“Tấm hình gì? A. anh nói tấm ảnh phong cảnh trong tay em này hay sao?” Dương Mân cho là tôi gạt nàng, nên mới nói nhuyậy.
“Phong cảnh? A. hóa ra hình ảnh với em lại biến thành tranh phong cảnh. ha hả, đây là một việc hay! Sau này chúng ta đi du lịch, lại coi như là tranh phong cảnh!”
Tôi trêu chọc nói.
“…Anh nhìn thấy!”
Dương Mân nghe tôi nói như vậy thì trong lòng cả kinh. lúc này mới tin tôi đã biết nói:
“Mắt anh sao lại tinh như vậy!”
“Đương nhiên rồi, mau cầm cho anh xem!” Tôi cười nói:
“Thế nào. em còn ngại hay sao?”
“Hừ, em ngại lúc nào!” Dương Mân bị kích. chìa ảnh đưa cho tôi nói: “Đưa thì đưa. làm cũng làm rồi, còn sợ gì nữa sao!”
Tôi thây Dương Mân như vậy, thì có chút buồn cười. con gái luôn luôn như vậy.
Tẩm hình chụp không tệ, độ sáng tối, phương vị rất chuẩn.
Nhưng tôi sợ Dương Mân xấu hổ nên cũng không nhìn lâu.
Buổi tối khi trở lại khách sạn. Dương Mân muốn ờ cùng phòng với cha mẹ, nhưng Lý Tiểu Hồng lại ngáp. Tỏ vẻ mệt mỏi nói:
“Thật mệt. mẹ và cha con muốn nghi ngơi. Mân Mân sáng mai gặp nha!”
Mẹ mình đã nói như vậy rồi, thì Dương Mân còn biết nói cái gì, nhung cùng biết mẹ tạo cơ hội cho mình.
“Đi thôi. chúng ta cùng về phòng đi?” Tôi nhìn Dương Mân hỏi.
Dương Mân gật đầu. nhu thuận đi theo tôi.
Thấy Dương Mân cẩn thận từng tí một, tôi không khỏi buồn cười nói: “Tiểu Mân. tại sao em lại đi như đang làm xiếc vậy?”
“Người ta đâu có!” Dương Mân đương nhiên không thừa nhận mình khẩn trương!
Tuy trước đây đã cùng tôi chung một phòng nhưng hôm nay thì lại khác!
Bởi vì nàng nhận thấy. nếu hôm nay ở chung một phòng thì biết chuyện gì sẽ phát sinh tiếp theo!
“Ha hả. yên tâm đi. tối nay anh không làm gi cả, chỉ chữa bệnh cho em mà thôi.” Tôi cười thoải mái nàng nói.
“Em… Em không có ý này!” Dương Mân nghe tôi nói như vậy. vội vã giải thích:
“Người ta chưa yêu ai bao giờ. nay cùng anh ở chung một chỗ. đương nhiên là khẩn trương! Em cũng không nói là không cho anh làm cái gì…”
Kỳ thực Dương Mân đã sớm coi tôi trở thành người yêu nhất trên đời. nên thân thể sẽ thuộc về tôi chỉ là chưa trải qua lần nào nên tương đối khẩn trương.
“Ha ha. vậy ý em là, anh muốn làm gì thì làm đúng không?” Tôi cười hỏi.
“Em.. .anh đang nói cái gì đó. đáng ghét. anh muốn làm gì thì làm” Dương Mân không nói rõ nhưng lại gián tiếp chỉ định cho tôi.
“Nha đẩu ngốc. anh đương nhiên phải có ý nghĩ như vậy với em! Thế nhưng bây giờ anh cũng không làm gì em cả. bởi vì bác sĩ nói. em không thể vận động kịch liệt. cùng không có thể quá kích động, cho nên chúng ta chờ sau này sẽ tính!” Tôi sờ sờ mái tóc của Dương Mân nói.
“Ai nha. đừng nói như vậy, cái gì mà vặn động kịch liệt chứ. thật đáng ghét!” Dương Mân bịt hai tai. chạy như bay vào trong phòng.
Tôi cười lắc đầu đi theo.
Vào phòng, tôi thấy Dương Mân đang nghiên cứu một cái hộp nhò trên đẩu giường, khi tôi nhìn thấy Dương Mân vội vàng giấu nó sang một bên. Đỏ mặt nói: “Em thấy nó ở đầu giường, nên chỉ tùy tiện xem một chút…”
“Cái gì vậy?” Tôi kỳ quái đi tới.
“Không có gì.” Dương Mân vội vã lắc đẩu.
“Rốt cuộc là cái gì vậy?” Tôi nhớ kỹ đầu giường làm gì có cái gì?
Nhung mà khi tôi nhìn thấy cái hộp này, thì mới biết khách sạn này phục vụ tương đối chu đáo!
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 576: Một cái cái hộp nhỏ