Từng câu từng chữ của nam tử trung niên rót vào trong tai Vương Đằng Phi, khiến cho y chậm rất ngẩng đầu lên, không nhìn ngón tay đã đứt nữa
– Chút thất bại thì có là cái gì
Tiểu quốc hẻo lánh bậc này về sự thịnh vượng còn kém Nam Vực, đâu đâu cũng chỉ là con sâu cái kiến
Vương gia ta ra một vị tộc thúc Nguyên Anh là có thể diệt sạch nơi đây
Nam tử trung niên nói chắc như đinh đóng cột, không thể nghi ngờ
Vương Đằng Phi nắm chặt nắm tay lại, trong mắt như có ngọn lửa xuất hiện
– Kẻ địch của ngươi là thiên kiêu của các gia tộc khác, là truyền nhân của hai đại gia tộc khác ở Nam Vực, là đệ tử hiện thời của ngũ tông Nam Vực
Chỉ có bọn họ mới xứng trở thành kẻ địch của ngươi
Nếu để bọn họ thấy ngươi nản lòng nhụt chí như thế này, ngươi còn tư cách gì mang họ Vương!
– Nói cho lão phu nghe, ngươi họ gì!
Nam tử trung niên vung tay áo lên, lạnh giọng quát
– Ta họ Vương!
Vương Đằng Phi đứng bật dậy, trong mắt tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, gằn từng chữ một
Nam tử trung niên nhìn Vương Đằng Phi một lúc, sắc mặt mới hiện lên vẻ nhu hòa
– Ngươi là côn bằng của Vương gia, không mất mấy năm là có thể Trúc Cơ
Ngày sau Kết Đan đại đạo thì có Tử Khí Đông Lai thuật của tông môn của vị hôn thê ngươi
Sau này Kết Đan rồi, cho dù Nguyên Anh cũng không phải là không thể đạt tới
Đến lúc đó rồi, ngươi sẽ phát hiện kẻ đã đánh bại ngươi ở Triệu quốc nho nhỏ này vẫn chỉ là Ngưng Khí
Khi đó ngươi nhìn xuống y, y chính là con kiến
Nam tử trung niên liếc Vương Đằng Phi một cái đầy thâm ý, rồi xoay người không nhìn y nữa
– Đằng Phi
Lúc này, nữ tử tuyệt mỹ kia mở miệng
Giọng nàng êm tai vô cùng, cùng với dung nhan khiến người ta tim đập thình thịch làm cho người ta có cảm giác hoàn mỹ giống như Vương Đằng Phi, dường như bọn họ đứng chung sẽ trở thành đôi thần tiên đạo lữ khiến người ta hâm mộ
Vương Đằng Phi trầm mặc một lát, nhìn nữ tử này
Đây là vị hôn thê của y, Sở Ngọc Yên, là con gái của chưởng giáo Tử Vận tông, và còn là một trong những thiên kiêu của Tử Vận tông, mà còn là một trong bốn nữ tử tiếng tăm lừng lẫy khắp Nam Vực
– Về thôi
Nữ tử dịu dàng nói, nhìn Vương Đằng Phi với ánh mắt đầy nhu tình
Vương Đằng Phi gật đầu, lúc đi ra động phủ thì nữ tử này đi theo bên cạnh y, hai người đi theo nam tử trung niên, cả ba cất bước, lập tức bầu trời đêm vang lên tiếng nổ kinh thiên
Một tia chớp to lớn đánh xuống, không ngờ trước mặt ba người là một chiếc chiến thuyền dài chừng trăm trượng, thuyền này toàn thân đen sì, trông sát khí bức người
Nhất là cây đại kỳ dựng thẳng bên trên bay phần phật theo chiều gió, trên mặt có thêu một chữ Vương màu đỏ máu
Trên chiếc thuyền kia có không ít người với khuôn mặt không chút biểu cảm, cả đám đứng bất động như con rối, tản ra khí tức băng hàn
Tiếng nổ vang và chiếc chiến thuyền này lập tức khiến đám đệ tử Kháo Sơn tông đều chấn động tâm thần, vội ngẩng đầu lên, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt khó có thể tin tưởng
Giờ phút này Mạnh Hạo ở trên đỉnh Đông phong cũng tỉnh lại từ trong dòng suy nghĩ, ngẩng đầu một cái liền thấy được chiếc chiến thuyền màu đen trông thật đáng sợ cùng chiếc Vương kỳ màu đỏ máu kia, tâm thần hắn chấn động
– Lúc trước đã không đồng ý cho ngươi tới cái nơi thiên dã này, cho dù nghe đồn là có rất nhiều bảo vật xuất hiện thì đó cũng là chuyện của mấy trăm năm trước rồi
Ba người cất bước lên chiến thuyền, nam tử trung niên lại nói
Vương Đằng Phi đứng trên đó nhìn Kháo Sơn tông, ký ức mấy năm nay hiện lên trong đầu, nhưng nhanh chóng tan biến sạch sẽ
Ánh mắt của y không còn vẻ ôn hòa, nụ cười của y không còn thân thiết nữa, mà đã trở nên lạnh lẽo như băng, nhất là đôi mắt toát lên vẻ ác độc khiến cho y trở nên hoàn toàn khác với Vương sư huynh trong cảm nhận của mọi người
Y đồng thời cũng thấy được Mạnh Hạo trên đỉnh núi
Hai người đứng cách xa nhau, mà ánh mắt chạm nhau trong giây lát này, nhưng Vương Đằng Phi nhanh chóng dời mắt đi, vẫn tỏ vẻ khinh thường như trước
Trong mắt y, Mạnh Hạo vẫn chỉ là con kiến, bởi vì y kiêu ngạo, vì y họ Vương