Lâm Nhược Khê oán giận nói.
Dương Thần há miệng, lại không biết nói cái gì, trong cổ họng khô cằn không nói ra nửa chữ.
Lâm Nhược Khê mặc kệ hắn, không ngờ chủ động lách qua Dương Thần, đi vào trong phòng Dương Thần.
Dương Thần không nhớ rõ Lâm Nhược Khê trước đây đã từng vào phòng mình hay chưa, nhưng mình có thể xác định, trước kia tuyệt đối không thể hào phóng mà vào phòng mình!
Chỉ thấy từng góc nhìn của Lâm Nhược Khê, như là tự hỏi cái gì, khi thì nhíu mày suy ngẫm, khi thì lại gật gật đầu.
Cuối cùng, đi tới đằng sau chiếc giường của Dương Thần, cong lưng, không ngờ nhặt quần áo và nội y dưới đất của Dương Thần lên, liếc Dương Thần một cái, nói:
– Sao anh lại vứt quần áo bẩn loạn lên thế, như vậy trong phòng sẽ có mùi, để em mang đi cho vào máy giặt.
Tròng mắt Dương Thần nhanh rơi xuống tận mặt đất:
– Nhược… Nhược Khê, hôm nay em rốt cuộc làm sao vậy?
– Không sao, em rất tốt mà.
Lâm Nhược Khê ôm lấy quần áo dịu dàng mỉm cười:
– Chẳng lẽ vợ quan tâm cuộc sống của chồng, cũng không được sao?
Dương Thần lắc đầu lại gật đầu. Không biết biểu đạt như thế nào. Quan tâm thì có thể, nhưng em quan tâm làm anh run bắn cả người.
– Ngốc hồ hồ, trước kia anh sớm đã nói em khờ, anh xem anh cũng thành đồ ngốc.
Lâm Nhược Khê hờn dỗi, lại hỏi:
– Trong phòng anh có thiếu đồ gì không? Thiếu thì nói với em để em đi mua, cũng có thể đi mua cùng anh.
– Không… Không thiếu gì cả.
Dương Thần lau trán, tất cả đều là mồ hôi lạnh.
Lâm Nhược Khê nhíu mi nói:
– Thật sự thì em cảm thấy chúng ta cứ sống tách ra mãi không tốt…
Dương Thần vội kêu to:
– Dừng lại! Dừng lại! Anh cảm thấy sống tách ra ngủ rất ngon!
Dương Thần như sắp khóc, trước kia mình còn hy vọng được nằm trên một giường với Nhược Khê. Nhưng hiện tại thấy Lâm Nhược Khê có ý, chân mình thiếu nhũn ra thiếu chút nữa ngã xuống đất!
Bộ dáng Lâm Nhược Khê tràn đầy mất mát:
– Anh… có phải rất ghét em hay không… Anh ghét bỏ em, đúng không…
– Lâm Nhược Khê! Đây không phải là Lâm Nhược Khê!!
Dương Thần không chịu được hét to lên, ngũ quan trên mặt méo mó:
– Em đừng tra tấn anh như vậy có được không!? Em khôi phục lại trạng thái bình thường đi! Cho dù em đối với anh có lạnh nhạt, mắt không thèm liếc anh một cái, anh đều không cảm thấy gì, bộ dạng bây giờ của em, anh cảm thấy như ngày tận thế sắp đến rồi!
Lâm Nhược Khê vẫn bộ dáng thê thảm:
– Sao anh lại nói với em những lời như vậy. Em nào có không bình thường, em chỉ muốn có trách nhiệm với người lớn một chút, hiếu thuận với mẹ anh. Hơn nữa em là vợ anh, đương nhiên phải quan tâm anh. Chúng ta kết hôn được một năm rồi, em nào có thể để anh ngủ một mình mãi chứ.
Dương Thần thống khổ xoa hai huyệt thái dương:
– Ở đây chỉ có hai người, em đừng giả vờ nữa. Em làm những chuyện này, đơn giản là muốn anh đoạn tuyệt quan hệ với những người phụ nữ khác. Ban ngày anh đã nói rõ ràng với em, anh thực sự yêu em, yêu vô cùng… Nhưng, anh cũng yêu các cô ấy, các cô ấy cũng phải trả giá rất nhiều. Anh không thể vì em, làm tổn thương các cô ấy. Nếu em không thể chấp nhận anh như vậy, rõ ràng có thể nói cho anh biết. Cho dù anh dọn ra ngoài cũng không sao, em muốn ly hôn với anh cũng được, anh sẽ nghe lời em. Em đừng có ở trước mặt anh dùng cách này tra tấn anh, được không?
– Không được!
Nét tội nghiệp trên mặt Lâm Nhược Khê tiêu tan, lộ ra một tia đắc ý cười lạnh:
– Dựa vào cái gì mà em phải nhường người đàn ông em thích cho người khác? Từ nhỏ đến lớn chỉ cần em em muốn, thì chưa từng thua người khác. Lần này em cũng không thua. Anh muốn ly hôn? Không có cửa đâu, đêm nay anh cũng thấy, chỉ cần em muốn mẹ và vú Vương đã đều về phía em rồi.
Cho dù đáy lòng mẹ có yêu con trai mình, nhưng ở người con trai này và con dâu hiếu thuận tri kỷ trước mặt. Anh cảm thấy cùng là phụ nữ sẽ hướng về đâu? Kỳ thật không cần em nhiều lời, anh rất rõ, không phải sao?
Dương Thần nổi giận một hồi, cười khổ nói:
– Nhược Khê, sao em phải như vậy? Như vậy hoàn toàn không giống em.
– Anh sai rồi, kỳ thật như vậy mới là em. Em chính là một người phụ nữ vì mục đích mà không từ thủ đoạn, là “lạnh” hay “nóng” chỉ là thủ đoạn không giống nhau thôi.
Lâm Nhược Khê ngọt ngào cười nói.
– Trước đây em một mình, đương nhiên muốn bảo vệ tốt bản thân, miễn cho bị anh ức hiếp. Hiện tại em đã có ô dù, sao em lại lại để cho bản thân mình mệt mỏi làm gì? Em chỉ quan tâm làm tiểu nữ nhân là tốt rồi. So với đối phó cáo già thương trường, chiến đấu với đối thủ tình trường, thật sự rất thoải mái. Anh nói đúng không? Ông xã của em. Hoặc là nói…Minh – Vương – Đại – Nhân?