– Chúng ta có nên giúp đỡ không?
Trên đầu tường, một lão bà xuất hiện, hỏi Ân Học Ương.
– Người này Tiểu Ương ta hoàn toàn không nhìn thấu, thực lực sâu không lường được, trước tiên nhìn kỹ hẵng nói.
Ân Học Ương lắc đầu.
– Thật giống như bản tọa gặp người này ở nơi nào đó rồi.
Lại một lão giả xuất hiện, nhìn chằm chằm Phong Phá Vân, trên mặt có vẻ nghi hoặc.
Lăng Hàn không khỏi có chút bận tâm, bảy con Thi Binh kia đều là Kim Giáp Thi cấp ba, hơn nữa được rèn luyện đến cực hạn, dù hắn khôi phục thực lực kiếp trước cũng không dám chống đỡ, trừ khi là yêu nghiệt như Kiếm Đế, Thiên Phượng Thần Nữ…
Nhưng Phong Phá Vân hoàn toàn không có để ở trong lòng, lại lấy ra một hồ lô rượu uống, rượu theo khóe miệng của hắn chảy xuống, trên râu dính đầy chất lỏng sáng lấp lánh, tràn ngập cảm giác tang thương.
Thi Binh tập kích đến, lập tức nhấn chìm hắn ở trong hoàng kim cốt.
Xong!
Tất cả mọi người thầm nói, kia là Kim Giáp Thi cấp ba a, bị bọn chúng gần người, Thiên Nhân Cảnh mạnh hơn nữa cũng khó thoát chết. Thực sự là không nghĩ tới, một vị cường giả sẽ chết uất ức như thế.
Bạch Nguyên cười gằn, đây chính là kết cục xem thường hắn, thật sự cho rằng Thiên Thi Tông không xuất thế liền dễ ức hiếp sao? Sai rồi, Thiên Thi Tông người người dưỡng thi, mỗi người chí ít có thể lấy một địch hai, cảnh giới càng cao sức chiến đấu liền càng khủng bố.
Một mình hắn liền có thể chống đỡ sáu bảy Thiên Nhân Cảnh, đó là kinh người cỡ nào?
Vù, bảy con Thi Binh tấn công tới, nhưng có một đạo ánh sáng màu tím phun trào, hóa thành một vòng tròn, sau đó nổ tung, oành oành oành oành… bảy con Thi Binh bị đánh văng ra, khung xương tan rã, hóa thành vô số xương vỡ.
Ánh sáng màu tím dật động, Phong Phá Vân ngạo nhiên mà đứng, như Thiên Thần vô thượng, chân đạp đại địa, đỉnh đầu bầu trời, toàn bộ thiên địa cũng phải nằm rạp, run rẩy ở dưới thân thể của hắn.
Mắt hắn như sao, tóc đen lay động, toả ra thần quang kinh người, thật giống như trật tự thần liên, có thể khóa lại tất cả, giảo diệt tất cả.
Khí thế vô thượng rung động, trên kích cửu thiên, dưới động cửu u, duy ta vô địch!
Đùng đùng đùng đùng đùng… tất cả mọi người quỳ xuống, chỉ có Thiên Nhân Cảnh mới có thể miễn cưỡng chống lại, nhưng vẫn khó nén lo sợ và kinh hoảng trong lòng, hầu như ngay cả dũng khí chiến một trận cũng không có.
– Phá… Phá Hư Cảnh!
Sắc mặt của Bạch Nguyên trắng bệch, biểu hiện uể oải đến cực điểm, trong bảy con Thi Binh đều có một tia thần thức của hắn, hiện tại bị Phá Phong Vân xóa đi, để hắn cũng bị thương không nhẹ, lúc này nhiều nhất chỉ còn có ba phần sức chiến đấu.
Nhưng Thiên Thi Tông dựa cả vào Thi Binh, hiện tại bảy con Thi Binh thành mảnh vụn, ba phần sức chiến đấu chỉ là đối lập với bản thể của hắn, còn sức chiến đấu chân chính e là không đủ một phần trăm.
Mọi người không có một tia hoài nghi, có thể một đòn oanh diệt bảy con Thi Binh Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao, chỉ có tồn tại mạnh nhất của thế giới này.
Phá Hư Cảnh!
– Bái kiến đại nhân!
Trên đầu tường, Ân Học Ương và mấy Thiên Nhân Cảnh cung kính hành lễ, Phá Hư Cảnh a, Trung Châu chỉ có mấy người, vặn ngón tay cũng có thể đếm được từng cái.
– Phong Phá Vân!
Rốt cục có người nói ra thân phận của Phong Phá Vân.
Phong Phá Vân phất phất tay, có vẻ mất hết hứng thú, nhìn Bạch Nguyên nói:
– Cũng đừng nói ta bắt nạt tiểu nhân, rút đại trận, vĩnh viễn không được phép tới Vạn Bảo Thành!
Bạch Nguyên cung kính hành lễ, là địch là bạn trước tiên không nói, Phá Hư Cảnh nắm giữ địa vị cao thượng, đứng ở đỉnh cao Nhân đạo, tiến thêm bước nữa liền có thể thành Thần, được thiên hạ cộng ngưỡng.
Nhưng sau khi thi lễ, hắn lại nói:
– Thứ cho lão hủ không thể tòng mệnh! Phong đại nhân, hạ thành này chính là mệnh lệnh của Tông chủ, lão hủ không dám chống đối!
– Vậy tông chủ của ngươi đâu, bảo hắn đi ra, ta đánh tới hắn phục mới thôi.
Phong Phá Vân thô bạo nói.
– Chuyện này…
Bạch Nguyên lộ ra vẻ tức giận, ở trong lòng hắn, Tông chủ đại nhân như Thần linh, Nhân đạo vô địch, há cho phép khinh thường? Hắn nói:
– Tông chủ đại nhân có việc vặt quấn thân, trong khoảng thời gian ngắn là không cách nào tới gặp Phong đại nhân.
—————