Miêu Nghị lại đưa chiếc nhẫn trữ vật tới.
Ai ngờ Lão bản nương lại đẩy trở về, nói:
– Cúi đầu!
– Để làm chi?
Miêu Nghị ngạc nhiên.
– Kêu ngươi cúi đầu!
Lão bản nương trực tiếp đưa tay ấn đầu hắn xuống, tháo búi tóc buộc trên đỉnh đầu Miêu Nghị, chủy thủ trong tay vung lên, một búi tóc đã rơi vào trong tay của nàng: – Lưu lại một búi tóc của ngươi, ngươi không có ý kiến gì chứ.
Miêu Nghị ngây người, cười ôn tình, lắc đầu:
– Vì ngươi dù phải cạo trọc đầu ta cũng nguyện ý.
– Dẻo mồm!
Lão bản nương khinh bỉ một tiếng, đột nhiên nghiêng người liếc xéo nói:
– Ngươi không muốn lưu lại thứ gì của ta làm vật kỷ niệm sao?
Miêu Nghị cười ha hả nói:
– Vậy ngươi cũng cho ta một vật đi.
Lão bản nương quay người lại, đưa cây chủy thủ tứ phẩm trên tay tới:
– Đây là thứ phụ thân của Vân Phi Dương, cũng chính là thập cửu thúc tặng cho ta hộ thân, khi tu vi của ta đột phá đến cảnh giới Tử Liên… Thật ra trong lòng ta biết rất rõ, đây nhất định là ông nội tặng cho ta, nhiều năm qua ta vẫn mang theo trên người. Cầm lấy đi!
Miêu Nghị ngây người, vật này thật sự quá giá trị, phải biết loại kết đan của yêu đan tứ phẩm này chỉ có cao thủ Kim Liên mới có thể đạt được, chỉ riêng một viên kết đan cũng giá trị hơn tỉ viên Nguyện Lực châu hạ phẩm. Hơn nữa chưa nói đến giá trị của vật này, ý nghĩa của nó đối với Lão bản nương không hề bình thường, nàng có thể đưa vật này cho hắn, Miêu Nghị thật sự rất cảm động.
Miêu Nghị nhận lấy trong tay, yên lặng không nói gì, nhưng khi đưa tay đến gò má của nàng, chủy thủ vung lên, cắt đứt một bím tóc của nàng trong lòng bàn tay, sau đó lại trả chủy thủ vào trong tay của nàng, cầm búi tóc kia để trước mũi ngửi ngửi, cười nói:
– Thứ ta thích nhất trên người ngươi chính là mùi thơm. Chủy thủ thì miễn. Ta mang theo búi tóc này trên người là đủ rồi, khi nào nhớ tới ngươi, ta lại lấy ra ngửi một cái.
Lão bản nương chằm chằm nhìn hắn, nhưng cố gắng giả bộ khinh thường nói:
– Không biết phân biệt, có đồ quý trọng thì không lấy, ngược lại muốn lấy một bím tóc không đáng giá.
Miêu Nghị cười ha hả nói:
– Đối với ta mà nói, thứ giá trị đến đâu cũng không sánh được với một sợi tóc của ngươi, huống chi còn là một bím tóc.
Nói xong, hắn lấy ra một cái hộp ngọc, thả búi tóc vào trong, cất đi.
Đôi môi Lão bản nương thiếu chút nữa cắn ra máu. Trong đôi mắt tràn đầy cảm động khó nói nên lời, thiếu chút nữa không nhịn được nhào tới ôm hắn, nhưng cuối cùng nàng cúi đầu, yên lặng cất búi tóc của hắn đi.
Không khí này khiến cho Miêu Nghị cảm thấy khó chịu, cố ý nói sang chuyện khác:
– Thiếu chút nữa quên mất chuyện này, Lão bản nương, nghe nói Lưu Vân Sa hải có bán công pháp tu hành, ngươi có biết đến nơi nào có thể lấy được hàng thật không? Không phải là hàng giả lừa người.
Hốc mắt Lão bản nương thoáng có chút ửng đỏ ướt át, ngẩng đầu hỏi:
– Công pháp tính hỏa của ngươi không tệ, cũng xem như cấp cao nhất trong ngũ hành công pháp ở giới tu hành, ngươi còn muốn tu hành công pháp gì nữa?
– Ta có một lão thủ trung thành và tận tâm, đi theo ta nhiều năm, chỉ khổ công pháp tu hành theo không kịp, người đã già, nếu tiếp tục như vậy sợ là sống không được quá lâu. Ngươi cũng biết, giới tu hành tiền tài dễ kiếm, nhưng muốn tìm thủ hạ tốt thật sự rất khó tìm. Ta không muốn không để ý đến, nếu có thể, ta muốn chuẩn bị một bộ, không trông cậy quá tốt, ít nhất…
Nói còn chưa dứt lời, đã thấy Lão bản nương lục lọi trong chiếc dấu trữ vật cao cấp đeo trên tay nàng, chỉ chốc lát sau lấy một miếng ngọc điệp ra ngoài, đưa cho hắn:
– Chỗ này của ta vừa vặn có mấy bộ, còn giữ lại khi còn ở Đại Ma Thiên trước kia. Công pháp này tên là ‘Hỗn Nguyên’, chính là công pháp tu hành của thiên hạ đệ nhất Đại tướng Hỗn Nguyên chân nhân, thủ hạ của Đạo Thánh ở Vô Lượng quốc. Sau khi người này giao thủ với gia gia của ta, đã chết trong tay gia gia ta tại, trong số di vật lưu lại có vật này, năm đó ta lấy từ chỗ gia gia nghiên cứu rồi không trả. Công pháp tu hành có thể làm cho gia gia lưu lại chắc chắn không tệ, thật giả có thể không thành vấn đề. Nếu là thủ hạ tâm phúc của ngươi, sau này còn phải xuất lực cho ngươi, ngươi có thể sao chép một bản cho hắn, nhưng nhớ dặn dò, kêu hắn không được tùy tiện tiết lộ ra ngoài.
—————