Ở Thịnh Hải có ăn có uống có chơi, còn có truyền kỳ Thịnh Hải Cao Bân thỉnh thoảng trao đổi cảm giác làm truyền kỳ, cô bé chạy đâu đi tìm được nơi chơi vui như vậy chứ?
Cho dù mỗi ngày ăn đồ ăn ship tới, Tô Vân cũng cam tâm tình nguyện!
Giang Ninh hừ một tiếng, không để ý tới Tô Vân. Dù sao.
cô nhóc này không phải là người bình thường, có quỷ mới biết được cái gọi là trái tim thiếu nữ khó đoán tới mức nào.
“Cốc cốc cốc.”
Cửa phòng mở ra, Hoàng Ngọc Minh đi tới.
Anh chào hỏi mấy người Lâm Vũ Chân rồi đi tới trước mặt Giang Ninh.
“Đại ca, bên Đông Hải có chút tình hình”
Vẻ mặt Giang Ninh lập tức nghiêm lại, không tiếp tục cười đấu võ mồm với Tô Vân nữa.
“Đi thôi, mèo tham ăn, chúng ta tạm thời đi qua xem thử có món gì ngon không.”
Lâm Vũ Chân rất hiểu chuyện, biết Hoàng Ngọc Minh có việc muốn nói với Giang Ninh nên khẽ gật đầu với hán và dẫn theo Tô Vân đi ra ngoài trước.
Giang Ninh ngồi ở trên sô pha, rót cho Hoàng Ngọc Minh một chén trà.
“Tình hình thế nào?”
“Người của nhà họ Tống ở phương bắc đến, đi thẳng tới Đông Hải tìm em”
Hoàng Ngọc Minh cảm thấy có chút buồn cười, đặc biệt là thái độ cao ngạo này của người nhà họ Tống hình như: còn chưa biết rõ tình hình: “Với bên ngoài, người năm giữ giới xã hội đen Đông Hải trong tay là em. Không rõ nhà họ Tống nhận được tin tức từ đâu ra, biết chấn động ở Thịnh Hải có liên quan tới vùng đất cấm Đông Hải chúng ta nên trực tiếp tìm tới.”
“Cậu cả nhà họ Tống, Tống Cương muốn làm giao dịch với chúng ta, hoặc nói là cho chúng ta một cơ hội.”
Giang Ninh cười.
Cho hắn một cơ hội à?
Trên đời này lại có mấy người dám nói lời cho Giang Ninh hắn một cơ hội chứ?
Từ trước đến nay đều là Giang Ninh hắn cho người khác cơ hội!
“Cơ hội gì?”
Giang Ninh hỏi.
“Để cho chúng ta có cơ hội tiến vào phương bắc, trở thành gia tộc lớn.”
Bản thân Hoàng Ngọc Minh cũng có phần không nhịn được, phì cười: “Nhưng điều kiện trước tiên là muốn chúng ta nhường lại thế giới ngầm ở Thịnh Hải, hơn nữa thậm chí còn phải trao cho bọn họ nắm một nửa quyền khống chế vùng đất cấm Đông Hải!”