Chiến trường biến hóa khôn lường, Ninh Thư không biết mình lên chiến trường, bao giờ mới có thể trở về, Ninh Thư chỉ có thể làm tấm gương cho Chúc Tư Viễn: “Về sau con có thể kiêu ngạo nói với người khác, mẹ con là quân y chiến địa chăm sóc chiến sỹ bị thương.”
“Cha thì sao?” Chúc Tư Viễn hỏi.
Ninh Thư có chút nghẹn lời, nên trả lời thế nào đây, suy nghĩ một chút rồi nói: “Dân tộc đến lúc nguy nan, có lẽ cha con sẽ trở thành một binh sĩ.”
Ninh Thư không dám chắc hiện tại Chúc Nghiễn Thu còn có thể nhập ngũ hay không.
“Tư Viễn, con muốn gặp cha sao, mẹ dẫn con đi gặp cha?” Ninh Thư không ngăn cản Chúc Tư Viễn đi gặp Chúc Nghiễn Thu, đứa trẻ nhỏ hơn đi nữa cũng sẽ có sự phán đoán về cha mình.
Chúc Tư Viễn gật đầu: “Muốn gặp ạ.”
“Được.” Ninh Thư khoác áo khoác, nắm tay Chúc Tư Viễn đi ra cửa, gọi một chiếc xe kéo đến trường học của Chúc Nghiễn Thu.
Hoàn cảnh trường học của Chúc Nghiễn Thu tương đối khá, học sinh đi qua đi lại đều mặc đồng phục kiểu Tôn Trung Sơn, còn có học sinh nữ đi giày da đen, mặc váy đồng phục học sinh dài, trong tay ôm sách vở, tết tóc hai bên, khiến Ninh Thư có cảm giác đến nhầm thời đại.
Bởi vì Ninh Thư không phải học sinh trường nên chỉ có thể chờ Chúc Nghiễn Thu ở cổng trường, Chúc Nghiễn Thu được phòng thường trực báo có người tìm hắn, chớp mắt Chúc Nghiễn Thu liền nghĩ đến Chúc Tố Nương.
Chúc Nghiễn Thu thấy Ninh Thư đang nắm tay con đứng ngoài cửa, trong lòng vừa vui mừng lại vừa phẫn nộ, nhưng hắn đành cố ghìm tức giận xuống, hắn sợ cô chạy mất.
Lần này dù thế nào cũng phải biết địa chỉ của cô.
“Tố Nương, cô đã đến rồi, Tư Viễn cũng tới ư.” Thái độ của Chúc Nghiễn Thu coi như cũng tốt.
Ninh Thư ừ một tiếng, nhìn khắp người Chúc Nghiễn Thu một lượt, Chúc Nghiễn Thu gầy hơn trước rất nhiều, giữa hai lông mày khá tối tăm, có vẻ sống không tốt lắm.
Biết mày sống không tốt, trong lòng tao càng thoải mái hơn.
“Tư Viễn muốn tới thăm anh một chút.” Ninh Thư bình thản nói.
Lại là thái độ thờ ơ này, khiến Chúc Nghiễn Thu tức lộn ruột, không nói gì mà rời khỏi bệnh viện, hắn không thể tìm được người, lẽ nào cô không nên giải thích với hắn một chút sao?
Chúc Nghiễn Thu thấy đối phương vốn không hề để ý đến hắn.
Chúc Nghiễn Thu đau lòng phát hiện, dù trong lòng tức giận thì vẫn phải nhịn, hơn nữa còn phải nhịn Chúc Tố Nương, chuyện này là đau buồn đến mức nào chứ.
“Tư Viễn, mau gọi cha, không phải con muốn gặp cha sao?” Ninh Thư nhìn Chúc Tư Viễn.
Bây giờ đang ở cổng trường, đều có người lui tới, không ít học sinh đi ngang qua nghe thấy vậy liền nhìn sang, Chúc Nghiễn Thu lập tức xanh mặt.
“Cha.” Chúc Tư Viễn rành rọt gọi một tiếng cha.
Chúc Nghiễn Thu nghiêm khắc liếc nhìn Ninh Thư, cô đang cố ý muốn chuyện của hắn lan truyền khắp nơi đây mà.
“Gọi cậu.” Chúc Nghiễn Thu cố ý cất cao giọng nói, cố ý nói cho người khác nghe.
Chúc Tư Viễn ngơ ngác, quay đầu nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư cười, Chúc Nghiễn Thu đúng là đồ hèn nhát, là loại đàn ông hèn nhát nhất mà cô từng gặp, sợ người khác cười nhạo, hận không thể khiến hai mẹ con cô biến mất khỏi thế gian này.
“Về nhà trước đã.” Chúc Nghiễn Thu dẫn Ninh Thư và Chúc Tư Viễn về chỗ hắn ở.
Ninh Thư tiện tay gọi một chiếc xe kéo, nói: “Tư Viễn muốn tới thăm anh một chút, đã gặp rồi, bọn em phải về.”
Lòng Chúc Nghiễn Thu như muốn nổ tung, cảm giác hai người này đến xem khỉ, nhìn rồi đi ngay.
“Tố Nương, đừng hành động theo cảm tính được không, chúng ta không thể nói chuyện đàng hoàng sao?” Chúc Nghiễn Thu bất đắc dĩ nói: “Về chuyện Phương Phỉ Phỉ tôi có thể giải thích.”
Ninh Thư nhếch miệng, chuyện này còn cần giải thích sao, Ninh Thư không muốn nghe chút nào, nói với Chúc Tư Viễn: “Tư Viễn, chúng ta về.”
Chúc Tư Viễn gật đầu, lên xe kéo, Chúc Nghiễn Thu vội vã kéo Ninh Thư lại, hỏi: “Tố Nương, cô ở đâu.”
“Nhà trọ, không phải trước đây em đã nói rồi sao, em ở nhà trọ.” Ninh Thư gạt tay Chúc Nghiễn Thu, lên xe kéo.
“Chúc Tố Nương, cô có coi tôi là …” Chúc Nghiễn Thu liếc mắt nhìn hai phía, hạ thấp giọng nói: “Coi tôi là chồng cô không?”
“Anh có coi em là vợ anh không? Em không phải chị anh.” Ninh Thư cười lạnh nói.