– Không phải là bị cô cô khi dễ hay sao. Không đến mức a.
– Lúc này cũng không phải như vậy.
Lý Long Cơ cau mày, dùng sức sờ dây đàn, tấu một âm cao vút.
Tần Tiêu nghi ngờ nói:
– Chuyện gì xảy ra?
Lý Long Cơ kêu rên một tiếng, thở dài một hơi, chậm rãi nói ra:
– Sau chính biến trăm phế đãi hưng, quan viên không làm việc. Mấy tháng này vẫn điều chỉnh quan viên tam tỉnh lục viện. Thái Bình công chúa thừa cơ trắng trợn xếp thân tín vào, phân công tâm phúc. Ngày hôm qua phụ hoàng triệu ta vào thương nghị đại sự, trong tam tỉnh lục bộ thoáng cái có hơn một nửa là người của Thái Bình công chúa. Ngươi nói, ta có phiền muộn không?
Tần Tiêu hơi một chút nhíu mày:
– Không phải chỉ nhiều ra một Đậu Hoài Trinh sao?
– Ah, xem ra ngươi cũng thu được tin tức.
Lý Long Cơ hơi có chút kinh ngạc, sau đó nói:
– Hẳn là Đường Hưu Cảnh nói cho ngươi biết a, hắn và ngươi quan hệ không tệ nhỉ? Đâu chỉ chuyện Đậu Hoài Trinh ôm đồm chuyện quân sự, còn gia tăng Hình bộ Thượng thư Tiêu Chí Trung, Lại bộ Thượng Thư Sâm Hi. Trong đó, Tiêu Chí Trung còn là Trung Thư Lệnh, một lần hành động xếp trước Trương Thuyết, trở thành thủ phụ đương triều. Vốn Trung Thư Lệnh Chung Thiệu Kinh xuống làm Lễ bộ Thượng thư. Duy chỉ có làm cho ta thỏa mãn là Quách Nguyên Chấn sẽ làm Binh Bộ Thượng Thư.
Tần Tiêu cũng kinh ngạc, nói:
– Xem ra lần này nhân sự thay đổi quá lớn! Như thế nào Diêu Sùng, Tống Cảnh không có rút đi? Hai người bọn họ trước kia đều là Tể tướng, hơn nữa quen công tác trong luc bộ.
– Ai, tự nhiên là cô cô của ta không đồng ý.
Lý Long Cơ rầu rĩ nói ra:
– Vốn quan hệ của Diêu Sùng cùng Thái Bình công chúa cũng không tệ lắm. Nhưng mà trong lúc nhất thời, nhất thời nha. Lúc ấy trong triều yêu nghiệt làm loạn, Diêu Sùng đương nhiên nguyện ý nghe Thái Bình công chúa đi làm một chuyện gì đó; nhưng mà bây giờ hắn đương nhiên chỉ trung với vương thất Lý Đường, huống chi hắn là đông cung thứ tử. Cho nên vẫn hướng vào ta, Diêu Sùng và Thái Bình công chúa huyên náo có chút cương đấy, biết không? Tống Cảnh càng không cần nói, từ trước ngay thẳng nghiêm thẳng mà nổi tiếng. Thái Bình công chúa lo lắng cho hắn tiến vào lục bộ uy hiếp người của mình, khắp nơi cản tay, cho nên cũng cực lực phản đối. Vốn ta đề nghị phân bọn họ làm ở Hình bộ cùng Lại bộ. Không nghĩ tới Tiêu Chí Trung, Sầm Hi chui vào, hai người này lại là Tể tướng.
Tần Tiêu suy tư một chút, không khỏi nói ra:
– Vừa nói như vậy, Tể Tướng trong triều có một nửa là người của Thái Bình công chúa?
– Cũng không phải sao?
Lý Long Cơ nhíu mày, phiền muộn gẫy dây đàn:
– Cô cô quá tốt rồi a, cũng không biết muốn làm cái gì. Từ triều thánh hậu tới hôm nay quá không dễ dàng. Hẳn là chính cô ta cũng muốn ngang ngược độc quyền?
Trong lòng Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: Không thể nào. Vừa mới xong chuyện Vi hậu, lại xuất hiện Thái Bình công chúa lợi hại hơn? Loại ngày này còn qua được sao?
– Còn có một việc, ta muốn thương lượng với ngươi.
Hai tay Lý Long Cơ nhấn dây đàn. Âm thanh dừng lại.
Sắc mặt Tần Tiêu ngưng trọng. Nghi ngờ nói:
– Đại sự sao?
– Nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Sắc mặt Lý Long Cơ yên lặng nói ra:
– Trong lúc Vi hậu nhiễu loạn, bọn cẩu tặc bán quan mua tước và làm việc đút túi riêng. Thiên hạ Đại Đường của ta nhìn thì như bình thường, nhưng mà ẩn họa quá nhiều. Những người mua quan chức thì càng dùng quan chức kiếm nhiều tiền hơn, trắng trợn thu hết mồ hôi nước mắt của nhân dân. Trên quan trường tham ăn hối lộ nổi lên bốn phia. Nghĩ tới Đại Đường của ta từ thời Thái Tông hoàng đế Trinh Quán, thiên hạ không tham lại trị thanh bình. Không nghĩ tới ngày hôm nay lại như vậy…
Tần Tiêu nhìn qua Lý Long Cơ, rõ ràng cảm giác được hiểu ra. Đây chính là Lâm Truy Vương nổi tiếng sao? Xem ra hắn rất có ánh mắt chính trị, cũng là người làm đại sự.
– Được rồi, ngươi muốn ta giúp ngươi làm gì?
Lý Long Cơ nhíu mày, quyết đoán nói ra:
– Trước từ Trường An đi, tra những kẻ mua quan bán chức. Ngươi trước tiên trải qua Ngự Sử đài, ta muốn ngươi quay lại Ngự Sử đài kiêm nhiệm chức Ngự Sử trung thừa, khơi mào việc này. Ngự sử đại phu Lô Hoài Thận tuy tuy cũng xem là người tài giỏi ngay thẳng, nhưng dù sao gan phách không đủ. Hơn nữa Ngự Sử đài cùng Hoàng Thành Ngự Suất Ti liên hợp động thủ, càng có thế lôi đình vạn quân.
Tần Tiêu hít sâu một hơi:
– Ta bây giờ là quân đầu, nếu như ngươi nói quay lại Ngự Sử đài. Vậy thành văn liêu chơi chính trị. Chuyện này hoàng đế chuẩn sao?
– Còn không có.
Lý Long Cơ có chút buồn bực nói ra:
– Mỗi lần có chuyện. Phụ hoàng luôn nói ‘ý của tam lang thế nào’, ‘Trấn Quốc Thái Bình công chúa ý như thế nào’, đợi chúng ta thống nhất ý kiến thì hắn mới bằng lòng tỏ thái độ ra quyết định. Nhắc tới cũng khiến người ta lo lắng. Phụ hoàng rõ ràng còn giữ tính tình này, ai!