Cậu chủ Vu khó tính đã phải ra chiêu hối lộ, vậy chắc chắn phỏng đoán của anh ta đúng rồi. Há há há!
Con xe BMW đi xuyên qua những con đường quốc lộ, hướng tới quán trà sữa mà Giang Yến Cảnh thích nhất.
Ở trên xe, như là một người vận động viện vừa mới đạt huy chương vàng Olympic, Giang Yến Cảnh cảm giác rằng mình vừa làm được một cái công lao rất lớn nào đó dành cho tổ quốc, mở miệng nghêu ngao hát.
“Anh chẳng cách nào chống cự, nhất là khi đêm về
Nhớ em nhiều đến mức không thở được
Hận bản thân không thể lập tức đến bên em
Và hét thật lớn với em rằng
Anh bằng lòng, bằng lòng vì em
Anh bằng lòng vì em mà quên đi cả tên mình
Chỉ cần được ấm áp trong vòng tay em thêm một giây
Cho dù phải đánh đổi cả thế giới, anh cũng cam tâm…”
Đây là bài “Em bằng lòng” đã bị Giang Yến Cảnh biến tấu đi một chút. Chẳng hiểu sao, khi đang hát mà anh ta cứ liếc liếc mắt về phía của Vu Phùng Cửu rồi cười lên một trận, hại cho Vu Phùng Cửu nhìn đến chướng cả mắt.
Chiếc xe con đột ngột tăng tốc, cảnh xe cộ ngoài kia lao đi vùn vụt vùn vụt ngoài cửa kính xe khiến cho Giang Yến Cảnh đang cười ngắc nghẻ ở trên ghế cũng không cười nổi nữa, anh ta hoảng hốt đập đập vai Vu Phùng Cửu.
“Này này này! Đại ca! Giảm tốc độ xuống! Giảm tốc độ xuống! Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!!”
Giang Yến Cảnh hét lên chói tai vì đột nhiên chiếc xe phanh kít lại rất đột ngột, người của anh ta nhào hẳn về phía trước.
May mà tim vẫn chưa bắn ra khỏi lồng ngực.
Vu Phùng Cửu cầm bánh lái thở ra một hơi, rồi quay đầu sang nhắc nhở với Giang Yến Cảnh.
“Đến rồi đấy.”
Giang Yến Cảnh đã sợ đến tan chảy thành nước, trượt dần xuống ghế lái trong vô lực. Anh ta nhăn mặt ấm ức, suýt nữa khóc luôn rồi.
“Đồ độc ác… Bạn bè thế à…”
Nhìn Giang Yến Cảnh đầu óc xoay mòng mòng, loạng choạng đi vào trong quán trà sữa, Vu Phùng Cửu bây giờ mới lấy điện thoại của mình ra, nhìn đồng hồ hiển thị số giờ là: sáu giờ hai lăm phút.
Giờ này giảng đường tan học rồi.
Vu Phùng Cửu dựa cằm lên vô lăng, anh cắn móng tay, rồi lướt đến hộp thư của mình.
Anh nhìn lại những dòng tin nhắn mà anh gửi cho cô, nhận ra trước nay chỉ có anh nhắn tin cho cô chứ cô không hề đáp lại lấy một lần.
Hồi âm mà anh duy nhất nhận được từ cô chỉ có biểu hiện “đã xem”.
“Vô cảm quá…”
Vu Phùng Cửu lầm bầm rồi cất điện thoại đi.
Anh có hỏi rằng cô có muốn mua gì không, trong kí túc xá thiếu gì không để anh mua cho cô. Nhưng Hướng Đường Nghi không bao giờ đáp lại anh. Cô không muốn bất cứ thứ gì liên quan tới anh cả.
Tuy vậy, anh vẫn muốn cô giữ một thứ gì đó liên quan tới anh ở bên mình, để anh còn có một chút cảm giác rằng cô đang coi trọng anh…
Vu Phùng Cửu cất điện thoại đi rồi thẫn thờ nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài đường phố.
Anh nhìn thấy ở bên phía làn đường đối diện có một cửa hàng tạp hóa rất nhỏ, bên cạnh cửa hàng ấy là một con hẻm tối.
Có hai tên mặc đồ trùm kín mít, chúng nó đưa mắt ra hiệu với nhau cái gì đó rồi cùng nhau bước vào trong con hẻm.
Thời nay, mấy kẻ gian có vẻ lộ liễu quá nhể?