Kết quả không biết từ đâu thật sự xộc tới một con nai nhỏ.
“Ặc —— có nước không? A, cay chết tôi rồi!” Một bóng người vọt tới bên cạnh Hàn Hiểu Na, trên thân mang theo mùi vị nồng đậm của món cay Tứ Xuyên. Hàn Hiểu Na sợ hết hồn, nhìn lại hóa ra là Ngụy Tử Hư. Hắn vịn lấy mép bàn, một tay quạt lung tung trước miệng, cả khuôn mặt đỏ ửng, lớn tiếng nói với Hàn Hiểu Na. “Chỉ tại canh cá Dân Tắc làm ngon quá, tôi ăn thêm hai miếng, kết quả không chịu nổi. Nhà bếp toàn nước đun sôi, chỉ có hai người gần đây, có nước lạnh hay đồ ngọt cho tôi xin một ngụm đi?”
Bọn họ ngồi ngồi ở góc tây đại sảnh, ra khỏi nhà bếp là đến, Hàn Hiểu Na còn có thể ngửi thấy hương cay nồng tỏa ra từ phòng bếp. Cô muốn nói thực ra Ngụy Tử Hư có thể dùng pad gọi một bình nước lạnh, nhưng như vậy cần phải chờ một lúc, Ngụy Tử Hư đã qua đây rồi, cũng không tiện từ chối.
“Cho cậu này.” Hàn Hiểu Na đưa ly champagne trong tay cho hắn.
“Đừng!” Lưu Tỉnh vừa muốn ngăn cản, Ngụy Tử Hư đã đoạt lấy cái ly uống một ngụm lớn. Có lẽ cảm thấy tác dụng tốt, lại ngửa cổ ừng ực cạn sạch, một giọt cũng không để lại cho Hàn Hiểu Na.
“Hô, tốt hơn rồi.” Ngụy Tử Hư hồi sức, nhìn ra Lưu Tỉnh có vẻ tức giận, liền cúi đầu hối lỗi: “Xin lỗi, đã quấy rầy hai người rồi, champagne này brand gì vậy? Tôi vào bếp gọi lại cho.”
“Không cần.” Lưu Tỉnh tức giận nói, liếc mắt nhìn tay phải quấn băng gạc của Ngụy Tử Hư. “Họ Bành kia cũng không biết chăm sóc người ta lắm nhỉ, bị thương mà còn cho cậu ăn cay.”
Ngụy Tử Hư nhanh chóng bao che khuyết điểm: “Không trách anh ấy, do tôi thèm ăn thôi, có lẽ anh ấy không ngờ mức ‘cay nhẹ’ với anh ấy mà tôi cũng không chịu nổi.”
Ngụy Tử Hư đi rồi, Lưu Tỉnh rõ ràng không còn nhiệt tình như trước, bực bội uống champagne ăn bít tết. Hàn Hiểu Na cảm giác được, có chút mất mát, Lưu Tỉnh đối với cô lúc lạnh lúc nóng đã là chuyện thường ngày, nhưng lần này cô không nghĩ ra mình đã phạm phải sai lầm ở đâu, chỉ có thể im lặng ăn nốt phần còn lại.
–
“Dân Tắc, có đó không?”
Ngụy Tử Hư gõ cửa phòng Bành Dân Tắc.
Bên trong vọng ra tiếng đáp lại: “Cửa mở đấy, vào đi.”
Ngụy Tử Hư đi vào, đem băng gạc mới tinh và thuốc mỡ bỏ lên bàn, quay đầu nhìn thấy Bành Dân Tắc bước ra từ phòng tắm. Hai tay anh cầm khăn tắm trắng muốt lau qua mái tóc ngắn đen bóng, vệt nước chảy dọc hai bên má. Lau khô tóc xong tiện tay vắt khăn lên vai, cả người chỉ mặc độc một cái quần ngủ, sau khi chà chân sạch sẽ lên tấm đệm trước cửa phòng tắm, anh để chân trần giẫm lên thảm trải sàn, đi về phía Ngụy Tử Hư.
Ngụy Tử Hư nhìn từ cẳng chân bắp thịt cuồn cuộn của anh, một đường xuống đến từng đường gân nổi lên trên mu bàn chân, cảm thấy sự kích động này chẳng liên quan gì đến thứ thuốc kia.
“Làm phiền anh đổi thuốc giúp tôi quá, Dân Tắc.” Ngụy Tử Hư cười nói.
“Không có gì, tự cậu làm cũng không đảm bảo.” Bành Dân Tắc kéo ghế qua, để Ngụy Tử Hư ngồi xuống, anh thì ngồi ở mép giường, cầm lấy tay Ngụy Tử Hư cẩn thận cắt băng. Ngoài cửa sổ mặt trời đã xuống núi, Bành Dân Tắc mới vừa tắm rửa xong, bụng có chút trống rỗng, hỏi Ngụy Tử Hư: “Cậu đói chưa? Cơm tối có muốn ăn gì không?”
Ngụy Tử Hư nói: “Không cần đâu, tôi đã ăn rồi.”
Cội nguồn của đau đớn và khoái cảm thật ra rất gần nhau, lòng bàn tay bị đâm đau nhói càng làm dâng lên sự hưng phấn. Ngụy Tử Hư nhìn Bành Dân Tắc chăm chú đổi thuốc cho mình, tay trái chống cằm, thưởng thức cơ ngực căng đầy của anh phập phồng lên xuống theo từng tiếng hít thở.
Băng bó xong xuôi, Bành Dân Tắc buông tay, nhưng cái tay bị quấn thành cục kia lại không định rời khỏi. Đầu ngón tay lộ ra bên ngoài sượt nhẹ qua cánh tay Bành Dân Tắc, chậm rãi leo lên bả vai anh, gãi nhẹ vùng da ẩn trong xương quai xanh của anh.
“Này…” Bành Dân Tắc tránh né ánh mắt hắn, đè xuống bàn tay phải không ngoan ngoãn của Ngụy Tử Hư.
“Dân Tắc, tôi đã nói rồi mà?” Ngụy Tử Hư đứng lên, ép đến trước mặt Bành Dân Tắc, chóp mũi cọ lên cổ anh, khẽ hít vào mùi hương nơi ngọn tóc anh. “Lần thứ hai anh dùng bộ dạng như vậy xuất hiện trước mặt tôi… Tôi có thể hiểu đó là một ‘lời mời’ không?”
Bành Dân Tắc cũng không hiểu chính mình có ý gì, anh vốn có thể mặc quần áo chỉnh tề trước khi Ngụy Tử Hư bước vào.
“Dân Tắc, anh vẫn luôn hỏi tôi có thật sự thích anh hay không, tôi cảm thấy thứ này càng có sức thuyết phục hơn so với lời nói đầu môi.” Ngụy Tử Hư dùng tay trái bắt lấy bàn tay đang buông thõng trên đùi của Bành Dân Tắc, dẫn anh dò đến hạ thân mình, bao bọc lấy thứ đã căng cứng giữa hai chân.
Bành Dân Tắc còn nghĩ đụng vào thứ đó của đàn ông sẽ làm anh lập tức héo, nhưng khi cảm nhận được hình dáng của Ngụy Tử Hư, nghĩ đến chuyện Ngụy Tử Hư bởi vì anh mới biến thành như vậy, một luồng khí nóng lập tức xông lên trong lồng ngực anh, luẩn quẩn không tan được. Hơn nữa hoàn toàn tương phản với bề ngoài ôn hòa của Ngụy Tử Hư, cậu bạn nhỏ của hắn thực sự chẳng hề “ôn hòa” một chút nào.
Anh còn đang muốn cảm thụ càng nhiều hơn nhiệt độ của Ngụy Tử Hư, trong tay lại đột nhiên trống rỗng, Ngụy Tử Hư ngồi xổm xuống, nửa quỳ trước người anh, đầu lưỡi vươn ra dọc theo rãnh cơ bụng của anh liếm xuống dưới, mãi đến khi dừng lại tại rốn anh. Đầu lưỡi trơn trượt cực kỳ có kỹ xảo mà tiến vào lui ra, Bành Dân Tắc khó nhịn mà thở ra một hơi, tựa như bị mê hoặc mà vuốt ve sườn mặt Ngụy Tử Hư. Ngụy Tử Hư ngẩng đầu nhìn anh mỉm cười, dưới ánh mắt lom lom của anh, dùng răng cắn chặt lưng quần anh, từng chút từng chút một lột xuống.
Mãi đến khi lộ ra vùng tam giác không bị phơi nắng dưới khố, Bành Dân Tắc tìm về được một chút lý trí, tay hơi dùng sức, ngăn Ngụy Tử Hư lại.
“Vẫn là thôi đi.”
“Thôi?” Ngụy Tử Hư nhả ra, nhìn anh. Thứ trong quần Bành Dân Tắc đã cứng đến nỗi chặn lên hầu kết hắn, nói không động tình là giả. Nhưng anh vẫn dùng ngữ khí vô cùng kiên định từ chối Ngụy Tử Hư, hiển nhiên vẫn không qua được cái lằn ranh này.
Từ trước đến nay trong từ điển của Ngụy Tử Hư không có hai chữ “cưỡng ép”, thật ra nếu cứ thuận theo bầu không khí này hắn chắc chắn sẽ làm đủ cả vốn lẫn lời, nhưng đối phương lại tỏ ra mâu thuẫn, chứng tỏ trước đó hắn chưa làm đủ công tác. Trước nay hắn không bao giờ nảy sinh tình cảm với đối tượng trên giường, nhưng trong chuyện chăn gối lại hết sức cẩn thận, nguyên tắc của hắn là phải để cả hai phía cùng được hưởng thụ, thế nên luôn cực kỳ lịch sự mà giữ đúng chừng mực.
Bành Dân Tắc quay mặt đi, không dám đối diện với Ngụy Tử Hư. “Tôi chưa chuẩn bị xong.”
Mặc dù anh yêu thích sự đụng chạm của Ngụy Tử Hư, từng ảo tưởng đến tương lai hai người bên cạnh nhau, nhưng lại chưa từng nghĩ tới thực tế cùng Ngụy Tử Hư kết hợp sẽ là cảnh tượng thế nào. Trước sau anh vẫn có chút kiêng kỵ với Ngụy Tử Hư, bất kể là lời hắn nói, hay thân thể của hắn. Mà thân thể giao hòa là hành vi thể hiện tâm ý tương thông đến mức cực độ, không nên phát sinh giữa hai kẻ còn đang lừa dối lẫn nhau.
“Không sao, Dân Tắc.” Ngụy Tử Hư cười rộ lên, hôn lên đường V-cut của anh, mút ra một dấu hôn đỏ nhợt nhạt. “Khi nào anh chuẩn bị xong rồi, hãy nói cho tôi biết nhé.”
“Ừm.” Bành Dân Tắc cúi đầu, ngón tay luồn vào những sợi tóc bên tai Ngụy Tử Hư, dịu dàng vuốt ve.
“Ngủ ngon.”
–
Lưu Tỉnh ngồi trên giường hút thuốc, trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng rọi qua khe hở giữa rèm cửa sổ, khói thuốc xoay tròn trên không trung.
Đáng ra lúc này gã đang hưởng thụ cực lạc, Ngụy Tử Hư lại phá hỏng kế hoạch sinh hoạt về đêm của gã. Có lẽ do ôm ấp mong đợi quá lớn với loại thuốc kia, thuốc kích dục phổ thông không làm gã có hứng thú nữa. Phun ra một ngụm khói, Lưu Tỉnh cảm thấy ngồi không cũng không có tác dụng gì, chẳng thà tắm rửa rồi đi ngủ sớm một chút. Nhưng cứ nghĩ đến tình cảnh bản thân chăn đơn gối chiếc lạnh lẽo, còn Ngụy Tử Hư cướp mất thuốc của gã nhất định đang hăng say quên trời quên đất với Bành Dân Tắc, trong lòng gã lại trào lên một cảm giác khô nóng không cách nào tản đi được.
Lưu Tỉnh vừa vén chăn lên, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập. Gã ngờ vực áp lên cửa nghe thử, ngoài cửa vang lên tiếng thở dốc ồ ồ, sau đó là âm thanh tức giận của Ngụy Tử Hư: “Lưu Tỉnh, mở cửa!”
Gã hơi mở hé cửa, chỉ thấy Ngụy Tử Hư tay trái chống trên tường, sắc mặt ửng hồng, ánh mắt mơ màng, dưới đũng quần nhô lên rất cao. Thấy gã đi ra, hắn liền mở đôi môi khô khốc chất vấn: “Anh bỏ thuốc vào ly champagne?”
Đây là lần đầu tiên Lưu Tỉnh nhìn thấy bộ dạng này của Ngụy Tử Hư, khoanh tay đầy hứng thú nhìn hắn: “Phải đó, ai bảo cậu nhất định muốn uống.”
“Giải quyết sao đây?” Ngụy Tử Hư nỗ lực duy trì thanh âm bình thường, nhưng vẫn không giấu nổi một tia ngọt nị.
Tia ngọt đó dẫn ra khô nóng trong lòng Lưu Tỉnh. Gã thoáng nhướn mi, nảy ra một ý hay.
“Qua đây!”
Ngụy Tử Hư bị đẩy vào trong phòng, cửa phòng lập tức khóa trái.