Tàn Lang cuồng tiếu, khẽ vẫy tay, chiếc đầu sói bằng khói đen cực lớn từ phía chân trời hạ xuống dưới chân của hắn.
– Ta chém giết cùng Thư Thiên Hào, Bạch Bái ngươi chủ trì đại cục, nghiêm phòng có người cứu viện! Nếu Thư Thiên Hào được người cứu, sau khi ta trở về sẽ lấy ngươi khai đao.
Sương mù cuộn cuộn, từ từ bao phủ thân thể của Tàn Lang kéo hắn bay lên.
Bạch Bái cười âm hiểm, trong mắt tinh mang bùng lên.
– Yên tâm. Ta đã dùng Tỳ Sương Bái, tạo thành màn khói độc bao phủ toàn bộ chiến trường. Kẻ nào tới cứu viện đều sẽ phải chết.
– Hừ! Tốt nhất là như thế! Cũng chỉ tại ngươi tham lam, đánh rắn động cỏ, khiến ta không thể không sớm hành động. Tốt nhất ngươi đừng nên phạm thêm sai lầm nào nữa, kiên nhẫn của Tàn Lang ta rất có hạn.
Lưu lại những lời này, Tàn Lang được đám yên kéo bay thẳng lên trời.
Răng rắc!
Đột nhiên một đạo sấm sét từ trên trời bổ xuống, ngay sau đó cuồng phong tán loạn, từng hạt mưa lớn như hạt đậu lộp độp rơi xuống.
– Hả?
Tàn Lang biến sắc, nếu để cho trận mưa này đổ xuống, tất sẽ dẫn đến chiến trường hỗn loạn. Đến lúc đó, chỉ sợ sẽ để cho Thư Thiên Hào thừa cơ chạy trốn.
– Trời muốn đổ mưa, lão tử ta không đồng ý! Phong Hỏa Lang Yên, che phủ bầu trời lại cho lão tử!
Ra lệnh một tiếng, hắc vụ nhanh chóng khuếch trương, đậm đặc gấp trăm lần. Trên không trung hóa thành một chiếc đày nồi đen kịt, úp xuống toàn bộ chiến trường.
– Thư Thiên Hào, đến lúc ta phải lấy mạng ngươi rồi!
Tàn Lang đạp trên yên hỏa, hạ xuống trước mặt Thư Thiên Hào
– Ha ha! Diệu, quá diệu!
Bạch Bái nghe được bên tai truyền đến tiếng mưa dông, vui mừng cười lớn.
– Ha ha, trời nổi bão như thế này, để xem là đội ngũ cứu viện nào có thể chạy đến? Xem ra là ta quá lo lắng rồi. Thư Thiên Hào, ngươi quá xui xẻo, lần này cho dù là lão thiên cũng không cứu được ngươi!
Hai canh giờ sau, trên biển!
Cuồng phong gào thét, sấm sét đùng đùng. Sóng dữ ngập trời, mưa to như trút nước. Trong tầm mắt là một mảnh mờ ảo, chìm trong bóng tối, thuyền nhẹ dập dềnh theo từng cơn sóng dữ, mỗi giây mỗi phút đều có thể bị sóng đánh tan, rơi vào kết cục thuyền vỡ nhân vong.
– Cấp báo, thuyền nhẹ của Vũ Tướng quân đã mất tích!
Tin dữ đột nhiên truyền đến, có thuyền nhẹ lạc đường rồi. Hơn nữa còn là chiến thuyền chở đội ngũ có chiến lực mạnh nhất. Sở Vân lau nước mưa ở trên mặt, miễn cưỡng mở mắt, ngữ khí như chém đinh chặt sặt.
– Mặc kệ hắn! Toàn quân tiếp tục tiến lên!
Binh quý thần tốc, hơn nữa trong hoàn cảnh này, ai có thể khẳng định được chiếc chiến thuyền đó không bị sóng dữ đánh vỡ, thuyền viên rơi xuống biển hết rồi hay không?
Không thể quản được, mà cũng không cần quản đến.
Không bao lâu sau, Lão Ngư Vương tiến lên, trầm ngâm nói
– Sóng gió càng lúc càng lớn, nếu còn tiếp tục như vậy, cho dù là đuổi tới chiến trường, binh tướng mệt mỏi cũng khó có thể chiến đấu nổi. Không bằng tạm hoãn hành quân…
– Tuyệt đối không thể, nhất cổ tác khí, nhị nhi suy, tam nhi kiệt (*). Mở hết tốc lực tiến về phía trước.
(*) Trống trận đánh tiếng đầu sĩ khí hăng hái, đánh tiếng thứ hai sĩ khí suy giảm, đánh tiếng thứ 3 sĩ khí cạn kiệt.
Lão Ngư Vương cúi đầu lui xuống.
– Nửa khắc sau, chợt có người hô lớn:
– Gió đổi chiều!
Hướng gió đột nhiên chuyển biến, vốn đang đi ngược gió lúc này lại biến thành thuận gió. Tốc độ của bảy chiếc thuyền nhẹ lập tức tăng vọt, sĩ khí thuyền viên đại chấn.
Hai canh giờ một khắc sau, chiến trường trên biển.
Yên vụ màu đen bao phủ cả một vùng biển, ngăn cách mưa gió, sấm chớp. Trên chiến trường, khói lửa khắp bốn phía, tiếng hô giết rung trời. Mấy chục chiếc chiến hạm, quy vào cùng một chỗ, tiến hành một trận đại hỗn chiến.
– Thư Thiên Hào, ngươi già rồi. Ngay cả tay cầm đao cũng không vững, Chư Tinh Mãnh Hổ ngày xưa bây giờ đã thực sự biến thành một con mèo bệnh rồi sao?