“Chú Hạ! Chú Hạ!”
Hắn gọi liền hai tiếng cũng không ai trả lời. Theo thời gian mà tính thì lão bộc của hắn giờ này sẽ đi chợ, nhưng sự nhạy cảm của nghề nghiệp khiến Từ Anh Kiệt cảm thấy không ôn, hắn vội quay người định bỏ chạy, nhưng ngay trong lúc hắn quay mình thì đau hắn bỗng đau nhói, hắn vừa cảm giác thấy sau lưng hình như có ai đó thì mắt đã tối sầm lại, ngă lăn xuống đất.
Không biết bao lâu sau Từ Anh Kiệt cuối cùng cũng tinh dậy, Ánh sáng chói lọi khiến mắt mờ không nổi, hắn nheo mắt lại, nhưng thấm thoát vẫn phát hiện được mình đang ở trong một căn phòng rộng rãi, và đang bị trói trên một trụ gỗ. Thân trên cũng hắn trần truồng, dưới chân cũng bị xiết ngông sắt. Bên cạnh hắn là một đám đại hán to khỏe, bọn chúng đang khoát tay trước ngực lạnh lùng nhìn hắn.
“Từ thủ lĩnh, ngươi đã tinh lại rồi ư?”
Có âm thanh từ trên đinh đầu hắn vọng xuống, hắn gắng sức ngẩng đầu lên. Đầu hắn giờ vẫn âm i đau như búa bổ, thế mới phát hiện trên đầu minh còn có lầu hai. Cạnh cầu thang đang có một người ngồi đấy, tuổi tác cũng chạc hắn, cũng chừng ba mươi hơn, trong tay đang cầm ly trà, mặt nờ nụ kỳ bí ần nhìn hắn.
“Thế nào? Từ thống lĩnh không còn nhận ra ta sao?”
Từ Anh Kiệt bỗng nhận ra người này, đường chủ tình báo đường nội vệ Hồ Vân Bái, hóa ra là thủ lĩnh của tình báo quân An Tây: “Hóa ra là ngươi!”
“Là ta!” Hồ Vân Bái đặt ly trà xuống từng bước từng bước đi xuống, đi mãi đến trước mặt hắn, dùng một giọng lười thương hại nói: “Thật đáng thương quá đi! Chỉ một Trương Thông Nho đã đánh cho người bỏ binh bỏ giáp, lại chủ động nhượng quân quyền ra, để ba trăm năm mươi huynh đệ thủ hạ của người phải làm sao đây?”
Câu nói này của Hồ Vân Bái như đẳy Từ Anh Kiệt vào hố băng vạn trượng, mình một canh giờ trước giao binh quyền cho Trương Thông Nho sao họ lại có thể biết được? Hơn nữa nhất cử nhất động của mình hình như đều nằm trong tầm tay của họ.
Từ Anh Kiệt đau khổ nhắm tịt mắt lại, nỗi đau thất bại đâm sâu vào tim hắn, Mạng lưới tình báo ba trăm năm mươi người mà hắn vất vả xây dựng bấy lâu, vùng vẫy bấy lâu rốt cuộc chăng qua là miếng thịt nằm sẵn trong thớt của người ta mà thôi.
“Từ thống lĩnh, ngươi muốn biết rốt cuộc ai đã là người bán đứng ngươi không?”
Từ Anh Kiệt trầm giọng lại hỏi: “Là Vương Hoành. Trương Lưu Ba hay Hứa Lạc?’
Ba người này đều là chủ sự thủ hạ của hắn, trong một thời gian ngắn thế này thì Trương Thông Nho chỉ có thể thương lượng cùng ba người này: “Bách! Bách!” Hồ Vân Bái vỗ tay hai tiếng cô động cười nói: “Thông minh! Chỉ một chốc người đã tìm đúng được phạm vi. Không sai, chính là một trong số họ, có điều hắn không có phản bội, hắn từ đầu chí cuối cũng là người của bọn ta.”
“Là Trương Lưu Ba đúng chứ?”
Từ Anh Kiệt chỉ một chốc đã đoán ra là hắn, người này là thám tử của Ca Thư Hàn lưu tại Trường An, sau nay chuyển sang nương nhờ Từ Anh Kiệt, vì hắn rất bản lĩnh thông minh nên được đề bạt làm chủ sự, hơn nữa hai người đều từ U Châu đến nên rất được tín dụng.
“ừm! về căn bản thì đúng thế.”
Hồ Vân Bái gật gật đầu xong lại cười nhạt nói: “Từ thống lĩnh có muốn biết kế hoạch của Trương Thông Nho là muốn hạ thủ ở đâu không?”
Từ Anh Kiệt cười khổ một tiếng. Trương Thông Nho còn muốn bản bạc hành động gì nữa? Đã bị người ta điều tra rõ ràng như thế rồi, hắn lắc lắc đầu, biểu thị mình không biết.
“Nói như thế này đi! Nếu như là Từ thống lĩnh thì ngươi sẽ từ đâu hạ thủ?”
“Kho lương Hàm Dương!” Từ Anh Kiệt khẽ giọng nói.
“Quả nhiên là anh hùng có chung chí hướng.”
Hồ Vân Bái giơ cao ngón cái tán thường: “Nếu như là ta thì ta cũng sẽ chọn nơi ấy.”
Kho lương Hàm Dương có hai mươi vạn thạch lương thực, nhưng lại không bị trú thủ nghiêm ngặt như Trường An, không những dễ đắc thủ, mà đại doanh quân An Tây lại năm ở Hàm Dương, nếu một ngọn lửa lớn thiêu hủy kho lương Hàm Dương sẽ là một đòn đả kích trầm trọng lên sĩ khí.
Hồ Vân Bái lắc lắc đầu thở dài: “Tiếc thật! An Lộc Sơn dùng ngươi không đúng, lại không để Từ thủ lĩnh được chủ trì việc này, mà để cái tên ngốc Trương Thông Nho đó toàn quyền phụ trách. Hắn rồi cũng sẽ làm đứt luôn chút lực lượng cuối cùng của An Lộc Sơn tại Kinh thành thôi. Từ Thống lĩnh biết không? Kế hoạch của Trương Thông Nho lại là hỏa thiêu chợ Đông.”
Trong lòng Từ Anh Kiệt ta thán, cái tên Trương Thông Nho dốt nát này lại muốn thiêu chợ Đông ư? Hắn phải biết rằng Thiêu Ngưu vệ đã cho trú tại chợ Đông, chợ Tây mỗi nơi hai ngàn quân sĩ, nghiêm ngặt bảo vệ hai chợ Đông Tây, đừng nói là họ căn bản khó mà hạ thủ, cho dù có đốt lửa thành công thì cũng chẳng mấy chốc bị binh sĩ dập tắt. Có lẽ Trương Thông Nho cho rằng hòa thiêu chợ Đông sẽ ảnh hưởng rất lớn, nhưng trên thực tế hòa hoạn chợ Đông lại chẳng ảnh hưởng gì đến quân đội, cùng lắm chỉ có một số thương nhân bị tồn thất mà thôi.
“Thôi đi, ta không vòng vo với ngươi nữa, ta muốn có toàn bộ danh sách của ba trăm năm mươi người đó, sau vụ này ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống, nếu không ta sẽ để ngươi sống không bằng chết.”
Hồ Vân Bái đã cắm một nhân viên quan trọng vào trong mạng tình báo Trường An của An Lộc Sơn, người này tên Trương Lưu Ba, là chủ sự đảm nhiệm tổ hai, thủ hạ có tám mươi thám từ. Danh sách của tám mươi thám tứ này Hồ Vân Bái có, nhưng còn của hai trăm bảy mươi người còn lại thì hắn vẫn chưa nắm, nếu không toàn bộ tóm hết hai trăm bảy mươi người này sau này ắt sẽ là hậu hoạn, mà muốn bắt tất cả thì phải hạ thủ từ tay Từ Anh Kiệt.
Từ Anh Kiệt cười lạnh một tiếng nói: “Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi nghe ư?”
“Đương nhiên, ngươi nhất định sẽ nói, ta biết được điểm yếu của ngươi, nếu không tin chúng ta cử chóng mắt chờ xem..
Hồ Vân Bái nháy mắt ra hiệu với mấy mươi tên đại hán tráng kiện kia xong bèn rời phòng, xa xa hắn đã nghe tiếng thét thất thanh thảm thiết của Từ Anh Kiệt. Hồ Vân Bái chi lắc lắc đầu bước nhanh rời đi.
Hai canh giờ sau, một tên quan chủ thầm vội vã chạy đến trước cửa Hồ Vân Bái khom người thi lễ nói: “Hồi bẩm Hồ đường chủ, hắn đã khai rồi!”
“ừm!” Hồ Vân Bái dừng bút hỏi: “Do bị đánh mà khai ư? Hay dùng mẫu thân hắn để uy hiếp?”
“Bẩm đường chủ, người này rất là cứng đầu cứng cổ hoàn toàn không sợ gì hành hạ của chúng ta, nhưng sau khi bọn thuộc hạ để hắn nhìn thấy mẫu thân hắn, hắn đã suy sụp, tất cả các vấn đề của bọn thuộc hạ hắn đều lần lượt trả lời.”
“Danh sách đâu?”
“ở ngay trong nhà của hắn, được giấu rất ư kín đáo.” “Đi! Lập tức phái người mang danh sách về!”
Một khắc giờ sau, mấy mươi tên quân Đường cùng đi đến nhà của Từ Anh Kiệt, nhà này bọn họ đã rà hết ba lượt nhưng đều không có kết quả gì, hiện giờ họ mới biết danh sách được cất giấu ở đâu.
Bọn họ chạy thẳng đến thư phòng, tìm đến chiếc bản cạnh cửa sổ, lật bản lại dùng đao khều hết cả mặt dưới của bản lên, nó được cất sau lưng mặt bản. Các binh sĩ cẩn thận dùng đao vạch ra, chỉ thấy kẹp giữa ván mặt bản có năm tấm vải trắng, trên mỗi mảnh vải đều có chữ viết chi chít, đây chính là danh sách toàn bộ thành viên, cả họ tên, địa chi và thân phận.
Hồ Vân Bái lấy được danh sách lại lập tức vội vã đến quân nha đại nguyên soái trên hoàng thành, Quân nha đại nguyên soái được sửa lại từ nha môn đại tướng quân Kim Ngô vệ lúc trước, giờ trở thành trung tâm chỉ huy tác chiến bố trí quân sự thiên hạ của Lý Khánh An, Lý Khánh An làm việc tại đây, trong quân nha có hàng ngàn thủ vệ, giới bị nghiêm ngặt. Hồ Vân Bái có được kim bài thân phận của Lý Khánh An phát cho nên không cần phải bẩm báo đã có thể trực tiếp đi vào yết kiến. Hắn không ai ngãn trở đi thăng một mạch đến trước cửa triều phòng Lý Khánh An, nhưng lại bị thân binh Lý Khánh An ngăn lại: “Hồ đường chủ xin đợi cho một lát!”
Triều phòng của Lý Khánh An do phòng đồ thư, phòng bản đồ, phòng hội nghị, phòng ngủ, phòng làm việc năm phòng tố thành, ngoài ra còn có một căn phòng của mộ liêu, do mấy mộ liêu của hắn phụ trách xử lý thay hắn văn thư các nơi đưa đến.
Lúc này thân binh vào cửa bẩm báo: “Đại tướng quân. Hồ đường chủ đã đến!”
“Mời hắn vào đây!”
Hồ Vân Bái vội vã đi vào phòng quỳ một chân xuống thi lễ: “Hồ Vân Bái tham kiến đại tướng quân!”
Lý Khánh An đương viết thư cho Lý Quang Bật, hắn nhìn nhìn Hồ Vân Bái buông bút cười cười nói: “Là mạng tình báo của An Lộc Sơn đã bị phá rồi ư?”
“Thưa đúng! Ty chức đã có được toàn bộ danh sách, lúc nào cũng có thể bắt gọn được chúng, ty chức đặc biệt đến đê thỉnh ý đại tướng quân, là lập tức bắt về hay để họ tụ tập đốt chợ Đông rồi bắt?”
Vừa nói. Hồ Vân Bái vừa đưa một cuốn sổ dày cọm đã chép danh sách ra đưa Lý Khánh An, Lý Khánh An mờ sổ ra lật lật vài trang mà cười mỉa nói: “Thế mà dám nghĩ sẽ lửa thiêu chợ Đông ư? Giấc mơ đẹp này cũng đã đến hồi tỉnh giấc đây!”
Hắn bèn đưa danh sách trả cho Hồ Vân Bái nói: ‘Ta dự định dùng bọn người này đi đồi lại thành viên tình báo đường Hà Bắc bị An Lộc Sơn bắt giữ, thời gian không thể chờ được nữa, hãy mau bắt giữ cho ta!”
“Ty chức tuân lệnh!”
Không khí cả thành Trường An bỗng chốc trở nên căng thẳng, tất cả thành môn, phường môn đều lâm thời bị đóng lại; hàng vạn binh sĩ nội vệ quân cùng xông lên phố bắt giam từng thám từ của An Lộc Sơn đang ần minh với thân phận thương nhân, binh sĩ, cư dán… Không đến một canh giờ mà ba trăm năm mươi ba thành viên toàn bộ bị bắt giữ. Ngoài ra khoảng ba ngàn binh sĩ cùng xông vào phường Bình Khang, chỉ trong một chốc đã trùng trùng bao vây lấy Thiêu Thúy lâu, trong đó bỗng chốc đại loạn, các binh sĩ cùng xông vào thanh lâu bắt đầu rà soát bắt người.
Hồ Vân Bái đích thân dẫn hàng trăm binh sĩ tức tốc xông lên lầu bốn một cách cơ hồ là không tiếng không tăm gì. Lúc này một tên giúp việc đang run lẩy bẩy chỉ vào cánh cửa nhỏ, mấy tên binh sĩ tay cầm khiên chắn một chân đá toang cửa phòng, chúng binh sĩ cùng ùa vào. Trong phòng Trương Thông Nho đương triệu tập sáu tám thành viên mấu chốt thương lượng kế hoạch hòa thiêu chợ Đông. Cửa sổ đóng kín, lớp màn dày cộm cũng đã hạ, bọn họ hoàn toàn chưa ý thức được là bên ngoài đã xảy ra chuyện.
“BinhrMột tiếng ầm vang, cửa bị tông ra, chỉ thấy vài trăm binh sĩ cùng xông vào, trong tay mỗi người đều đang cầm nỏ tiễn, chưa chi đã vây vòng quanh chúng, Mũi tiễn lạnh lùng đang nhằm thẳng vào đầu họ.
Mọi người từ từ đứng dậy, trong mắt đầy kinh hãi. Trương Thông Nho lại càng tròn mắt há mồm, trong tay hắn còn đây cầm bản kế hoạch tường tận về hòa thiêu chợ Đông, Mồm hắn há to mãi không ngậm lại được.
Lúc này. Hồ Vân Bái từ từ đi ra nhìn hắn mỉm cười nói: “Trương tướng quân, đã lâu không gặp rồi, vẫn khỏe chứ?”