Mặt cô bị anh bóp chặt khiến lời nói cũng trở nên không rõ ràng, anh nhận được câu trả lời mong muốn liền hài lòng bỏ tay xuống.
Lý Tiểu Sở dùng hai tay xoa má của mình, mà vẫn bất mãn nói:
– Anh chỉ giỏi ức hiếp em –
– Quá khen – anh trả lời.
Cô lập tức câm nín, anh cái gì cũng giỏi ức hiếp cô là giỏi nhất rồi.
– Em đút sữa cho anh ta uống thế nào? Làm lại anh xem – anh nói.
– Là đút bằng môi đó, anh có muốn thử không? – cô hỏi anh.
Để xem lần này anh sẽ phản ứng thế nào.
– Lý Tiểu Sở…được, em giỏi lắm đừng trách anh – anh nói.
Thẩm Hoắc Nam kéo cô lại gần, anh hôn cô rất mạnh liệt cô phản kháng nhưng không có tác dụng dù anh chỉ dùng một tay.
Anh chỉ dừng lại khi thấy cô dường như sắp không chịu nổi, anh buông cô ra môi cô bị anh hôn đến đỏ ửng, nhìn thành quả của mình anh có chút vui vẻ.
– Thẩm Hoắc Nam anh là tên biến thái, dám lợi dụng em – cô nói.
Lý Tiểu Sở lấy tay che đi đôi môi đang đỏ ửng của mình, anh bình thản cầm sách lên tiếp tục đọc.
– Chẳng phải em muốn đút sữa cho anh sao? – anh hỏi.
– Anh có tay thì tự đi mà lấy uống –
Lý Tiểu Sở giận dỗi quay mặt sang chỗ khác, Thẩm Hoắc Nam khẽ liếc nhìn cô khóe môi nhấc lên.
– Aiya, anh vì đỡ một dao cho người ta mà bị thương vậy mà người ta lại không để ý đến mình –
Thẩm Hoắc Nam lộ ra khuôn mặt đau khổ, Lý Tiểu Sở có chút dao động quay lại nhìn anh.
– Được rồi anh đừng có diễn nữa, em rót sữa cho anh – cô bất lực nói.
Lý Tiểu Sở đứng lên rót sữa ra cốc cho anh, Thẩm Hoắc Nam nhìn cô mà mỉm cười anh biết cô rất dễ mềm lòng.
Cô đem cốc sữa ngồi xuống rồi khẽ đưa lên miệng anh, anh nhanh chóng uống hết cốc sữa.
– Được rồi, anh nghỉ ngơi đi nhanh chóng khỏe để còn về ăn Tết với hai bác – cô nói.
– Em cũng nghỉ ngơi đi – anh trả lời.
– Em qua giấc ngủ rồi, bây giờ có muốn ngủ cũng không được, đợi anh ngủ em đi thăm An Huyệt – cô đáp.
– Không ngủ, em không đủ sức đâu – anh nói.
– Không sao, em biết giới hạn của bản thân mà nếu em chịu không được thì sẽ ngoan ngoãn đi ngủ – cô trả lời.
Bản tính cố chấp của cô khiến anh cũng bó tay đành chiều theo cô.
Cô đỡ anh nằm xuống kéo chăn lên cho anh, đợi anh ngủ cô mới nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Cô đi đến trước cửa phòng của An Huyệt, nhìn qua cửa kính cô thấy Trác Vỹ bây giờ đang ngủ quên bên giường An Huyệt, tay An Huyệt thì nắm chặt lấy Trác Vỹ.
– Xem ra mình không thể tiếp tục đẩy thuyền An Huyệt và Lý Phong nữa rồi, nhưng mà Trác Vỹ với cô ấy cũng đẹp đôi quá chứ –
Cô mỉm cười nhìn hai người họ rồi ngồi xuống ghế trước phòng bắt đầu trầm tư.
– Rốt cuộc mục đích của đám người khốn kiếp đó là gì sao cứ hết lần này đến lần khác tìm An Huyệt chứ? –
– Trong tiểu thuyết cũng không đề cập đến vấn đề này, thật tức chết –
Mạch truyện hình như đang đi quá xa so với cốt truyện mà tác giả đã giới thiệu nhất là tên Nam Phong, hắn đột nhiên quay sang bảo vệ cô là như thế nào?