Tất cả quầng sáng đều thu lại, nhưng khí tức càng thêm nguy hiểm lại tràn ngập ra.
Cảm nhận được khí tức này, Tiếu Tiểu Hiền, Kim Bích Hàm đều hết hồn, lại lui về phía sau năm mươi bước. Cùng lúc đó, trong lòng bọn họ đều nảy sinh chút hy vọng.
Có lẽ, có lẽ, có khả năng, có thể thành công?
Cảm thấy chút hy vọng trong lòng này, ngay cả bọn họ cũng cảm thấy có chút bất ngờ. Quân Cấp đối mặt với Vương cấp, giống như con chuột nhỏ đối mặt với con voi lớn.
Nhưng hết lần này tới lần khác hy vọng nầy lại thật sự tồn tại.
Khiến bọn họ hy vọng không chỉ có Túy Tuyết Đao cấp Tiên Thiên, còn có chủ nhân của thanh đao.
– Vân!
– Chưởng môn!
– Sở huynh!
Trong lòng Bọn họ đang hò hét!
– Giết!
Giống như cảm ứng được tiếng hò hét của bọn họ, Sở Vân như sấm sét giữa mùa xuân, mạnh mẽ huỷ bỏ chiến trận, đồng thời xuất đao.
Ầm!
Ngay sau đó, linh áp Vương cấp ùn ùn kéo đến, như ngọn núi mênh mang khôn cùng, mạnh mẽ nện vào lòng bốn người. Tiếu Tiểu Hiền, Kim Bích Hàm cùng hộc máu, linh quang bị trấn áp hoàn toàn, bất kỳ ý niệm nào trong đầu đều vận chuyển không thông, và liên hệ
với tất cả yêu vật trong tay đều bị chặt đứt.
Bao phủ trong linh quang của Tham Lang Vương, linh quang màu trắng rực rỡ, chói mắt giống như ánh mặt trời, đâm vào hai mắt bọn họ khiến họ cảm thấy đau nhức. Lại đại biểu cho tuyệt vọng vô tận, đập nát hy vọng của bọn họ.
Thông Linh Xà tan tác, cầu linh quang sụp đổ.
Nhị Lang Thiên Quân thất khiếu đổ máu, lui về phía sau ba bước, ngã quỵ xuống phía dưới.
Và Tiếu Tiểu Hiền, Kim Bích Hàm giống nhau, té trên mặt đất.
– Sở Vân!
Hắn trừng mắt, hai mắt trào máu tươi.
Hắn hoàn toàn không để ý đến hai mắt đang đau nhức, hung hăng nhìn trừng trừng về phía trước. Hắn đã mong muốn tấn công đến cỡ nào! Nhưng lúc này lại ngay cả cảnh tượng trước mắt cũng không nhìn thấy rõ lắm.
Trong giây phút cầu linh quang sụp đổ, Sở Vân nhất thời như cảm giác được vạn quân gánh ở trên người. Toàn bộ linh quang khôn cùng đưa vào tâm thần hắn, trong nháy mắt cắn nuốt!
– Cuối cùng vẫn là thất bại sao…
Ý niệm như vậy chợt lóe ra trong đầu hắn rồi biến mất.
Áp lực vô biên vô hạn, giống như đã đè nát toàn thân hắn.
Ngay cả thân thể của chính mình hắn cũng không cảm giác được.
– Đây là thực lực Vương cấp sao. Thật sự là khủng bố.
Hắn cảm thấy tâm thần đang rơi xuống. Hình như rơi vào vực sâu không đáy. Không ngừng rơi xuống phía dưới, rơi xuống phía dưới.
Vô số hình ảnh trí nhớ, giống như ở đốm lửa tàn bay tán loạn hoa, đều thoáng hiện trước mắt hắn.
Kiếp trước kiếp này của hắn.
– Cái gì? Nghĩa phụ lọt vào tay hải tặc Tàn Lang!
Khi nghe được tin tức này, hắn như bị điện giật.
– Rất xin lỗi, Sở Vân. Cả đời ta truy tìm chính là là đỉnh cao của toán đạo, đối với tình yêu nam nữ, không có bất kỳ hứng thú gì.
Dưới đêm trăng, Dịch Yên nói với hắn như thế.
– Hừ, Hỏa Hồ công tử gì, bất quá cũng chỉ là chó nhà có tang của Thư gia đảo lưu lạc xuống thôi.
– Ôi, ngươi tới chậm hai mươi năm…
…
– Cái gì, hắn chính là Tiểu Bá Vương?
– Sở Vân, người là niềm tự hào của nghĩa phụ.
– Muốn tiếp thu di vật của lão chủ nhân, phải thông qua khảo nghiệm của Bạo Động Viên Vương ta!
– Ta vẫn nên gọi huynh là Sở huynh, hay rõ ràng gọi là đại ngốc thì tốt hơn đây?
– Chưởng môn, từ nay về sau, Tiếu Tiểu Hiền chính là người của ngài!
– Chủ nhân, mong người yêu ta nhiều hơn một chút.
…
Trong nháy mắt, Sở Vân giống như đã trải qua một vòng luân hồi.
– Không. Ta sao có thể nhận thua, rõ ràng đã chạy tới nơi này.
Hắn đang dần dần trầm luân trong đáy lòng, bỗng nhiên một giọng nói vang lên.
– Không thể thua.
Giọng nói càng lúc càng lớn.
– Bao nhiêu lần thất bại, bao nhiêu lần suy sụp, bao nhiêu lần tìm được đường sống trong chỗ chết, bao nhiêu lần thống khổ dày vò. Sở Vân, ngươi muốn dừng bước ở đây sao?
Không!
Ta còn muốn đi tiếp, ta muốn tiếp tục đi tiếp, ta muốn bước trên đỉnh phong, cao ngạo nhìn năm tháng, quan sát núi sông.
Ta muốn đi “đạo” của ta!
Trong phút chốc, Sở Vân tỉnh lại!
Máu trong toàn thân hắn đều sôi trào, giống như núi lửa phun trào, nham thạch nóng chảy dũng mãnh lao nhanh!
Ý chí chiến đấu thiêu đốt ở trong lồng ngực hắn, giống như là gió lửa xung thiên, muốn bốc cháy lên đến chín tầng mây mười tầng đất!
Linh áp Vương cấp, tựa như ngọn núi đè nặng trên người hắn. Xương cốt toàn thân hắn đều bị đè ép kêu lên răng rắc.
Đi con mẹ nó linh áp!
Linh quang khôn cùng, chói mắt hơn cả mặt trời, chiếu vào trong mắt hắn. Thất khiếu của Sở Vân đều phun máu.
Con mẹ nó linh quang!
Cho dù không thấy rõ phía trước, ta cũng tiếp tục tiến lên phía trước.
Bởi vì, ta đã tìm được đạo của ta!
Lúc này hồn phách trải qua những khắc nghiệt, kịch liệt trong hai kiếp, linh quang của Sở Vân như Phượng Hoàng lên cỏi niết bàn, từ ảm đạm dần dần tỏa sáng…
Đi con mẹ ngươi Tham Lang Vương!
Ánh đao chợt hiện!
Đây là một đao Sở Vân đã dùng hết toàn lực. Trước nay chưa có một đao mạnh như vậy.
Một đao chém xuống phía dưới, máu tươi bay ra, đầu bay lên.
Một đao chém xuống phía dưới, linh quang biến mất, linh áp dừng tản ra.
Một đao giết chết Tham Lang Vương, một đao bêu đầu!
Linh quang vốn phát ra ánh sáng trắng rực rỡ, chợt biến mất không thấy nữa. Áp lực vô cùng như núi non trùng điệp, cũng biến mất không còn, ngược lại khiến lục phủ ngũ tạng của bốn người cảm thấy nhộn nhạo khó chịu.
Giờ phút này, hoàn toàn yên tĩnh.
Thao Thiết, Bạch Nhãn Lang và một vài Kiếp Yêu, quay đầu, trừng mắt ngây người nhìn Sở Vân.
Tiếu Tiểu Hiền, Kim Bích Hàm té trên mặt đất, dùng linh áp cố gắng giữa tư thế quật cường. Giờ phút này cũng đều há hốc mồm, nói không nên lời nói.
Trong tầm mắt bọn họ, Sở Vân vẫn còn duy trì tư thế chém chiến đao, giống như bức tượng điêu khắc, vẫn không nhúc nhích.
Tham Lang Vương vốn như thiên thần, ngẩng đầu đứng thẳng, cũng đã trở thành cái xác không đầu.
Đầu của hắn, rơi cách đó không xa, hai mắt còn mở to, trên mặt đọng lại vẻ hoảng sợ khó có thể tin được.
Mà thân hình hắn vẫn đứng thẳng, cổ không ngừng mà phun trào ra máu tươi. Máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ vạt áo của hắn, chảy xuôi trên mặt đất. Mùi máu tươi gay mũi mà lại đậm đặc khuếch tán ra khắp nơi, tràn ngập không gian nhỏ hẹp.
– Đã giết chết?
Sau một lúc lâu, Sở Vân mới hồi phục tinh thần, ý thức được kết quả này.
Trong nháy mắt, cảm giác mệt mỏi cực độ bao phủ trong lòng, khiến hắn lắc lư dao động, không thể đứng thẳng, gần như có cảm giác muốn nằm trên mặt đất ngủ một hồi lâu.
Bùm.
Cuối cùng hắn không chống đỡ được, đầu gối quỳ trên mặt đất, một tay cầm lấy Túy Tuyết Đao chống trên mặt đất, miệng thở hổn hển.
– Thật sự đã giết chết sao?
Ngay cả Sở Vân mình cũng có chút cảm giác không thể tin được. Toàn bộ thể xác và tinh thần trầm tĩnh lại, toàn thân hắn cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Gần như là nháy mắt, mồ hôi hắn ướt đẫm, đổ ra đầm đìa.
Quyển 6 : Đế Vương Chi Tranh