Phương Phỉ Phỉ nói: “Trước tiên cứ nộp năm đồng đại dương đã, trên người tớ cũng không có bao nhiêu tiền, không đủ hai đồng đại dương, để tớ về mượn bạn học vậy.”
“Có thể thư thả vài ngày không.” Phương Phỉ Phỉ nói với Ninh Thư: “Trên người tôi cũng không đủ tiền.”
Ninh Thư nhìn chiếc túi thêu hoa Phương Phỉ Phỉ nắm chặt trong tay, cảm thấy trên người Phương Phỉ Phỉ có hai đồng đại dương, nhưng không muốn lấy ra.
Ninh Thư nhếch miệng: “Cái này phải đi hỏi bác sĩ, tôi không thể làm chủ, nếu không đóng tiền, bệnh nhân chỉ có thể xuất viện.”
Lúc này Chúc Nghiễn Thu mới hiểu được cái gì là chó cắn áo rách, trong lòng lại thấy oán hận Chúc Tố Nương, nếu Chúc Tố Nương gửi tiền cho hắn, sẽ không xuất hiện tình huống quẫn bách như thế này.
Chúc Nghiễn Thu quẫn trí đến nỗi sau lưng đều đã ra mồ hôi, cảm giác vết thương trên người càng đau hơn, còn phải tỏ ra trấn tĩnh như thường nói với Phương Phỉ Phỉ: “Phỉ Phỉ, vậy cậu đi vay tiền đi, số tiền này tớ nhất định sẽ trả lại.”
Phương Phỉ Phỉ ừ một tiếng, nói với Chúc Nghiễn Thu: “Tớ về trường vay tiền bạn.” Phương Phỉ Phỉ lại nói với Ninh Thư: “Xin hãy thư thả vài ngày.”
Phương Phỉ Phỉ nói xong liền xoay người rời đi.
Chúc Nghiễn Thu nặng nề thở một hơi, hắn chưa từng cảm thấy khó khăn như vậy, đúng là dù tài đến mấy mà không có tiền cũng phải bó tay.
Trước đây, hắn chưa từng quan tâm đến tiền bạc, không có tiền thì chỉ cần gửi điện báo về nhà, nhưng gần đây, điện báo gửi đi đều như đá chìm đáy biển, hơn nửa tháng nay hắn không hề nhận được tiền nhà gửi.
Lúc trước chút tiền kia đủ để trang trải ăn, mặc, ở, đi lại, nhưng bây giờ không có tiền, Chúc Nghiễn Thu cũng không biết ra viện rồi thì nên làm gì bây giờ, kiếm tiền từ đâu đây.
Chúc Nghiễn Thu nghiến răng kèn kẹt, nhất định phải về nhà một chuyến, trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại không gửi tiền cho hắn, mỗi lần mở miệng mượn tiền Phương Phỉ Phỉ, Chúc Nghiễn Thu rất khó chịu, hắn không muốn vì tiền mà tình cảm của bọn họ bị sứt mẻ.
Tiền ơi là tiền, trong lòng Chúc Nghiễn Thu oán hận Chúc Tố Nương vô cùng.
Ninh Thư thấy trên mặt Chúc Nghiễn Thu biểu cảm phong phú, oán hận, gian khổ, quẫn bách và bất an đều có, trong lòng cười haha, cho mày biết thế nào là sự khổ cực của đại thiếu gia của gia tộc tàn lụi.
Khổ chỉ khổ mỗi Chúc Tố Nương, hai mẹ con Chúc Nghiễn Thu vốn cũng không chịu khổ chịu khó gì.
Cũng do Chúc Tố Nương ngốc, Chúc Nghiễn Thu đòi tiền, cô ấy luôn hồ hồ mà đưa cho hắn, ban đầu Chúc Nghiễn Thu còn dùng đủ loại lý do đòi tiền, sau này đến viện cớ cũng không thèm viện nữa, nói thẳng bản thân hết tiền.
Sau này cũng quen dần, cho nên đàn ông không thể để hắn quen thói, càng quen càng khốn nạn.
Trong lòng Chúc Nghiễn Thu rất buồn khổ, thấy mụ y tá lòng dạ hiểm độc đứng đó như cọc gỗ nhìn mình, Chúc Nghiễn Thu giận sôi máu, không nhịn được lên tiếng: “Cô còn đứng đó làm cái gì, tôi không muốn cô chăm sóc.”
Biến cho khuất mắt ông mày đi, trong lòng Chúc Nghiễn Thu đang gầm thét.
Ninh Thư: →_→
Đạo đức gì vậy, nhìn bộ dạng bây giờ của Chúc Nghiễn Thu chẳng khác nào chó cùng rứt giậu.
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Bây giờ tôi ở đây chờ các người thu dọn đồ đạc.”
“Dọn dẹp đồ gì vậy?” Chúc Nghiễn Thu nhíu mày hỏi.
“Tôi cảm thấy không bao lâu nữa là cậu sẽ phải xuất viện rồi, hai đồng đại dương tiền thuốc cũng có thể không cần nộp.” Giọng Ninh Thư vô cùng chắc chắn.
Trong lòng Chúc Nghiễn Thu chợt run lên, ngoài miệng nói: “Bệnh của tôi còn chưa lành, sao có thể xuất viện, hơn nữa bạn gái của tôi nhất định sẽ mượn được tiền.”
Chúc Nghiễn Thu cảm giác mình bị coi thường, trong lòng rất không cam lòng, đồng thời lại lo sợ bất an, hắn cũng không thể chắc chắn Phương Phỉ Phỉ có thể mượn được tiền.
Bản thân sẽ bị mất mặt, đuổi khỏi viện sao?
Trong lòng Chúc Nghiễn Thu càng hận người đêm đó cướp đồ của hắn, cướp sạch chỉ để lại cho hắn cái quần đùi, thứ Chúc Nghiễn Thu tiếc nhất là cái đồng hồ Đức của hắn, đó là thứ đắt nhất trên người hắn, đó chính là vinh quang của hắn.