– Xì..
Hình như do Đam mê hái thảo dược mà Ngạn ly không biết từ khi nào mà bây giờ bản thân đang ở trong một khu rừng Vắng vẻ ..
– Grầm…..
Một con Hổ đang bước đến Nhìn Ngạn Ly Hình như đã Nó đang rất đói, nước dãi từ miệng Nó chảy xuống không ngừng..
– GRẦM…
Con Hổ đó nhảy tiếng thẳng về phía Ngạn Ly chưa đến gần thì Đột nhiên ngã xuống , Từ cổ nó Chảy máu .. Có một Phi tiêu Bằng Băng Được Yểm bùa bên trên cắm trên cổ nó..
Hai thanh niên bước đến, Một người y phục trắng không chút dính bụi Gương mặt Yêu nghiệt không thua kém tần vương, bên cạnh là một cậu nhóc khoảng chừng bằng Lăng Phong đang cằm một lá bùa trên tay gương mặt háo hức ..
– Yến Phi ca xem đi, đệ bắt được con hổ này rồi đó..
– Mau ký Huyết khế đi , Chút nó tỉnh lại là không xong…
– Có huynh ở đây nó dám chạy sao. ..
Vị thiếu niên kia cắn tay nhẹ lấy máu làm huyết khế Với Con Hổ kia , …Ngạn Ly ở một bên cảm thấy như mình là người vô hình nên định bước đi thì vị thiếu niên kia Lên tiếng…
– Nè, Cô kia ta cứu cô một mạng , không biết cảm ơn sao…
– Ta không bảo các ngươi Cứu…
Ngạn ly lạnh giọng quay mặt đi , Vị thanh niên kia định quát cô lại nhưng Yến Phi bên cạnh cản,
– Lân Hoả đừng gây chuyện, cô nương này một mình đến Huyễn cảnh này thì chắc không phải là một người Không có thực lực…
– Huynh ở Kim Đan sợ gì ả ta chứ…
– Lân Hoả..