Nhận thấy ánh mắt của Đoạn phu nhân, thân thể Nhị Nha thoáng run rẩy một phát, trong lòng càng thêm đau khổ, ánh mắt nhìn Đoạn Tinh Huy mang theo đau thương, nề hà chính là Đoạn Tinh Huy không nhìn thấy, Đoạn Tinh Huy đang vội vàng sự tình xuất chinh.
Nhị Nha cảm thấy toàn thân của mình cùng ngâm ở trong nước đá giống nhau, nói không nên lời tuyệt vọng cùng cô đơn.
Tới rồi thời điểm đại quân xuất chinh, trong lòng Ninh Thư có chút kích động, trên người mặc áo giáp, áo mặc trên người có chút nặng, tóc cũng bị xén đi, cột búi tóc, đội lên mũ giáp, sau lưng áo choàng đỏ phiêu lãng trong gió.
Ninh Thư đứng trước gương đồng soi soi, cảm thấy quá ngầu đi.
“Nhìn công chúa thật giống Đại tướng quân uy vũ.” Tiểu Hồng tán dương nói, “Chính là tướng quân anh tuấn nhất.”
“Tiểu nha đầu rất biết nói chuyện đấy.” Ninh Thư chạm nhẹ vào chóp mũi của Tiểu Hồng, nói: “Bổn cung đi rồi, chăm sóc phủ công chúa cho tốt.”
“Nô tỳ, nô tỳ nhất định sẽ ngoan ngoãn chờ công chúa trở về.” Tiểu Hồng có chút nghẹn ngào mà nói,
“Công chúa nhất định phải bình an trở về.”
Ninh Thư nhìn thấy Tiểu Hồng ánh mắt tha thiết, trong lòng dâng lên một cỗ ý niệm quái dị, Tiểu Hồng như này thật giống nữ nhân tiễn đưa phu quân của mình ra chiến trường vậy, Ninh Thư liền lập tức xoay người chuồn đi, má ơi, ở dưới ánh mặt như vậy, Ninh Thư cơ hồ chạy trối chết.
“Công chúa, người nhất định phải bình an trở về a, nô tỳ chờ công chúa a ~~~” Tiểu Hồng múa may khăn tay hướng Ninh Thư hô.
Ninh Thư thiếu chút nữa ở trên lưng ngựa ngã nhào xuống đất, hấp tấp nắm chặt dây cương, hướng võ đài hội quân vội vã rời đi.
Toàn bộ võ đài đều tràn ngập một cỗ không khí tĩnh mịch trang nghiêm, cờ hiệu bay phất phới, trên người từng binh sĩ đều mặc vào áo giáp, trên tay cầm trường thương hồng anh, nhìn về nơi xa, chỉnh tề mà rung động lòng người.
Phóng lên khí thế hùng tráng ngút trời, Ninh Thư chứng kiến quang cảnh này, lần đầu tiên được mở mang kiến thức về chiến tranh vũ khí lạnh, cảm thấy lạnh thấu xương cùng tàn khốc mỹ cảm, trong lòng kích phát ra vô hạn khí phách.
Vì nhà, vì quốc, vì dân tộc.
Ninh Thư ở dưới hoàn cảnh như vậy ảnh hưởng, toàn thân đều nổi da gà, trong lòng dâng lên vô hạn hào hùng, đây là tâm tình của nàng, cũng là cảm xúc của nguyên chủ bởi vì kích động.
Ninh Thư cưỡi ngựa đi tới bên cạnh Thẩm Phong, Thẩm Phong một thân áo giáp, chòm râu có hơi trắng bệch lại làm cho hắn thêm vào một phần cơ trí, cũng có một phần cảm giác anh hùng tuổi về già.
Ninh Thư chú ý tới ở bên cạnh Thẩm Phong là Đoạn Tinh Huy, xem ra Thẩm Phong thật sự rất cất nhắc Đoạn Tinh Huy, một thân áo giáp ở trên người hắn lộ ra vẻ anh minh thần võ vô cùng, mày kiếm mắt sáng, vẻ đẹp tràn đầy lực lượng, khó trách nguyên chủ sẽ đối với hắn ái mộ như thế, Đoạn Tinh Huy ngồi ở trên
lưng ngựa đặc biệt tràn đầy mỹ cảm.
Sủng nhi của thế giới quả nhiên không giống với người thường.
Thẩm Phong chỉ hướng Ninh Thư gật gật đầu, loại thời điểm này không thích hợp nói chuyện, Ninh Thư cũng chỉ liếc mắt quét nhìn Đoạn Tinh Huy một cái, liền xẹt qua người hắn.
Đoạn Tinh Huy vốn muốn cùng nàng chào hỏi đấy, nhưng đối phương lại xem hắn như người xa lạ vậy, căn bản không quen hắn, khiến trong lòng Đoạn Tinh Huy cứng lại, trong phẫn nộ lại xen lẫn bất đắc dĩ.
“Đông, đông, đông…”
Bốn phía võ đài vang lên tiếng trống trầm thấp nhưng có tính xuyên thấu, tiếng trống kia thật giống như cùng tiết tấu của trái tim nhảy lên chung một chỗ vậy, làm cho lòng người kích động.
Theo sau tiếng ‘Hoàng thượng giá lâm’, Lý Ôn liền đi lên đài cao của võ đài.
Lý Ôn mặc long bào lụa đen kim tuyến thêu long ngọc, đầu đội miện quan mười hai thiên tử, long châu mượt mà no đủ nối thành rèm theo bước chân đi lại của hắn có chút lay động, cái rèm này che khuất gương mặt Lý Ôn, lại càng làm cho hắn lộ vẻ cao quý vô cùng, một cỗ khí thế ngạo nghễ thiên hạ bao phủ lấy Lý Ôn.
Lý Ôn vừa xuất hiện không khí liền ngưng tụ một cỗ trang trọng lại uy nghiêm, khiến cho người nhịn không được ngừng lại hô hấp.
Nhìn thấy Lý Ôn, toàn bộ võ đài chỉ nghe tiếng ‘rầm ào ào’, thanh âm áo giáp ma sát, binh sĩ chỉnh tệ một chân quỳ trên mặt đất, hô to “Hoàng thượng vạn tuệ.”