng ta thử liên lạc trước đi, lỡ may thành công thì sao.”
Tả Đào nhẹ nhàng ho một tiếng, chậm rì rì mà bồi thêm một câu:
“Thật sự không được, thì em tự mình đi hỏi hắn.”
Tống Thời Hàn hơi hơi nhướng mày, tầm mắt dừng ở trên người Tả Đào: “Em đi hỏi hắn?”
“Dạ.”
Để tránh bị nhìn ra manh mối, Tả Đào liếc nhìn thoáng qua Tống Thời Hàn, sau đó lại nhanh chóng rời tầm mắt, nỗ lực khiến mình mặt không đổi sắc ——
“Là…… Do chuyện liên quan đến Tiểu tinh linh lần trước, em với hắn có lén liên hệ, quan hệ cũng không tồi, có lẽ có thể đem người mời tới đây.”
“Em cũng chỉ thử một chút, kết quả cũng không thể bảo đảm.”