***
Lúc Cố Niệm và Phán Phán về nhà đã là chín giờ tối, Lục Diệp Thanh đưa bọn họ trở về.
Xe Tống Hoài Thừa luôn luôn đỗ dưới lầu, lẫn vào bóng tối, anh nhìn chiếc xe ở phía trước. Xe dừng lại, Lục Diệp Thanh từ trên xe đi xuống, hắn vừa ôm đứa bé, lại vừa cẩn thận chăm sóc Cố Niệm.
Tống Hoài Thừa làm sao lại không biết tình cảm của Lục Diệp Thanh dành cho Cố Niệm. Anh liên tục hút thuốc, đôi mắt bị khói thuốc hun đến nỗi vừa cay vừa ngứa.
Nửa giờ sau, Lục Diệp Thanh xuống tầng, lái xe rời đi.
Tống Hoài Thừa híp mắt nhìn lên tầng, trong lòng trống rỗng.
Anh nâng tay mở cửa xe, đi lên tầng.
Tống Hoài Thừa trầm tư, không cảm giác đã đi đến cửa. Trước cửa có đôi giày da kiểu nam đã bám đầy bụi. Anh liếc liếc mắt một cái, nâng tay gõ cửa.
Cố Niệm tưởng Lục Diệp Thanh đi mà quay lại, “Diệp Thanh…” Lời của cô còn không có nói xong, nhìn thấy Tống Hoài Thừa nhíu mày, không nói thêm gì nữa.
“Anh có thể vào không?” Tống Hoài Thừa hỏi.
Cố Niệm nghiêng mình, Tống Hoài Thừa cởi giầy, thay một đôi dép lê còn chưa kịp cất đi, vẫn còn mang theo hơi ấm.
Đèn phòng khách không quá sáng, ở đây cũng không có điều hòa, Cố Niệm còn mặc áo lông rất dày.
Tống Hoài Thừa nhìn cô, “Phán Phán đâu?”
“Ở trong phòng.” Cố Niệm thản nhiên nói.
“Bác sĩ có nói gì không?”
Cố Niệm biết thật ra anh đều biết rồi.
“Đều nói giống nhau.” Cố Niệm nhíu mày, “Trước mắt không có một vị bác sĩ nào nói con bé có thể nói chuyện.”
Tống Hoài Thừa đau lòng rầu rĩ, “Anh đi nhìn con bé.”
Cố Niệm gật gật đầu, cô vào phòng bếp hâm sữa.
Phán Phán ngồi dưới đất, cầm bút vẽ nguệch ngoạc. Tống Hoài Thừa nhẹ giọng nói, “Sao lại ngồi xuống đất thế kia, sẽ bị lạnh.”
Phán Phán giương mắt nhìn anh một cái, tiếp tục vẽ.
Tống Hoài Thừa thở dài ngồi xuống bên cạnh bé, thấy Phán Phán đang vẽ người tuyết, còn có bông tuyết, trên giấy còn vẽ một người lớn một đứa bé, vừa thấy liền biết là ai.
Tống Hoài Thừa vươn tay xoa xoa tóc của bé, mới bao lâu không gặp, khuôn mặt đứa bé đã gầy đi nhiều rồi. Anh hoảng hốt nghĩ, ông trời đang trừng phạt anh sao? Nếu muốn trừng phạt thì hãy trừng phạt anh đi, “Làm vậy sẽ tổn thương đến mắt, về sau cận thị lại phải đeo kính đấy.”
Phán Phán vòng vo đảo mắt, buông bút vẽ, khoa tay múa chân,“Quả Quả ở lớp cháu phải đeo kính đấy.” Nói đến người này, bé lại nghĩ cái gì, “Khi nào cháu có thể đi nhà trẻ ạ?”
Tống Hoài Thừa lại đau đớn, “Rất nhanh Phán Phán có thể đi nhà trẻ.”
“Phải không? Nhưng cháu không nói được, nhà trẻ có nhận cháu không?” Khuôn mặt nhỏ của Phán Phán lộ ra sự mất mát.
Tống Hoài Thừa vươn tay ôm bé vào lòng, “Đương nhiên, con thông minh đáng yêu như vậy, sau này Phán Phán còn dạy em trai và em gái học nữa. Cha có bí mật này muốn nói cho Phán Phán…”
Đứa trẻ vừa nghe thấy bí mật, ánh mắt sáng lên.
“Trong bụng mẹ con có em bé nhỏ đấy.” Tống Hoài Thừa nói nhỏ.
Phán Phán há to miệng, nở nụ cười, nhưng không lâu, sắc mặt của bé lại thay đổi.
Tống Hoài Thừa nhìn ra, “Làm sao vậy?”
Phán Phán cắn môi, bất an, “Có em bé nhỏ, hai người có không thích con không?”
“Sẽ không.” Tống Hoài Thừa kiên định nói, “Cha và mẹ vĩnh viễn yêu Phán Phán nhất, em bé nhỏ trong tương lai cũng muốn bảo vệ Phán Phán.”
“Nhưng cháu không nói được.” Khuôn mặt nhỏ của Phán Phán tràn ngập lo lắng.
“Cha cam đoan với con.” Tống Hoài Thừa nắm tay bé kiên định nói, “Con vĩnh viễn là bảo bối mà cha yêu nhất. Chúng ta cùng nhau bảo vệ em bé nhỏ được sinh ra được không? Phán Phán phải giúp cha chăm sóc mẹ.”
Phán Phán nghĩ đến bản thân sắp là chị gái, ý thức trách nhiệm nhất thời tăng cao, “Cháu sẽ.”
Cố Niệm mang sữa đi vào, “Phán Phán uống sữa nào.”
Phán Phán nhìn cô, Mẹ, mẹ có em bé nhỏ có phải không? Con muốn làm chị gái.”
Cố Niệm lập tức nhìn Tống Hoài Thừa, Tống Hoài Thừa khô khốc nói,“Em xem, Phán Phán rất vui.”
Cố Niệm cười lạnh, cô thu hồi cảm xúc, “Phán Phán, trước tiên phải uống sữa đã.” Xoay người đi ra phòng khách.
Tống Hoài Thừa chạy nhanh cùng đi ra, “Cố Niệm, em hãy nghe anh nói, anh nghe nói nếu phá thai sẽ thật sự làm tổn thương đến cơ thể.”
Cố Niệm xoay người, Tống Hoài Thừa thiếu chút nữa đụng phải cô, anh khẩn trương đi đến, hít sâu một hơi, “Cẩn thận.”
“Tống Hoài Thừa, anh muốn đứa bé này?” Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh.
Tống Hoài Thừa chua xót, anh giật mình trong chốc lát, “Đúng vậy, đó là đứa con của chúng ta.”
Cố Niệm ngoài cười nhưng trong không cười, “Có thể. Trước tiên anh phải đồng ý yêu cầu của tôi, giúp cha tôi ra tù.”
Trái tim Tống Hoài Thừa co rút, anh không nghĩ tất cả mọi chuyện trở nên khó khăn như vậy, anh không hy vọng đứa bé sinh ra là dựa trên cơ sở trao đổi lợi ích, “Cố Niệm, em…” Sắc mặt anh tối sầm lại.
“Lúc trước luật sư đã nói chuyện với tôi, năm đó chỉ cần cha thanh toán hết khoản nợ, thì thật ra sẽ không bị phán nhiều năm tù như vậy.” Cô lạnh lùng nói. Thật sự cô cũng biết lúc ấy Tống Hoài Thừa sắm vai nhân vật gì trong vụ án đó.
Năm năm nhanh chóng quá, anh cũng đã bị trừng phạt.
Mặt Tống Hoài Thừa cứng đờ, “Được, anh đồng ý. Về đứa con, anh chỉ hy vọng em có thể suy nghĩ.”
Hài lòng?
Trong lòng Cố Niệm tràn đầy trào phúng, nếu cô không biết những gì Chu Hảo Hảo đối xử với cô, có lẽ cô còn có thể giả vờ vui sướng.
Anh nhìn cô, “Ngày mai em có thời gian không?”
“Có chuyện gì?” Cố Niệm không chút để ý hỏi.
“Đến bệnh viện kiểm tra một chút, em sinh Phán Phán khi thân thể bị thương, lần này mang thai phải chú ý một chút.” Tống Hoài Thừa do dự nói.
Cố Niệm nghĩ anh lo lắng cho đứa bé, không nói gì nữa xoay người trở về phòng.
Tống Hoài Thừa nhìn cô đi rồi thở dài một hơi.
Mười giờ, Cố Niệm thấy anh vẫn chưa có đi, “Muộn rồi.”
Tống Hoài Thừa ừ một tiếng.
“Anh không đi sao?” Cố Niệm hỏi.
Tống Hoài Thừa chà xát hai tay, “Bên ngoài hình như có tuyết rơi, ngày mai chúng ta cùng nhau đi.”
“Nhà tôi không thừa giường.” Cố Niệm lạnh lùng nói.
Tống Hoài Thừa giật giật mi tâm mệt mỏi, “Anh sẽ ngủ ở sofa ngoài phòng khách.”
Trong nhà không có chăn thừa, Tống Hoài Thừa cầm thảm ngủ ở sofa.
Ban đêm, bên ngoài mưa to gió giật, trong phòng càng ngày càng lạnh. Tống Hoài Thừa không ngủ, anh nhẹ nhàng đứng lên, rón ra rón rén đẩy cửa phòng ngủ.
Cũng may Cố Niệm không khóa trái.
Anh đi đến mép giường, động tác nhẹ nhàng không tiếng động, đứng ở bên giường một lúc lâu, cuối cùng nằm xuống mép giường. Bên tai Tống Hoài Thừa truyền đến tiếng mẹ con cô hít thở đều đều, tay chân cũng không biết nên để ở đâu.
Qua một lúc lâu, anh đưa tay luồn vào trong chăn, nhẹ nhàng mà để ở trên bụng Cố Niệm.
Nơi đó vẫn bằng phẳng như trước, Tống Hoài Thừa lại kích động không thôi, anh nhẹ giọng nói, “Cha là cha của con. Con phải kiên cường sống ở trong bụng mẹ con nhé.”
Anh cong môi, cũng không biết khi nào thì có thể thấy con đạp nữa.