Quân Tà thầm quyết định, nhiều thêm một chuyện chi bằng ít đi một chuyện nên định rời đi. Tuy nhiên trước khi quay gót vẫn lơ đãng nhắc nhở một câu, hai mắt chăm chú trầm giọng nói:
– Trên đường, phải cẩn thận!
Kỳ thật Quân Tà cũng có cảm giác kỳ quái, lẽ ra đường đường là công chúa điện hạ xuất cung, hơn nữa lại được sủng ái như Linh Mộng công chúa, tại sao bên người tùy tùng hộ vệ lại ít như vậy? Chưa kể, đi theo bên cạnh cũng không có một cao thủ! Mà lại đúng vào lúc này, thích khách lại đến?? Trên thế giới thật sự có chuyện trùng hợp như thế sao? Càng nghĩ kỹ, Quân Tà lại càng cảm thấy có một tấm màn đen đang che phủ lên mọi việc. Quân tử phải biết tiến thoái, một sát thủ vĩ đại cần biết khi nào thì tránh xa chuyện thị phi, Quân Tà không phải dạng người thương hương tiếc ngọc, huống chi là lấy tính mạng đi mạo hiểm, hắn chắc chắn sẽ không làm. Hơn nữa hắn đặc biệt không hứng thú với nữ nhân, ngay cả nữ nhân này có xinh đẹp hoàn mỹ như thiên tiên cũng thế.
Linh Mộng công chúa có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Quân Mạc Tà một cái, nàng khá hiểu rõ vị Quân tam thiếu này, chỉ cần thấy nàng, thể nào hắn cũng luôn mồm “Tỷ tỷ, muội muội”. Hôm nay tại sao lại hiểu chuyện như thế, quả nhiên hiếm thấy. Dù sao hắn rút lui như vậy, cũng là tránh cho đôi bên khó xử, coi như là chuyện tốt. Công chúa lui mình trở lại trong kiệu, những rèm châu sáng lấp lánh thả được xuống. Hiện tại nhìn lại, chỉ còn thấy một thân ảnh mông lung hoàn mỹ, tựa cảnh trong mơ như ẩn như hiện.
Bên trong góc khuất, có người đang hối hả nói chuyện:
– Lão Đầu nhi, tiểu tử bại hoại của Quân gia Quân Mạc Tà cũng đột nhiên xuất hiện, làm sao bây giờ, có nên chờ hắn đi khỏi rồi động thủ, hay là…
Một người bịt mặt nằm trên mái nhà, ánh mắt hiện lên quang mang sáng rực:
– Tới đúng lúc lắm, tận dụng thời cơ, nhân tiện xử lý luôn! Làm cho lão tiểu tử Quân Chiến Thiên kia phát cuồng, cũng là chuyện tốt.
– Vâng!
Quân Tà lắc mình thối lui sang một bên, trong lòng lẩm bẩm: “Mặc dù là tuyệt sắc mỹ nữ hương thơm ngọt ngào, nhưng khi chết rồi cũng chỉ là một túi da bốc mùi, sau đó còn không phải chỉ là một bộ xương khô, một nắm đất vàng thôi sao. Quân Tà ơi Quân Tà, ngươi ngàn vạn lần không được mềm lòng, can thiệp vào rồi sẽ liên lụy đến chính mình”.
Hắn khẽ lắc đầu, định cất bước rời khỏi nơi thị phi. Nhưng vào chính thời khắc này, vài cổ hơi thở lạnh lẽo đồng thời tập trung vào Quân Tà. Ặc, con mẹ nó, giờ là đến phiên ta! Giờ muốn chạy cũng không được rồi. Quân Tà cảm thấy từng đạo sát khí tập trung vào chính mình ngày càng dày đặc, không biết tại sao những người này cũng đem chính mình xếp vào danh sách phải giết? Ta thật sự đã đắc tội với ai? Đúng là tai bay vạ gió mà! Ăn quả đắng cũng không như vậy mà ăn chứ, ta chỉ là một người qua đường thôi mà.
Theo một tiếng “lên kiệu”, đoàn nhân mã tiếp tục chậm rãi bước đi. Đội ngũ thị vệ đi trước cũng rất có lễ nghĩa, hướng Quân Tà hành lễ một cái, mới giục ngựa lên đường. Giờ phút này, Linh Mộng công chúa ở trong kiệu đang nghĩ đến câu nói của Quân Mạc Tà “Trên đường, phải cẩn thận!”. Những lời này thật có chút chẳng ra gì cả, nhưng đột nhiên trong lòng nàng rùng mình: “Chẳng lẽ Quân Mạc Tà biết được điều gì? Đây là âm thầm nhắc nhở ta sao?” Nghĩ đến đây Linh Mộng công chúa trong lòng thắt lại, nhất thời muốn hạ lệnh dừng kiệu, để hỏi hắn như vậy có ý tứ gì.
Vào lúc này, đột nhiên bầu trời tối sầm lại, màn đêm rốt cuộc đã phủ trùm lên vạn vật. Nương theo bóng đêm, vài bóng hắc y nhân bịt mặt như mấy con quạ đen từ trên trời giáng xuống, người còn chưa tới đất, hơn mười mũi tên đen nhọn bắn véo véo vào trong kiệu, giữa không trung ánh đao kiếm loé lên hai màu kim ngân của huyền khí quang mang, ập tới. Liên tục mấy tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, Trong chớp mắt đám hắc y nhân nhảy ra đã khiến hơn mười mấy tên thị vệ ngã xuống, có mấy người phản ứng nhanh nhẹn hô to:
– Bảo hộ công chúa!
Rồi tuốt kiếm bảo hộ xung quanh cỗ kiệu, tiếng đao kiếm đánh nhau vang lên liên miên không dứt, một vài người đi đường nhìn thấy cảnh này hoảng sợ thét lớn, cắm đầu chạy trối chết. Có hai hắc y nhân bịt mặt từ trên hướng xuống, xông thẳng đến Quân Tà, thân mình phát ra quang mang huyền khí, đây là hai cao thủ ngân phẩm huyền khí. Hai cường giả như vậy, Quân Tà hiện nay tuyệt không có khả năng ứng phó, hơn nữa lại là sát thủ.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế