– Nếu là như thế, người của chúng ta khi xuất nhập Tàng Long đại điện, nhất định phải cẩn thận, vạn nhất bị người lưu ý phát hiện, sẽ rất phiền phức!
Vân Thiên Hà nghĩ một chút nói:
– Đã như vậy, sau khi trở lại, huynh sẽ cũng với An Thúc thương nghị một chút, mở ra Tàng Long trong Thiên Môn, sau này mọi người ra vào đều dừng lại tại Thanh Long sơn, như vậy sẽ tương đối an toàn!
Dứt lời, Vân Thiên Hà thấy Mộng Ly sắp sửa khuất khỏi tầm mắt, vì vậy cầm tay Tầm Nguyệt ngự không mà đi. Giống như một cơn gió, cấp tốc phi hành về Thanh Long sơn.
Ngay lúc Vân Thiên Hà mang theo Tầm Nguyệt ly khai được một lúc, tại phụ cận long hồ, lại một lần nữa xuất hiện thân ảnh một tuyệt sắc nữ tử.
Chỉ khác một điều, Long nữ này đã thay một thân đạm hồng sắc bằng sam quần lại càng lộ ra vẻ quyến rũ. Bên cạnh nàng còn có một nam tử anh tuấn, thoạt nhìn tương đối trẻ tuổi. Nam tử này một thân thanh y, khí chất ngưng liễm, tay cần chiết phiến, khiến cho người ta có cảm giác giống như một văn nhã sĩ đi du sơn ngoạn thủy.
Bất quá có một điểm có thể phân biệt hắn cùng với người thường chính là nam tử này không kiêng kị cái gì cả. Trên đầu hắn là một đôi long giác vẫn như cũ lộ ra bên ngoài, lại càng tăng thêm khí chất anh hùng của hắn.
Khi hai Long nhân này tới địa phương phụ cận nơi Mộng Ly cùng nữ tử kia tranh đấu, tên nam tử kia khép chiết phiến trong tay lại, quan sát tình cảnh xung quanh, lúc này mới thản nhiên nói:
– Tập Diên, ở đây lưu lại khí tức ba động rất mạnh, bất quá theo lời ngươi, ta một chút cũng không thể cảm nhận được điều gì, ngươi có thể cảm nhận được người này đã từng ở đây?
Vị Long nữ này lắc đầu, nhưng theo đó lại mang theo âm thanh nhỏ trong trẻo, cử chỉ đỏng đảnh làm nũng, nắm lấy tay của nam tử này, nũng na nũng nịu nói:
– Triệt Ngư sư huynh, cái giới chỉ kia là vật đính ước của hai chúng ta. Thế nhưng lại bị tên kia đoạt mất, ta nhất định phải phải đoạt lại, ngươi cũng phải giúp ta kiếm lại nha!
Nam tử tên Triệt Ngư nhíu mày, quay người lại, rất tự nhiên thoát khỏi cái nắm tay của Long nữ kia, lại xòe chiết phiến ra quạt vài cái, nhìn cảnh trí xung quanh long hồ nói:
– Tập Diên, chúng ta lần này xuống đây, cũng không có thời gian du sơn ngoạn thủy, giờ đây đang là thời điểm quan trọng để tranh đoạt, nhất thiết không thể bỏ qua, lần này ngươi lại gặp phải hai nữ tử long tộc đó, phỏng chừng chỉ có thể là người của Thiên Long tộc phái tới. Cũng không biết được trong khoảng thời gian này các nàng đã tìm đến các thế lực nào để hợp tác. Ngươi và các nàng tuyệt đối không thể xảy ra xung đột, dù sao thì Thiên Long tộc và chúng ta đều có cùng một mục đích!
– Hừ, xuống hạ giới phải trả giá không ít, không phải ai trong long tộc cũng giống như chúng ta đến đây. Ngày đó long tộc phải người tới, ta cũng không có tin, ta phỏng chừng hai người đó hẳn là đã xuống đây từ lâu!
Vừa nói, Tập Diên vừa mân mê cọng tóc, nghi hoặc nói:
– Chỉ là ta nghĩ kỳ quái, hai người kia thoạt nhìn khiến cho ta có cảm giác giống như chỉ là một người, nếu như bọn họ ngưng kết phân thân đi ra, dĩ nhiên là cửu sắc lưu ly phân thân, sư huynh ngươi nói xem. Thật lâu trước đây, long tộc ngày đó bị mất đi vật chí bảo Cửu Thải Vân Long Châu, có thể hay không đang ở trên người hai người này?
Triệt Ngư tự nhiên nhớ ra điều gì đó, đột nhiên xoay người nói:
– Ngươi nói ngươi đã giết một tên phế vật Viêm tộc tham sống sợ chết, sở dụng cả Long Tâm Thệ ?
– Đúng vậy sư huynh, làm sao vậy?
Vừa nghe lời này, sắc mặt Triệt Ngư trầm xuống, trầm giọng nói:
– Cho dù hắn có thế nào đi chăng nữa, nhưng dù sao thì cũng là người của Viêm tộc, sư muội ngươi cũng không có hiểu chuyện, không biết rõ tình hình sự việc, lại tự mình hạ thủ giết chết hắn, việc này nếu bị những người trong tộc biết được thì bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?
Tập Diên nghe được lời răn dạy, lúc này vẻ mặt rất ủy khuất, con mắt đỏ lên, quyệt cái miệng nhỏ nhắn, rồi lại tỏ vẻ điềm đạm đáng yêu.
Triệt Ngư thấy vậy, tâm tình trùng xuống, liền ôn tồn nói:
– Sư muội, sau này nhất thiết không được hành động theo cảm tình, sư huynh cũng sợ sau này ngươi phải chịu ủy khuất!
– Ta biết, trên đời này, chỉ có sư huynh là quan tâm đến ta nhất!
Nghe xong lời này, Tập Diên nhất thời mặt mày rạng rỡ
Triệt Ngư nhìn sư muội hắn si tình với hắn như vậy trong lòng cũng cảm thấy bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn, lại xòe chiết phiến ra tiếp tục du hồ.
Đi nửa đoạn đường, bọn họ đụng phải một tốp binh lính tuần tra ở vùng phụ cận. Quan quân nhìn thấy hai người, nhất thời thần sắc trịnh trọng, cúi người nói:
– Hai vị thượng sứ, việc tuần tra này chỉ là việc nhỏ, sao dám làm phiền nhị vị thượng sứ?
Bị những người này quấy nhiễu, làm mất hứng thú, Tập Diên cảm thấy khó chịu. Hơn nữa nàng vốn khinh thường những người này, coi những phàm phu tục tử này chỉ là những con kiến hôi. Vì vậy quát dẹp đường:
– Chúng ta tới đây du ngoạn, nên làm gì thì làm đi, chớ có quấy rầy chúng ra!
Tên đội trưởng bị khuôn mặt lạnh lùng của Tập Diên là cho sợ hãi, không dám nhiều lời cúi lạy một cái rồi liền dẫn người đi, tiếp tục tuần tra.
Triệt Ngư vẫn cau mày, tuy một màn vừa rồi khiến cho hắn có phần khó chịu nhưng hắn cũng không có ngăn cản, cũng không có muốn lại giáo huấn sư muội một lần nữa. Không thể làm gì khác hơn là tiếp tục quan sát cảnh vật xung quanh, trong lòng trần ngập tư lự.
Lúc này Tập Diên không có nhìn thấy thần sắc của Triệt Ngư, nhìn phong cảnh chung quanh nói:
– Sư huynh, ngươi nói những người đó rốt cuộc có mục đích gì. Trực tiếp đánh nhau tới nơi này chỉ để tranh đoạt một châu nhỏ bé, lấy tàn đường tối hậu một phương lãnh thổ, cũng có thể là do Tĩnh quốc, hoặc là trước tiên thay đổi tuyến đường phía bắc, rồi sau đó tiêu diệt kinh thành. Nhưng mà vì sao lại không tấn công quốc gia, chỉ để lại một địa phương nhỏ bé cấp cho Đường quốc a?
Triệt Ngư nói:
– Hiện tại khắp nơi đều cần một người đứng ra hòa hoãn xung đột, hơn nữa hắn cũng mượn cớ đi khắp nơi mong rằng có cơ hội tìm thấy một người!