“Thứ ta muốn… là mắt trái của hắn”.
…
Diệp Thành cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, đung đưa qua lại theo làn gió.
Trong vô thức, hắn từ từ mở mắt.
Đập vào mắt là một thế giới trắng xoá, mây mù bay lượn, không nhìn thấy tận cùng.
“Đây… Đây là đâu?”, Diệp Thành ngơ ngác.
Chẳng mấy chốc, vẻ ngơ ngác trong mắt hắn dần biến mất, lý trí hỗn loạn khôi phục, lúc này hắn mới nhớ lại chuyện xảy ra lúc trước: Đến Tề Lỗ cứu Tịch Nhan, phẫn nộ thành ma, bị thế lực tứ phương giết chết…
Nghĩ đến đây, hắn mới bất giác nhìn cơ thể mình từ trên xuống dưới, hắn phát hiện cơ thể mình là hư ảo, nói chính xác hơn là trạng thái của thể linh hồn, nhưng thể linh hồn lại mờ nhạt gần như trong suốt.
“Nói nhảm”, tiếng mắng này vẫn hùng hồn, nhưng đã khẳng định được suy đoán của Diệp Thành, giọng nói ấy chính là của Thái Hư Cổ Long.
“Ngươi… Ngươi cũng chết rồi?”, Diệp Thành sửng sốt.
“Chết tiệt, lão tử vẫn sống tốt”, Thái Hư Cổ Long lại mắng hắn.
“Không đúng!”, Diệp Thành thảng thốt: “Ta đã chết rồi sao ngươi vẫn nói chuyện được với ta? Lẽ nào ngươi còn biết tiên thuật truyền âm từ trần gian đến âm phủ?”