Thái Hư Cổ Long từ từ giải thích nhưng Diệp Thành mộng mị đầu óc.
Có lẽ vì biết Diệp Thành nhất thời chưa thể hiểu được nên Thái Hư Cổ Long im lặng, dù sao thì những sức mạnh cấm kị đó quá huyền diệu, đối với một tu sĩ ở cảnh giới hiện tại như Diệp Thành mà nói thì rất khó có thể hiểu tường tận.
Hồi lâu không thấy Diệp Thành nói gì, cũng không thấy Thái Hư Cổ Long nói gì.
“Hiểu rồi sao?”, thấy Diệp Thành không còn cau mày nữa, Thái Hư Cổ Long mới cười nói.
“Ta hiểu rồi”, Diệp Thành vẫn không thể tin nổi chuyện đi ngược lại với nhận thức nhưng hắn vẫn gật đầu tặc lưỡi.
“Đã hiểu rồi thì nói xem giờ tình trạng của ngươi hiện tại thế nào?”, Thái Hư Cổ Long nói: “Mặc dù Tiên Luân Nhãn nghịch chuyển thời không cứu ngươi nhưng nó cũng bị trúng lời nguyền cho nên ngươi vẫn phải ở Tiên Hư Giới một thời gian”.
“Đợi một thời gian, vậy bao giờ ta có thể ra ngoài?”