Chu Thanh Lạc cười như không cười, nhẹ nhàng nói xuyên qua lớp cửa kính: “Anh Lăng, đêm nay phiền anh phải ngủ ngoài ban công rồi.”
Tống Lăng ngẩn người nhìn chăn bông và gối đầu trên tay, há hốc mồm không nói nên lời, lại nhìn qua cửa kính cái người tựa như một con hồ ly nhỏ vừa đạt được ý xấu, cái đuôi nguẩy lên và nở một nụ cười ranh mãnh, bây giờ hắn mới nhận ra, hắn bị lừa rồi.
Tống Lăng vỗ vỗ cửa kính: “Chu Thanh Lạc?”
Chu Thanh Lạc liếc nhìn hắn một cái không hề để tâm.
Tống Lăng: “Cậu cho rằng tôi không làm gì được sao? Tôi trèo cửa sổ…”
Hắn vừa nói vừa nhìn vào cửa sổ chống trộm chắc chắn rồi câm nín.
Đây chính là cái gọi là những giọt nước mắt đau khổ sau song sắt.
Chu Thanh Lạc: “Tốt nhất anh nên suy ngẫm lại đi, đừng có mà cả ngày nghĩ đến mấy chuyện tào lao.”
Chu Thanh Lạc nói xong, còn chu đáo bật đèn ban công lên cho hắn, rồi nằm lên giường quay lưng về phía hắn.
Tống Lăng tức đến nỗi bật cười, ôm lấy chăn rồi mắt to trừng mắt nhỏ với chậu cây hắn đem qua đây.
Cây trong chậu cũng đã cao lên một chút, hai chiếc lá non cũng mọc dài ra rồi, bên cạnh còn cắm một cây que mà Chu Thanh Lạc dùng để xới đất.
Tống Lăng một tay ôm chăn gối, tay kia thì cầm que nhỏ ngồi xới xới đất.
Chán nản vì không có cái gì khác để nghịch.
Ngay cả gió đêm cũng đến hóng cuộc vui, bất tri bất giác bị gió thổi cho một cái, hắn không kìm được mà hắt hơi hai lần liên tiếp.
Người ở trong phòng bỗng nhiên có chút động tĩnh, dưới sự phản chiếu qua cửa kính ngoài ban công, Tống Lăng có thể nhìn rõ người nào đó đang lặng lẽ kéo chăn ra, nhẹ nhàng quay đầu lại nhưng lại như đang sợ bị hắn phát hiện ra, rất nhanh đã khôi phục lại bộ dáng ban đầu.
Tống Lăng nhướng mày, có người nào đó tâm thì mềm như bông nhưng lại muốn học cách tàn nhẫn.
Tống Lăng trùm chăn bông lên người, khịt khịt hít một hơi, nhìn chằm chằm vào thân hình phản chiếu qua cửa kính, giọng nói có chút run run: “Quả nhiên là mùa thu, lạnh quá đi.”
Người nằm trên giường xê dịch một chút.
Tống Lăng lại hắt hơi rồi ho vài cái, “Lạnh quá đi mất.”
Người trên giường lại có chút động tĩnh.
Tống Lăng nhếch mày, dậm chân tại chỗ vài cái, giả vờ như đang tự lẩm bẩm: “Cái chậu hoa nhỏ như vậy sao có thể chịu đựng gió rét đây, bị đông chết thì phải làm sao, lạnh quá, lạnh chết mất thôi.”
Cuối cùng người trên giường cũng kéo chăn bông ra, tiếng bước chân loạch xoạch truyền tới, sau đó tiếng cửa trượt mở ra sầm một cái.
Tống Lăng giả bộ kinh ngạc quay đầu lại, Chu Thanh Lạc chỉ hé ra một khe hở, nhìn hắn mà không nói lời nào.
“Sao vậy Thanh Lạc?”
“Anh suy ngẫm thế nào rồi?”
Tống Lăng lắc đầu, “Cứ đối mặt với cậu là tôi lại chẳng thể nghĩ ra được cái gì, đêm nay cậu cứ để tôi ngủ ngoài ban công đi.”
Tống Lăng tỏ vẻ bản thân vô cùng có tôn nghiêm mà quay người đi, nhưng miệng vẫn không ngừng lải nhải: “Haizz, lạnh quá đi.”
Chu Thanh Lạc nhìn cái người toàn thân đang phát run, tự kỷ đứng im một chỗ.
Một lúc sau, cậu âm thầm xì một tiếng, giơ nắm đấm lên đánh hai phát vào Tống Lăng trong không khí.
Tống Lăng có thể nhìn rõ ràng những hành động mờ ám của cậu thông qua ảnh phản chiếu trên cửa kính.
Chu Thanh Lạc sau khi lén lút đánh ngầm xong thì làm bộ thờ ơ nói: “Nếu anh muốn vào bên trong ngủ thì nằm yên trên giường anh đi.”
Chu Thanh Lạc nói xong liền đảo mắt rời đi.
Tống Lăng cũng biết khi nào thì nên dừng lại, nhanh chóng thu dọn chăn bông rồi đi theo Chu Thanh Lạc vào phòng.
Vừa đặt chăn bông xuống thì Chu Thanh Lạc đã lập tức cảnh cáo hắn: “Không được phép lăn qua đây, nếu không anh cút ra ngoài ban công.”
Tống Lăng kéo dài giọng điệu của hắn: “Được, tuân lệnh.”
Tống Lăng nằm xuống rồi ngắm nhìn bóng lưng của Chu Thanh Lạc.
Ánh sáng vàng cam của đèn ngủ khiến Chu Thanh Lạc càng có vẻ ấm áp hơn.
Trên thế giới này sao lại có người tốt đến như vậy, có thể khiến một người nhếch nhác thảm hại như hắn lại bắt đầu mơ tưởng xa vời những ngày tháng êm đềm dài lâu sau này.
Chu Thanh Lạc trở mình nằm thẳng lại, mắt chớp chớp thì nhìn thấy Tống Lăng đang nhìn mình rồi mỉm cười.
Cậu thu lại tầm mắt, sau đó lại nhìn về phía Tống Lăng, Tống Lăng vẫn đang nhìn chằm chằm cậu.
Cậu chưa từng nhìn thấy ánh mắt Tống Lăng như vậy, rất dịu dàng, sạch sẽ lại thành kính, như đang thỏa mãn, lại giống như một đứa trẻ thành thật với vạn vật trên thế gian này.
Dáng vẻ này của Tống Lăng quá mê người rồi.
Điều mà cậu vẫn không hề hay biết rằng là, trong vô số đêm tối, đã có những lúc Tống Lăng cứ một mực như vậy ngắm nhìn cậu cho đến rạng sáng.
Chu Thanh Lạc không kìm được quay lại nhìn hắn.
Nghĩ đến người đàn ông phải vật lộn trong bóng tối này đã phải ngoan cường đến mức nào.
Hắn hẳn là phải vất vả lắm để sống sót, vô số lần đưa tay ra cầu sự cứu vớt, nhưng tất cả bọn họ đều sợ hãi bối cảnh thế lực lớn đứng đằng sau, không một ai dám dang rộng cánh tay kéo hắn một cái.
Không chỉ là Giang Thời Ngạn, mà còn cả Tiêu Tả lẫn Quan Minh Lãng đều vậy.
Nhưng cậu không sợ.
Cậu sẽ luôn bên cạnh hắn, cùng hắn diệt trừ hết tất cả những kẻ đã lôi hắn xuống vực sâu, để hắn được sống một cuộc sống vui vẻ như bao người bình thường khác.
“Chu Thanh Lạc, mau ngủ thôi, nếu không lát nữa cậu đừng có mà khóc đấy.”
Chu Thanh Lạc mỉm cười.
“Lúc nào rồi mà còn dám cười.” Tống Lăng cũng cười theo: “Đừng có cậy vào việc ông đây thích cậu mà lộng hành.”