– ” ngươi lừa ta, chắc chắn ngươi lừa ta. Ngươi là không muốn gả Xuân nhi cho ta nên giấu muội ấy đi đâu rồi, đồng thời bịa chuyện để lừa ta. Có đúng không?”
Ngày dạm hỏi, cô dâu lại bỏ theo người khác, đây là sự sỉ nhục thế nào chứ? Nhìn Khúc Thừa Dỗ đau khổ lẫn tức giận, dì ghẻ cười nhạt mà mở rộng của, đồng thời chỉ vào trong.
– ” đây, công tử không tin thì hãy nhìn xem. Những thứ trong này đều là sính lễ của tiết độ sứ. Công tử xem ta có nói dối công tử không?”
Cánh cửa vừa mở rộng, mọi người đều tròn xoe mắt khi nhìn vào bên trong. Rất nhiều lễ vật, trên đó có cả ấn ký của tiết độ sứ. Khúc Thừa Dỗ dụi mắt mấy cái, chạy thẳng vào bên trong nhìn vào đống lễ vật. Trái tim quặn thắt lại mà lẩm bẩm trong đau khổ.
– ” không thể nào, không thể có chuyện này. Bà lừa ta, nhất định bà lừa ta “
Khúc Thừa Dỗ không tin, hay nói chính xác hơn là không dám tin. Xuân nhi đã cùng hắn trải qua thời gian tám năm gắn bó, yêu thương mặn nồng, mấy ngày trước còn hứa hẹn đợi hắn, sao có thể vài ngày thì thay lòng đổi dạ. Dì ghẻ thấy sự cố chấp ấy, liền lấy ra một phong thư đưa cho Khúc Thừa Dỗ mà nói.
– ” đây, Xuân nhi có để lại một bức thư cho cậu. Bút tích của Xuân nhi chắc cậu nhận ra “
Khúc Thừa Dỗ lúc này tràn ngập oán hận phẫn nộ, đau đớn, vừa nghe thư của Xuân nhi thì lập tức chụp lấy, mở ra xem ngay. Khúc Thừa Dụ và trưởng binh Hửu Hoàng cũng lại gần xem ké. Bức thư mở ra với vài dòng chữ ngắn ngủi.
….
Dỗ ca, xin lỗi ngươi vì đã đường đột đi lấy chồng thế này, nhưng ta không thể bỏ qua cơ hội cả đời có một.
Ta biết ta chỉ là con gái của một thường dân, được ngươi chú ý là cơ hội tốt không thể có hai lần. Tám năm qua ở bên cạnh ngươi thực sự chẳng có gì vui vẻ, nếu không phải vì những món ăn ngon ngươi mang đến cùng vị trí con dâu họ Khúc trong tương lai thì ta cũng không vất vả giả vờ yêu thương ngươi. Ta biết rằng gả cho ngươi chính là may mắn của ta, chính là một bước lên cao. Ta những tưởng là chuyện của ta và ngươi sẽ thành sự, cho đến lúc tiết độ sứ Độc Cô Tởm xuất hiện. Khi gặp ta ông ấy đã say mê sắc đẹp của ta, và khi ông ấy ngỏ lời, ta không thể khước từ được.
Ta biết rằng gả cho ngươi cũng là một bước lên cao, thế nhưng “tiết độ sứ phu nhân” vẫn là ở một đẳng cấp khác. Ta gả cho ngươi thì hài tử ta sinh ra chỉ là một người Giao Chỉ Kinh tộc thấp hèn, trong khi đó nếu là con của tiết độ sứ thì đương nhiên hài tử của ta là Hoa tộc cao quý. Vậy thì cũng là bước chân lên cao, tại sao ta lại không dạng háng rộng thêm chút nữa, bước chân dài hơn chút nữa mà leo lên hẳn vị trí phu nhân tiết độ sứ. Dù biết rằng chỉ được làm tiểu thiếp, nhưng ta thà làm thiếp của tiết độ sứ vẫn là oai phong hơn thê của công tử Khúc gia nhà ngươi.
Bây giờ địa vị của ta cao hơn ngươi, vậy nên ngươi đừng mơ tưởng đến ta nữa. Vĩnh biệt tên Kinh tộc Giao Chỉ thấp hèn, không hẹn ngày gặp lại.
Nguyễn Thị Xuân kết bút.
…..
Bức thư ngắn ngủi nhưng tuyệt tình, lại chứa đựng sự phân biệt lăng mạ. Khúc Thừa Dỗ gào lên.
– ” KHÔNG….TA KHÔNG TIN… XUÂN NHI CỦA TA ĐÂU RỒI…TA PHẢI GẶP NÀNG…”
Vừa gào lên vừa chạy ra ngoài. Khúc chủ nhanh chóng chụp tay lại mà quát.
– ” hài nhi, con định đi đâu?”
Khúc Thừa Dỗ nắm chặt lá thư, quay sang mặt mếu máo như sắp khóc.
– ” con phải đi gặp trực tiếp Xuân nhi, hỏi xem những lời trong thư có phải là những lời thật lòng của muội ấy hay không “
Vừa nói vừa vùng vẫy định bỏ chạy. Khúc chủ thấy không ổn, kéo con mình lại tát ” BỐP..” một cái đau điếng. Khúc Thừa Dỗ ngơ ngác nhìn cha mình, lúc này ông trừng mắt mắng.
– ” ngươi bình tĩnh lại đi, ả nha đầu đó giờ là người của Độc Cô Tởm rồi. Ngươi cũng biết Độc Cô Tởm xem Khúc gia ta là cái gai trong mắt, tám năm trước ai là người ám sát ngươi không lẽ ngươi không biết? Bây giờ ngươi chạy tới phủ tiết độ sứ để nộp mạng à? Hắn để cho ngươi gặp ả nha đầu đó sao?”
Khúc Thừa Dỗ nghe vậy thì thẫn thờ, oán hận bản thân vô dụng, ngồi phệt xuống đất không nói được gì. Khúc chủ phất tay ra lệnh.
– ” đưa thiếu chủ trở về “
Lập tức gia nhân tới dìu Khúc Thừa Dỗ đi, đoàn người dạm hỏi trở về trong nhục nhã. Mối nhục này Khúc gia thật sự khó nuốt trôi.
Khúc Thừa Dỗ trở về thì như người mất hồn, đau khổ quằn quại và cả nhung nhớ. Kỳ thi công danh năm đó hắn không đủ tinh thần để tham dự, lững thững lờ đờ như kẻ điên.
Từ độ ấy trở đi . Ở cánh đồng mà Xuân nhi hay chăn trâu, người ta thường hay thấy một người đàn ông thơ thẩn bước đi như kẻ mất hồn, lang thang giữa cánh đồng gọi tên một người con gái.