Tước Thu không khỏi cười lạnh: Tất cả những chuyện này quá hoang đường.
Trước khi biết đến hoàng tộc của đế quốc, cậu đoán rằng Morfa có khả năng là hậu duệ quý tộc. Sau khi biết tới hoàng tộc của đế quốc, cậu đoán rằng Morfa có khả năng là một thành viên của hoàng tộc.
Thậm chí hài hước thay, cậu đã từng hiểu nhầm Morfa là con riêng của Đoàn Trầm Sâm. Nhưng bất kể thế nào, Tước Thu đều chưa từng nghĩ đến chuyện Morfa chính là Đoàn Trầm Sâm.
Chuyện này thật vô lý?
Cậu nghĩ.
Quá khó tin.
Không nói đến chuyện khi cậu nhặt được Mao Mao, cậu ta mới chỉ là một quả trứng. Cậu đã nuôi dưỡng Mao Mao lúc còn mang dáng vẻ trẻ con ba bốn tuổi, cho tới khi trở thành Morfa với dáng vẻ thiếu niên. Ở bất cứ hình thái nào, đều không liên quan gì đến người đàn ông có duyên nhìn thấy qua màn hình vô tuyến.
Cho nên, Tước Thu chưa bao giờ nghĩ rằng Morfa chính là Đoàn Trầm Sâm.
Cậu muốn phủ nhận, nhưng cậu không thể không thừa nhận sự thật diễn ra ngay trước mắt. Không ai hiểu rõ dị năng của cậu là gì hơn bản thân cậu, cũng không ai hiểu rõ nguồn gốc của dị năng ấy hơn chính cậu.
Tất cả những luận cứ trước mắt đều hướng về lời mà Khiếu Nguyệt nói, nhưng Tước Thu vẫn cố gắng hồi tưởng lại dáng vẻ của Đoàn Trầm Sâm trong đầu, rồi so sánh với Morfa. Cậu không thể không thừa nhận, mặc dù khí chất và tuổi tác khác nhau, nhưng chỉ nhìn riêng khoản diện mạo thôi, hai người như cùng một khuôn đúc ra.
Có điều khi chưa có chứng cứ xác thực, cậu không dám, cũng không muốn tin vào tất cả những điều này, cố ý lờ đi những chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới. Mà hôm nay, cuối cùng thì chút hi vọng mỏng manh ấy cũng bị xé rách, phơi bài sự thật dưới mặt trời.
Cho dù trái tim đã tan vỡ trong im lặng, nhưng ngoài mặt Tước Thu vẫn tỏ ra bình tĩnh. Cậu siết chặt nắm đấm, mặc cho móng tay cắn phẳng đâm sâu vào lòng bàn tay mềm mại từng chút một, cảm nhận nỗi đau thấu tim, nhưng từ đầu đến cuối lại chẳng nói một lời.
“Sau đó thì sao? Anh xác định dị năng của tôi đến từ Đoàn Trầm Sâm, cho dù tôi khẳng định hay phủ nhận thì quan điểm của anh vẫn không thay đổi vì những lý do tôi đưa ra. Vậy nên dù tôi nói gì, đều vô ích.”
Tước Thu nhìn hắn, giọng nói bình tĩnh, thoạt nhìn không phát hiện ra sơ hở gì.
“Đúng không?”
Khiếu Nguyệt bị nói trúng tim đen, đành cắn răng gật đầu: “Đúng, bởi vì tôi có thể xác định dị năng của cậu tới từ Thượng tướng Đoàn Trầm Sâm.”
Tước Thu “ờ” một tiếng: “Vậy thì mục đích của anh là gì?”
Khiếu Nguyệt trả lời: “Tất nhiên là muốn hỏi cậu tung tích của anh ấy rồi. Hoặc hỏi có phải cậu đã làm chuyện gì bất lợi với anh ấy, ép buộc cướp đi dị năng của anh ấy không?”
“Tôi nhớ anh đã từng nói rằng tôi chỉ là một “Omega nhỏ bé yếu ớt”. Trong mắt anh, một Omega như vậy lại có thể tấn công một Thượng tướng đế quốc, một Alpha thuộc hàng top trong Alpha cao cấp ư?
Tước Thu cười dài: “Anh không cảm thấy lời mình mâu thuẫn quá à?”
Khiếu nguyệt chưa bao giờ như lúc này, Omega thoạt nhìn mỏng manh lại khó đối phó như vậy, hắn vô thức cau mày bực bội, nhất thời cũng chẳng làm gì được cậu.
Trên thực tế, lời Alpha sói bạc không hề sai. Nếu đổi thành Hà Kiệt Hy hay Đoàn Trầm Lâm thì bọn họ sẽ không nói nhiều với Tước Thu như vậy mà dẫn người đi luôn, sau đó từ từ thẩm vấn.
Tuy dòm có vẻ cà lơ phất phơ chẳng ra đâu vào đâu, còn chẳng biết nhìn sắc mặt người khác, nhưng Khiếu Nguyệt có thể coi là người tuân thủ pháp luật nhất trong số những Alpha coi trời bằng vung ở Quân đoàn 1.
Nền giáo dục mà Alpha được tiếp xúc từ nhỏ cộng với giáo dưỡng của bản thân Alpha đều không cho phép hắn sử dụng bạo lực với một Omega tay không tấc sắt. Hắn không nói thẳng với Tước Thu bí mật tiến hóa của hoàng tộc, giống như Tước Thu không biết Khiếu Nguyệt là người thế nào, Khiếu Nguyệt cũng không biết Tước Thu là người thế nào. Bọn họ phỏng đoán, nghi kỵ lẫn nhau, không ai tin tưởng ai hết.
Nếu Đoàn Trầm Sâm đang bị đối phương khống chế, Khiếu Nguyệt lại tiết lộ quá trình tiến hóa của anh thì chẳng khác nào đẩy Đoàn Trầm Sâm vào con đường chết.
“Hình như cậu đang đề phòng tôi, không chịu nói sự thật với tôi. Nhưng thực ra trong lòng chúng ta đều biết rõ trạng thái hiện tại của Thượng tướng rồi đúng không?” Khiếu Nguyệt nhử Tước Thu bằng lời nói.
Mà hiển nhiên, Tước Thu không mắc mưu, khéo léo né cái bẫy: “Lẽ nào anh không đề phòng tôi? Làm sao tôi biết anh là người tốt hay người xấu? Làm sao tôi biết được sau khi anh hỏi ra được thứ mình cần biết có giết tôi để diệt khẩu không? Khi những điều này còn chưa được xác định rõ ràng mà anh lại muốn tôi phối hợp với anh, như vậy có ngang ngược quá không?”
Khiếu Nguyệt không chịu nổi khi Omega chỉ trích mình ngang ngược, thô bạo, không nói lý, hắn nóng ruột: “Tất nhiên tôi là người tốt rồi! Sao tôi lại giết cậu diệt khẩu chứ?!”
“Chẳng có người xấu nào tự nhận mình là người xấu cả. Giống như con ma men sẽ chẳng bao giờ thừa nhận mình là ma men.” Tước Thu nở nụ cười châm chọc: “Chúng ta không có gì để nói với nhau nữa, mong rằng sau này anh đừng tới làm phiền tôi.”
Bấy giờ Khiếu Nguyệt mới phát hiện bản thân đã bị Tước Thu kéo khỏi chủ đề cũ, rơi vào cái bẫy mà đối phương đã thiết kế sẵn. Cho dù tình cách có tốt đến đâu, gặp phải người mà bản thân đã cho rất nhiều cơ hội nhưng lại chẳng chịu phối hợp thì cũng sẽ tức tối.
Mắt hắn lạnh dần, ngay lập tức mười mấy con sói bạc xuất hiện bên cạnh hắn. Những con sói bạc cao bằng nửa người ngửa đầu tru lên một tiếng dài, nghe mà sởn gai ốc.
“Rượu mời không uống mà đòi uống rượu phạt, vậy tôi đây chẳng khách sáo nữa?”
“Anh muốn ra tay?”
“Tôi không muốn ra tay, là cậu ép tôi.”
“Vậy anh ra tay đi. Lần này anh nhìn kỹ ở khoảng cách gần mà xem rốt cuộc dị năng của tôi so với dị năng của Thượng tướng theo lời anh nói giống nhau đến mức nào.”
Tước Thu giương súng lên, chẳng nói chẳng rằng đã tấn công trước. Sau mấy tiếng súng vang, mấy đồng đội cắm mặt đi ở đằng trước quay phắt lại, bấy giờ mới phát hiện hai người đã đánh nhau rồi.
Cả đám thoáng chốc hoảng loạn.
Hứa Phong nhìn mà nóng hết ruột gan: Cậu ta vẫn chưa quên vừa rồi Alpha sói bạc đã giới thiệu mình thế nào, đó chính là Alpha hệ chiến đấu cấp S đấy!
Mặc dù Tước Thu đỉnh thật, nhưng đối diện với một quân nhân tại ngũ dày dặn kinh nghiệm chiến đấu, còn là Alpha cấp bậc cao thì chiếm được mấy phần thắng đây?
Hứa Phong không khỏi đổ mồ hôi vì Tước Thu.
Khiếu Nguyện lộn về phía sau, khó khăn né tránh mấy phát đạn mạch xung liên tiếp từ Tước Thu.
Hắn kinh hãi quay đầu nhìn gò đất nhỏ đỡ đạn thay cho mình bấy giờ đã bị bắn đứt ngang, đổ “ầm” một tiếng rõ to, phả lên vô số bụi đất.
Khi ý thức được về sức phá hoại của Tước Thu, Khiếu Nguyệt không khỏi lẩm bẩm trong lòng: Tốt nhất dị năng này không phải do họ Đoàn kia chủ động dâng lên, bằng không chờ sau khi hắn tìm được người rồi, nhất định sẽ không có cái kết tử tế.
Cũng chính lúc này hắn mới ý thức được, lúc trước khi mình ra tay đánh bại đám trùng cánh đen, hóa ra Tước Thu đứng đó không phải vì bị dọa sợ, mà đang chờ đợi một cơ hội tấn công.
Không thể không thừa nhận, nhóc Omega trước mắt đã thực sự lật đổ những nhận thức vốn có của hắn. Lần đầu tiên nhận ra rằng Omega cũng có thể hung hăng quyết đoán như vậy, thực sự đã khiến hắn ngạc nhiên vô cùng.