Hơn nữa, cái mùi kia cũng không giống với mùi nước hoa, nó khiến anh nảy sinh sự đói khát, rõ thật là kỳ quái.
Mộ Nhất Phàm không quay trở lại phòng, sau khi rửa mặt trong phòng vệ sinh, anh cứ như vậy mặc cả áo ngủ đi xuống tầng một.
Trần Đống vừa ngủ dậy trông thấy Mộ Nhất Phàm đi xuống tầng, ngớ người ra, cười nói: “Tiểu Mộc, lần đầu tiên tôi thấy cậu dậy sớm như vậy đấy, không ngủ được sao?”
Mộ Nhất Phàm ngạc nhiên nhìn Trần Đống, nuốt nước miếng.
Anh nhận ra trên người Trần Đống cũng có một mùi hương đặc biệt, thế nhưng, mùi hương không thơm tho thanh khiết như trên người nam chính, tuy vậy nhưng vẫn đủ dụ dỗ anh muốn cắn một cái.
Mộ Nhất Phàm chợt cả kinh.
Sao vừa nãy anh lại nảy lên ý nghĩ muốn cắn một cái?!
Mộ Nhất Phàm vội vã lấy lại tinh thần, ôm mũi và miệng, bước nhanh ra khỏi nhà Trần Đống.
Anh cảm thấy mình có cái gì đó không đúng.
Nếu như chỉ cảm thấy trên người nam chính tỏa ra mùi hương thơm ngát, anh còn có thể nghĩ là nam chính xịt nước hoa lên người, thế nhưng, ngay cả trên người Trần Đống cũng tỏa ra mùi hương mê người, như vậy nói rõ chính anh có vấn đề.
Sao lại như vậy chứ?
Không phải là mũi anh xảy ra vấn đề gì chứ?
Đúng lúc này, hơn mười mùi hương khác nhau đồng thời bay vào mũi Mộ Nhất Phàm.
Anh chợt ngẩng đầu lên, thấy có hơn mười người đang đi tới đi lui trên đường.
Mộ Nhất Phàm khiếp sợ buông bàn tay che mũi mình xuống, không thể tin nhìn bóng người cách anh hơn hai mươi mét.
Rõ ràng cách xa như vậy, thế nhưng anh lại có thể ngửi thấy mùi hương mê người tỏa ra từ người kia.
Cái.. cái này…
Mộ Nhất Phàm càng ngày càng kinh ngạc, ngay sau đó sắc mặt trầm xuống, đi về phía một hồ nước không người.