Trên người Minh Thù không nhiều đồ ăn lắm, nàng mang từ trong cung ra ngoài, vừa rồi đi đường đã ăn gần hết.
Những người này sẽ không cướp của nàng chứ?
Minh Thù cảm thấy rất có khả năng này, nàng lui về phía sau… một giây tiếp theo, nhấc chân chạy.
“Mẹ nó, nàng ta chạy rồi!”
“Mau đuổi theo!”
Phía sau âm thanh hỗn loạn vang lên, vài bóng người từ trong ngõ hẻm xông tới đuổi theo nàng, mỗi người nét mặt đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Đuổi theo trẫm làm gì!
Trẫm không có si-rô khẩn cấp!
Các người đừng đuổi theo trẫm!
Phía trước Minh Thù là ngõ cụt, tay chân nàng nhanh nhẹn trèo lên. Tường hơi cao, người đuổi tới không trèo lên được, đứng ở phía dưới ngửa đầu nhìn nàng.
“Bò lên đây.” Minh Thù nét mặt tươi cười như hoa ngồi ở phía trên khiêu khích, muốn bao nhiêu vô sỉ liền có bấy nhiêu vô sỉ.
Những người phía dưới tức đến mức hét to, có người phát tiết đạp cả vào tường.
Nhưng vào lúc này, một người giữ một người khác, bọn họ giẫm lên bả vai của đối phương, có ý tạo ra bậc thang bằng người để leo lên.
“Hả!”
Minh Thù bị trí thông minh của những nạn dân này dọa cho sợ, xoay người nhảy xuống tường, tranh thủ thời gian chạy qua hai cái sân liền nhau, xác định đám nạn dân kia không đuổi theo, lúc này mới dừng lại.
Minh Thù dò xét vị trí mình đứng ở giữa bốn cái sân hợp lại, chuẩn bị rời đi.
“Hu hu…”
Tiếng khóc rất nhỏ từ bên cạnh truyền tới, Minh Thù lúc đầu không muốn để ý tới nhưng nàng nghe được âm thanh quen thuộc, lại xoay người đi trở về, đứng ở bên ngoài một căn phòng.
Trong phòng tia sáng ảm đạm.
Một nữ tử bị trói trên ghế, tóc tai lộn xộn, trên trán có máu đọng lại, trên mặt cũng loang lổ mấy vết máu, nhìn qua vô cùng đáng thương.
Mà đứng bên cạnh nữ tử lại chính là Ninh Phù Dung.
Mạnh Lương ngồi ở một chỗ khác trong phòng, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn nữ tử và Ninh Phù Dung.
Ninh Phù Dung bóp cằm nữ tử kia khiến cho nàng ngẩng đầu lên. Nàng ta nở nụ cười dữ tợn, đáy mắt lại tràn đầy ghen tỵ và căm hận: “Ngươi xem, hắn không tới cứu ngươi, hắn không quan tâm ngươi chút nào.”
Nữ tử mong manh thở dốc, ánh mắt tựa hồ không nhìn lên người nàng ta, dường như chết lặng.
Ninh Phù Dung thấy bộ dạng này của nàng liền tức giận, tát một cái lên mặt nữ tử: “Tiện nhân, ta đang nói với ngươi, ngươi điếc sao? Ở trước mặt hắn, ngươi không phải biết ăn nói lắm sao?”
Mặt nữ tử sưng đỏ, khóe miệng có vết máu tràn ra, có thể thấy được Ninh Phù Dung đã dùng hết sức.
“Lúc ở trên giường, ngươi giỏi dụ dỗ người khác lắm cơ mà? Hả? Ngươi là đồ tiện nhân…”
Ninh Phù Dung vừa mắng vừa tát vào tai nữ tử, mãi đến khi khuôn mặt nữ tử đều sưng cả lên, nàng ta mới dừng lại.
“Đừng qua đây…”
Nữ tử bỗng nhiên hét to.
Ninh Phù Dung không biết từ đâu tìm đến hai người, hai người này toàn thân mọc mụn mủ, nhìn qua cực kỳ buồn nôn.
Đây là bệnh nhân lây dịch bệnh.
Ninh Phù Dung cười lạnh nhìn nữ tử đang thét chói tai: “Ta thưởng nàng ta cho các ngươi, chào hỏi nàng ta cho tốt.”
Thấy nàng lây dịch bệnh, Diệp Mạc Trần sẽ không thích nàng nữa.
Hai người kia hèn mọn đi tới phía nữ tử, đầy người bốc ra mùi hôi thối khiến nàng cảm thấy không thể thở nổi, nàng không muốn… không được qua đây… cứu mạng…
Có đôi khi kinh hãi đến tận cùng thì không cách nào lên tiếng nữa, nữ tử hiện tại chính là tình huống như vậy.
Nàng rất muốn hét to nhưng một âm thanh nhỏ cũng không phát ra được.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay đầy mụn mủ tóm lấy cánh tay của nàng, sờ lên mặt nàng…
Soạt soạt…
Tiếng y phục bị xé rách.
Mạnh Lương có lẽ là không muốn nhìn nên đi ra, ngẩng đầu lên thì thấy Minh Thù đứng ở bên ngoài.
Hắn nhíu mày lại: “Tại sao người lại ở đây?”
“Tìm ngươi, Mạnh tướng quân.” Minh Thù mỉm cười: “Thật đúng là khó tìm.”
Mạnh Lương đề phòng nhìn chằm chằm nàng, nắm chặt bội kiếm của mình: “Sao người biết chúng ta ở chỗ này?”
“Trẫm là bệ hạ, có cái gì không biết chứ?” Trẫm chạy lung tung cũng có thể gặp các ngươi, nhất định phải thu hoạch giá trị cừu hận của các ngươi, trẫm cũng không có cách nào.
“Ngươi đang nói với ai…”
Ninh Phù Dung nghe được tiếng nói bèn đi ra, câu nói tiếp theo mắc trong cổ họng, đôi mắt đẹp trợn lớn, dường như Minh Thù là một thứ gì đó không thể tin được.