Lô Sờ lại có chút ít lo lắng nói: “Ta nghe nói Lưu Vũ Chu ba lần chiến đều bại, chẳng lẽ lại thất bại?” Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
Ngụy Chinh cười nói: “Thi ra Lô đại nhân cũng rất quan tâm đến Lưu Vũ Chu”.
Lô Sờ cười khổ nói: “Hiện tại ai cũng hy vọng, hắn có thể cùng Lý Uyên đánh vài năm mới tốt. Lý Uyên chỉ sợ cũng hy vọng Đậu Kiến Đức có thể làm suy yếu chúng ta. Đậu Kiến Đức nguyên vẫn ẩn mà không động, nhung hôm nay vượt lên trước xuất lực. đến tột cùng là vì cái gì?”
Hai người không hẹn mà cùng lắc đầu, nhưng đều nhìn sang Tiêu Bố Y, không biết Thái Nguyên có tin tức xấu gì truyền đến.
Tiêu Bố Y sắc mặt có phần cồ quái, hồi lâu mới cười nói: “Trên đòi này chính là việc lạ quá nhiều, Thái Nguyên của Lý Uyên đã bị mất”.
Mọi người kinh hãi, “Cái này… làm sao có thể?”
Người nào cũng biết Thái Nguyên là căn cơ hưng khởi của Lý Uyên, nếu so với Đỏng Đô lê Dương còn muốn quan trọng hơn, Lý Nguyên Cát mặc dù không dùng được, nhung Lý Uyên để hắn ờ lại nơi đó, có ý nghĩa đối với Thái Nguyên cực kỳ coi trọng, chỉ có con mình lưu thù noi đó mới có thể yên tâm. Thái Nguyên tinh binh lương tướng, lương thảo sung túc, cho dù ờ bên Đông Đô cũng đều cho rằng, Lưu Vũ Chu muốn hạ các quận huyện khác thì còn có thể, nhưng nếu muốn hạ Thái Nguyên, thì khó khăn dị thường.
Chươna 461: Thất thủ (2)
Hơn nữa Bùi Tịch sớm đã dẫn binh tiếp viện Thái Nguyên, tại sao lại bị mất nhanh như
vậy?
“Tây Lương vương, không phải quân tinh có sai sót chứ?” Lò Sờ cần thận hòi.
Tiêu Bố Y lắc đầu nói: “Quân vãn đã giải thích rất rõ ràng, Lưu Vũ Chu bốn lần chiến đều bại. chi đơn giản là kế dụ địch. Bẳng không với nhuệ khí của bọn họ. đám người Lý Nguyên Cát. Đậu Đản sao có thể là đối thủ của bọn họ? Lưu Vũ Chu liên tục bại lui, đem các quặn huyện lẩn lượt giao ra. Đường quân liên chiến báo cáo thắng lợi. khó tránh khòi có ý khinh địch. Lúc này đại quán Bùi Tịch đã đền Giới Hưu..
“Đó là tại quận Tây Hà, đã cách Thái Nguyên không xa. Viện quán đã đến, Lý Nguyên Cát còn có khả năng gì mà bại?” Ngụy Chinh cũng khó hiểu.
Tiêu Bổ Y cười nói: “Cũng là bởi vì viện quán đến. Lý Nguyên Cát đã cải biến sách lược, từ trước kia cẩn thận, biến thành không kiêng nể gì cả, hắn đã lệnh cho Bùi Tịch đóng quán Giới Hưu bất động, chớ có chạy tới Thái Nguyên”.
Cái này ngay cả Từ Thế Tích cũng không hiểu được. “Hắn muốn làm cái gi?”
‘”Hắn nói căn bản không cẩn Bùi Tịch, chi bẳng năng lực bản thân là có thể đánh bại Lưu Vũ Chu. cho nên Bùi Tịch tiến đến Thái Nguyên. Thật là làm điều thừa” Tiêu Bố Y mim cười nói: “Kết quả chính là… Lưu Vũ Chu lại thất bại vài trận nữa, Lý Nguyên Cát sì khí tăng vọt chưa từng có. Bùi Tịch không thể không nghe theo mệnh lệnh của Lý Nguyên Cát, trú đóng ờ Giới Hưu, sau khi nghe được tin tức LÝ Nguyên Cát thắng liên tiếp, thi cũng buông lòng cảnh giác. Kết quả uất Tri Cung lặng vên đi Giới Hưu. trước dùng một ít binh lực đi tới Giới Hưu dụ địch, Bùi Tịch dẫn binh thảo phạt, không ngờ bị thiết kỵ của Trương Công Cẩn xung phong, toàn quán tan tác. uất Trì Cung đã sớm phái đại quán đánh đến. Đường quán mà Bùi Tịch dẫn theo, hầu như toàn quán bị diệt! Nghe nói Bùi Tịch dẫn hơn mười người trốn về Quan Trang, uất Tri Cung đơn giản hạ được Giới Hưu!”
Từ Thế Tích vỗ bàn nói: “Hay cho một chiêu lấy lui làm tiến. Trương Công cẩn. uất Trì Cung quả nhiên danh bất hư truyền”.
Mọi người phấn chấn, giống như chính minh đánh thắng trận vậy. Trẽn thực tế, đúng là bỡi vi thiết ky của Trương Còng cẩn phát ra hiệu quả tập kích bẫt ngờ, nếu không có như thế. cũng chưa chắc đã có thể đơn giản đánh tan đại quán Bùi Tịch.
“Uất Trì Cung, Trương Công cẳn sau khi đánh bại Bùi Tịch. Lưu Vũ Chu. Tống Kim Cương dốc sức toàn lực đánh Thái Nguyên. Đậu Đản liên tục đại bại, co đẩu rút cổ tại thành Thái Nguyên không ra. vốn nểu như bọn họ tử thủ mà nói. Lưu Vũ Chu đối với bọn họ không thể làm gì được, không ngờ Lý Nguyẻn Cát lừa gạt thủ hạ Vũ Văn Hàm, nói để cho hắn mang theo lào nhược thủ thành, mình và Đậu Đản thùa dịp đêm đánh lén doanh trại Lưu Vũ Chu. có thể được toàn thắng. Vũ Văn Hám khổ khuyến, Lý Nguyên Cát không nghe, đến đém khuya, Lý Nguyên Cát dẫn theo đậu đản, tinh binh còn có thê thiếp cùng những người liên can, trực tiếp buông tha Thái Nguyên trốn về Quan Trung. Lý Nguyên Cát mới đi. Lưu Vũ Chu binh đã đến dưới thành, Vũ Văn Hám vô lực phòng thủ. cũng chạy thục mạng, kết quả Thái Nguyên hiến thành. Thái Nguyên thế là rơi vào trong tay Lưu Vù Chu”.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, tiếp qua một lát, không khỏi cười to.
Từ Thế Tích nói: “Lý Uyên cáo già một đời. lại không nghĩ tới con lại vô năng như thế”.
Tiêu Bố Y cười nói: “Cho nên người như vậy, cùng với Vũ Văn Hóa Cặp là như nhau. Giữ lại càng nhièu mới là càng tốt”.
Mọi người lại cười, giải trà sự buồn bực. vồn Lò Sỡ còn có một suy nghĩ xấu nhất, đó chính là Lưu Vù Chu vạn nhất chống đờ hết nồi. Đặu Kiến Đức, Từ Viên Lãng, cộng thêm Lý Uyên, rất có thể đối với Đông Đô ba đường vây kín, nhưng trước mắt Lý Uyên đột nhiên mất đi Thái Nguyên, chi sợ tự thân khó bảo toàn, trước mắt đã có thể toàn lực đối phó với Đậu Kiến Đức.
Mọi người suy nghĩ cẩn thận mấu chốt này. bắt đẩu thương thảo kế ứng đổi Đậu Kiến Đức, Từ Thế Tích một mực thương lượng đến đêm khuya, lúc này mới quay lại phủ đệ . Nhưng sau khi trở lại trong phủ, cùng không nghi ngơi, mà mờ ra văn án, múa bút viết chữ. an bài chuyện xuất binh.
Lý Tình vốn là Binh Bộ Thị Lang, đến hiện tại đã được đề bạt đến Binh Bộ Thượng Thư. nhưng hôm nay đang ỡ tại Giang Nam. Từ Thế Tích thân kiêm vài chức, Binh Bộ cũng do hắn điều hành.
Một mực bận rộn đến lúc sáng sớm. Từ Thế Tích lúc này mới ngáp một cái, nhìn sang một bàn văn án. có chút hài lòng.
Hắn hiện tại, lấy Lý Tình làm mục tiêu, thẳm nghĩ Lý Tình ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, chuyện mình làm trước mắt. thật sự tính không là gi.
Vươn tay từ trong lòng móc ra một tờ giấy. Từ Thế Tích ngơ ngác nhìn hồi làu, nhịn không được lo lắng.
Ta nếu không chết, tất tới tìm ngươi!
Bùi Minh Thúy ghi tám chữ này. rốt cuộc có ý tứ gì? Từ Thế Tích muôn vàn suy nghĩ, âm thẳm cười khồ nói. ta thà rằng người không đến tìm ta, ta cùng không hv vọng người đi chết.
Không biết qua bao làu. gà gáy một hơi. Từ Thế Tích quay đẩu nhìn về phía ngoài cửa sổ. nhìn thắv trời đã thoáng xanh, lắc lắc đầu, đang muốn đi ngủ một lát. sau đó trù bị việc xuất binh, thi hạ nhân tiến đến nói: “Tướng quân… Có một cô gái mặc đồ đen che mặt tìm người. Vốn chúng ta nói Từ Tướng quân không gặp. nàng nói là Bùi tiểu thư tìm người… có cấn…”
Hắn lời còn chưa dứt. Từ Thế Tích đã chạy ra ngoài, đi ra trước phủ đệ. gặp một người con gái đứng ỡ trước cửa. ngóng nhìn minh. Từ Thế Tích trển tình lại. “Bùi tiểu thư hiện tại… vẫn khỏe chứ?”
“Từ Tướng quân, ta gọi là Ảnh tử. Đa tạ Từ Tướng quán ân cẩn thăm hỏỊ tiểu thư người
khá tốt” Cô gái nói.
Từ Thế Tích thỡ phào một cái, bồng nhiên cảm thấy trời đã sáng vài phẩn, trong trời băng đất tuyết, cũng không có rét lạnh như vậv. Không biết qua bao làu. Từ Thế Tích lúc này mới nhớ tới. Ảnh tử tìm hắn làm cái gì. cái tên thật kỳ quái.
Nhưng không thể nghĩ nhiều. Từ Thế Tích hỏi: “Ảnh tử cò nương. Cô tim ta có chuyện
gì?”
“Tiểu thưbảo ta tới nói cho người biết một việc” Ảnh tử nói.
Từ Thế Tích tim muốn nhảy ra ngoài, bản thân cũng cảm giác thanh âm có chút khàn giọng. “Chuyện gì?” Hắn một khắc này. không giống như là tướng quân, mà càng giống như kè tù tội chờ đợi phán quyết. Đến khi nghe xong Ảnh tử nói xong tắt cả, Từ Thế Tích trong lòng kinh sợ, “Ý của cò là, Lý Huyền Bá… lại không có chết?”
Thì ra Ảnh tử chi đem chuyện Bùi Minh Thúy làm ngày đó kể qua một lằn. nghe được Từ Thế Tích hỏi. Ành tử lắc đầu nói: “Tiểu thư chi bảo ta đem những chuyặn này nói cùng người một lần. chuyện còn lại. ta sẽ không nói”.
“Ảnh tử cò nương, muốn vào hàn phủ ngồi một lát không?” Từ Thế Tích lúc này mới phát hiện hai người vẫn đứng ỡ ngoài cửa.
Ảnh tử lắc đầu. “Từ Tướng quân, ta còn có việc. Đa tạ thịnh tình” Nàng xoay người rời đi, không có lưu lại, Từ Thế Tích kinh ngạc nhin sang bóng lưng của nàng. Muốn giữ lại. nhưng lại không thể nào mỡ miệng. Đén khi Ảnh tử biến mất không thấv. Từ Thế Tích lúc này mới nhớ tới phải thông báo cho Tiêu Bố Y. vội và tim Tiêu Bố Y. Từ Thế Tích lại nói lại những điều mà Ánh. tử nói.
Vốn tường rằng TiêuBốY sẽ khiếp sợ. không ngỡ hắn chi làồmột tiếng.
Từ Thế Tích kinh ngạc nói: “Tây Lương vương. Lý Huyền Bá nếu không chết, với khả năng của hắn, chi sợ sè đối với Tãv Lương vương gảv bất lợi” Nhưng trong lòng cùa hắn lại nghĩ. Lý huyền Bá nểu không chết. Bùi Minh Thúy không có trờ về, chẳng lẽ là đi tìm hắn? Lắc đầu. tựa như nghe được trong lòng mình thờ dài. Tiêu Bố Y mim cười nói: “”Hắn không chết là tốt nhất, hắn nói như thế nào. cũng là bẳng hữu của ta”.
Từ Thế Tích nghe được hai chữ bẳng hữu, nhưng trên ngưỡi lại phát lạnh, cười lớn nói: “Ta chi sợ hắn chưa bao giờ xem Tãv Lương vương trở thành bằng hữu!”
Tiêu Bổ Y lẳm bẳm nói: “”Không sao. Nhiều năm như vậy. không phải là đã như vậy sao” Đưa mắt nhìn Từ Thế Tích. Tiêu Bố Y thầm nghĩ. Lv HuyềnBá không chết, nhưng cách Bùi Minh Thúy càng xa. hiển nhiên so với đã chết còn xa hơn nữa!
***
Bùi Tịch bị đánh tơi tả quay lại; Lý Uyên đã bị dọa cho nhảv dựng. Hắn không ngờ Bùi Tịch sẽ bại thảm như vậy. Chờ nghe được Bùi Tịch là thua ỡ hắc giáp thiết kỵ, Lý Uyên chán mày cau lại.
Hắn bồng nhiên hiện tính nghiêm trọng của vấn đề!
Tiêu Bố Y lại vụng trộm cùng Lưu Vũ Chu liên thủ. Mà hắn một mực cũng không biết rõ tình hình. Hắn không có khinh thị Lưu Vũ Chu, nhưng nhìn như lại khinh thị Tiêu B ố Y!
Tiêu Bổ Y rốt cuộc nghĩ cái gì, không có ai biết!
Trong lòng một hồi căng thẳng, Lý Uyên lặp tức triệu tập quẩn thần đến nghĩ đổi sách, nhưng tin tức Thái Nguyên thất thủ nối gót tới. Lý Uyên khi nghe thầy tin tức này. chi cho là trò cưỡi trong thiên hạ, Thái Nguyên binh tinh lương đủ. căn cơ kiên cố, tại sao sẽ thất thủ? Nhưng đến khi nhìn thấy khuôn mặt khóc tang của LÝ Nguyên Cát đến trước mắt hắn, Lý Uyên thiếu chút nữa hôn mê bất tinh.
Lý Nguyẻn Cát vừa thấy phụ thân, gào khóc nói: “Cha, hài nhi bất hiếu, không thể thủ được thành Thái Nguyên cho người”.
Lý Uyên giận tới toàn thân rung động, nghiêm nghị hòi. “Chuyện gì xảy ra?”.
Lý Nguyẻn Cát không dám ngẩng đầu. “Cha, hài nhi đã hết sức, nhưng Lưu Vũ Chu còng quá mãnh liệt, con thật sự ngăn cản không nồi, thật sự nểu không quay lại Quan Trang, chi sợ không thể còn sống gặp người”.
Lý Uyẻn sắc mặt đen thui, Lý Nguyên Cát đột nhiên nói: “Cha, hài nhi bất hiếu, lúc trước khi biết Thế Dân đại bại tại Thiển Thủy Nguyẻn. cùng lòng đau như cắt, thẳm nghĩ hài nhi nếu thảm bại như vậy, tất nhiên sẽ tự sát để tạ tội. Nhưng không ngờ thoáng qua đă đến phiên hài nhi. chích mong phụ thân ban cho con được chết, để cho con đi gặp mẫu thân”.
Hắn sau khi nói xong, gào khóc. Đậu Đản ờ một bên đầu chạm đất. không dám ngẳng
lẻn.
Lý Uyên đau lòng nói: “Đậu Đản. Nguyên Cát không biết, trảm mới để cho ngươi phụ tá. cùng không nghĩ đến ngươi lại để mất Thái Nguyẻn. ngươi còn có gì lời gì có thể nói?”
Đậu Đản cuống quít nói: ‘”Thánh Thượng, chuyện không liên quan đến ta. vứt bõ Thái Nguyên là chủ ý của Vũ Văn Hâm, ta vốn không theo, nhưng Vũ Văn hám lại kiên trì nói. Lưu Vũ Chu thế công mãnh liệt. Bùi đại nhản lại thảm bại mà về, chúng ta đã không còn ai giúp, nểu không rút lui, chi sợ tắt cả sẽ rơi vào trong tay Lưu Vũ Chu”.
Lý Nguyên Cát nức nỡ nói: “Cha. con cho dù chết, cũng muốn gặp lại người một lần”.
Lý Uyên tâm loạn như ma, khoát tay nói: “Tất cả lui ra trước đi” Lý Nguyên Cát hơi mừng, liếc nhin Đậu Đản, cùng hắn lui ra ngoải. Lý Uyên lại nói với Lý Cương ỡ bén người: “Lý Thượng Thư. Nguyên Cát tuổi trậ không hiểu thế sụ. cho nên mới phái Đậu Đản. Vũ Văn Hâm phụ tá. Thái Nguyên mấy vạn tinh binh, lương thảo mười năm, là căn cơ hưng khởi vương nghiệp, đột nhiên vứt bỏ. thật sự tội không thể tha, nếu như là chủ ý của Vũ Văn Hâm, đương nhiên nên chém hắn!”
Lý Cương còn chưa đáp lời. cung nhàn đã bẳm báo: “Khởi bẳm Thánh Thượng, Tằn vương cầu kiến!”