Thời Ôn: “Không dám dấu diếm, nhìn vẫn rất đẹp trai, nhưng không có thành ý.” Đôi mắt Trần Trì hơi động, “Thiếu thành ý?”
“Chính là không có thành ý.”
“So với em hôn anh không duỗi đầu lưỡi còn không có thành ý sao?”
Mặt Thời Ôn đỏ như gấc.
Cô đem đầu chuyển hướng ngoài cửa sổ, hít sâu một hơi, lại quay lại, bình tĩnh nói: “Không thể để đến mức không có thành ý. Anh mỗi ngày cười với em một chút, em hôn anh một cái, thế nào?”
Trần Trì: “……”
“Cười lạnh tính không?”
Thời Ôn âm thầm vỗ đùi, môi không nhịn được chu ra một tí, mặt mày buông xuống, vài phần ủy khuất, thanh âm cũng mềm như bông, “Anh có thể đừng cười lạnh với em được không——”
Trần Trì cảm thấy trái tim như bị người lấy điện giật một cái, cảm giác tê dại làm cậu cảm thấy trái tim muốn toạc, máu cũng sôi trào.
Quá đáng yêu……
Muôn hôn mắt cô, muốn cắn miệng cô, muốn đem cô ăn vào trong bụng giấu đi……
“Ôn Ôn……”
Thanh âm cậu khàn khàn thô ráp, khó nhịn mà đem đầu dựa trên cổ cô cọ cọ.
Thời Ôn bị cậu kêu đến nổi da gà. Trên xe bus có người nhìn qua, nhấp nhấp môi, Thời Ôn quét mắt một vòng không thấy ai quen mặt, cũng không đẩy Trần Trì ra.
Nhà Thời Ôn cách trường học không xa, rất nhanh liền tới.
Hai người xuống xe, bảo trì khoảng cách một trước một sau..
Đi được nửa đường đến vườn trường, Trần Trì ở phía trước đột nhiên dừng lại, vài giây sau, cậu lại tiếp tục đi.
Thời gian còn sớm, khu lớp học an tĩnh không một bóng người người, cậu ngừng ở bậc thang lầu 1 chờ cô.
Thời Ôn đi qua, nghĩ đến tối hôm qua cậu ôm mình xuống cầu thang…… Chẳng lẽ, cậu muốn ôm cô lên cầu thang?
Vậy thì mệt quá.
“Hôm nay em làm sao vậy?”
Trần Trì từ lúc bị cô “làm nũng” đột kích liền tỉnh táo lại, phát hiện cô có chút quái dị.
Thời Ôn chớp chớp mắt, chạy chậm đến trước mặt cậu, giữ chặt cánh tay cậu, “Đâu có gì đâu.”
Trần Trì cảm thấy hiện tại cô chạm chỗ nào chỗ đó liền nóng lên, cậu rũ mắt, hỏi: “Sao lại làm nũng với anh?”
Thời Ôn lắc lắc cánh tay cậu, học bộ dạng uỷ khuất ba ba của cậu, “Em sợ anh rời xa em.”
Trần Trì: “……”
Đầu lưỡi cậu liếm liếm răng trong, “Em đang làm gì vậy?”
Thời Ôn ôm lấy cánh tay cậu, giơ lên đầu nhìn cậu, “Nếu anh dám rời xa em, em liền đem anh trói lại.”
Hàm răng cậu ngứa ngáy, đem tay cô đang nghịch khắp nơi ấn xuống.
Thời Ôn bị hôn đến thở không nổi.
Cậu buông cô ra, tay ở sườn mặt cô vuốt ve, “Anh cam tâm tình nguyện bị em trói lại.”
Thời Ôn: “…… Anh thắng.”
Cô đẩy cậu ra, đi lên thang lầu.
Miệng đau quá……
Sao lại thích hôn như vậy……
Trần Trì đuổi cô, biểu tình phức tạp, cậu không biết mở miệng như thế nào, chỉ có thể kêu tên cô, “Ôn Ôn……”
Thời Ôn không để ý tới cậu tiếp tục đi phía trước.
Ngày hôm qua Thời Ôn suy nghĩ đến hơn nửa đêm, còn làm một kế hoạch chỉnh tề.
Tranh thủ làm hai người đều có thể trưởng thành khoẻ mạnh về tinh thần và thể chất.
Thứ nhất: Cô muốn bồi dưỡng sự tự tin của cậu.
Trên thế giới này không có ai muốn cả đời sống ở trong bóng tối. Không thể bởi vì đã quen với bóng đêm, vẫn luôn trưởng thành ở trong bóng tối, liền cảm thấy ánh sáng quá xa xôi không thể với tới, cảm thấy không xứng có được ánh sáng. Cậu cũng có quyền được hưởng lấy ánh mặt trời, không thể bởi vì người kia là cậu, cho nên ấm áp đều sẽ tan thành mây khói. Cậu phải tin tưởng mình có quyền được yêu thương, không khác gì người bình thường cả.
Thứ hai: Cô nghĩ về sau không thể để người duy nhất chủ động là cậu. Cô muốn bọn họ yêu nhau một cách công bằng. Như vậy cậu sẽ không cảm thấy cô sợ hãi cậu, muốn lấy lòng cậu.
Thứ ba: Cô cũng muốn thử buông lỏng chính mình, không cần thẹn thùng như vậy, bằng không cậu sẽ cảm thấy cô không đáp ứng cậu chính là ghét bỏ cậu.
Thời Ôn vốn muốn khen cậu đẹp trai trước, phải ít nhất có tự tin là cô không chê cậu. Bất quá mấy lời “trói với không trói”, dùng ngữ khí mềm như bông nói ra, không có ngầu như vậy, cho nên về sau tốt nhất không treo mấy lời này trên miệng.
Ai ngờ cậu còn đáp lại một câu “Anh cam tâm tình nguyện bị em trói lại”.
Quá người lớn rồi……
Cậu nói chuyện một chút cũng không thèm để ý, nghĩ đến cái gì liền nói ra.
Da mặt cô vẫn mỏng lắm.
Trong phòng học không có học sinh khác. Thời Ôn mở cửa sổ ra, hai người cùng nhau ăn sáng.
Trong lúc ăn Trần Trì vẫn luôn do do dự dự mà nhìn cô, muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn thôi.
Cơm nước xong, bên cạnh bàn Thời Ôn vươn tới hai cánh tay.
Trần Trì nhấp môi, không biết bộ dạng hiện tại đối với cô có còn hiệu quả không.
“Miệng vết thương đau……”
Cô nhìn bộ dạng đáng thương hề hề của hắn, không quan tâm, hỏi: “Lúc đánh nhau không phải rất lợi hại sao?”
Trần Trì thu mắt.
Dùng khổ nhục kế……
“Ôn Ôn, anh đau.” Cậu gục xuống hạ mí mắt.
Thời Ôn nhìn biểu tình chân thành của cậu, thở dài, vẫn xuống nước trước, “Em xử lý cho anh.”
Dụng cụ y tế còn chưa lấy, lại nghe cậu nói: “Vậy em hôn vài cái, bằng không anh không xử lý.”
Dụng cụ y tế Thời Ôn cầm lạch cạch rớt xuống đất.
Trước sau như một, vô lại.
Cô một lần nữa cầm dụng cụ y tế lên, duy trì bình tĩnh, “Vậy anh cười một chút cho em xem.”
Trần Trì: “……”
Biểu tình cậu như bị nạn tới nơi, “Anh không cười.”
Thời Ôn hỏi: “Vì sao?”
“Không có gì vui vẻ.”
Cậu thuận miệng nói, ngữ khí tùy ý, lại làm Thời Ôn đau xót trong lòng, cô giữ chặt tay cậu, “Về sau chúng ta ở bên nhau, gặp chuyện vui vẻ liền cười được không?”
Ánh mắt Trần Trì hơi lóe.
Cô cũng không nghĩ nghe được cậu trả lời, kéo dụng cụ y tế ra bắt đầu giúp cậu xử lý miệng vết thương.
Mấy miệng vết thương trước kia đã lành.
Thẳng đến khi xử lý vết thương bên sườn cánh tay.
Mở áo ra, thấy rõ vết tích máu thịt, chung quanh một vòng bị nổi bọt nước.
Thời Ôn lại nghĩ đến những gì Nhậm Xích nói, bất quá là chuyện ngày hôm qua, cô lại cố gắng, không cách nào tiêu hoá được.
Cô nhanh chóng chớp chớp đôi mắt bắt đầu lên men, không cho nước mắt chồng chất, chảy xuống.
Thời Ôn cúi đầu, ở chỗ cậu không bị thương nhẹ nhàng hôn một chút, “Nghe nói rất nhiều nữ sinh cho rằng, trên người nam sinh có sẹo sẽ càng có hương vị đàn ông, em cũng cảm thấy như vậy.”
“Nhưng mà Trần Trì, không cần nhiều như vậy. Sẹo trên người anh hiện tại là đủ rồi. Cho nên không cần bị thương nữa được không?”
Trần Trì không chú ý tới mắt cô đỏ hoe, nghe được lời nói của cô động động lông mày, chần chờ nói: “Sẽ có hương vị đàn ông sao?”
Thời Ôn gật gật đầu, “Có a, nhưng quá nhiều sẽ không tốt, đến lúc đó anh sẽ thật sự dọa đến em.”
Cậu bắt giữ đúng từng câu chữ cô nói ra, “Đến lúc đó là khi nào?”
Thời Ôn khựng lại.
Bất kể cô nói gì cậu đều cẩn thận như vậy.
“…… Xử lý cho tốt.”
Trần Trì đem cánh tay để trên bàn, đánh giá cánh tay đầy sẹo.
……
Trần Trì ăn xong cơm trưa, phía trước mấy bàn Thời Ôn và Thời Noãn còn chưa ăn xong, cậu chống cằm, không kiêng nể gì mà nhìn Thời Ôn.
Nghĩ đến buổi sáng cô mềm mại làm nũng, tâm tức khắc trở nên mềm mại.
Khi nào cậu mới có thể cùng cô ăn cơm trưa…… Đại học là được.
Bọn họ muốn vào cùng một trường đại học.
Cậu muốn cùng cô làm một ngành, như vậy bọn họ có thể thường xuyên gặp mặt, tốt nghiệp cũng có thể cùng nhau công tác.
Tốt nghiệp……
Bọn họ có thể kết hôn sao?
Trần Trì tâm nhảy kịch liệt vài cái.
Như vậy cô chính là của cậu.
Cậu cũng hoàn hoàn toàn toàn thuộc về cô.
Thời Ôn cùng Thời Noãn ăn xong cơm trưa, Trần Trì đi theo bọn họ, trong đầu còn mơ màng viễn cảnh này đến viễn cảnh khác.
Đi đến khu lớp học, Thời Noãn kêu Thời Ôn vào toilet. Trần Trì ở cách đó không xa đứng chờ.
Thời Noãn trong lúc chờ Thời Ôn, chạy ra toilet, thẳng đến chỗ Trần Trì, “Đợi lát nữa đến phòng thực nghiệm số 3, tôi có lời muốn nói với cậu.”
Ngữ khí Trần Trì lãnh lãnh đạm đạm, “Nam nữ thụ thụ bất thân, cô cách xa tôi một chút.”
Thời Noãn tức cười, “Lúc cậu đứng dưới nhà tôi, ở trước mặt tôi đối với Thời Ôn như vậy sao không nói nam nữ thụ thụ bất thân?!”
Trần Trì lười trả lời cô, khép mắt lại.
Thời Noãn nỗ lực ngăn chặn chính mình bạo phát, “Là chuyện liên quan đến Thời Ôn, rất quan trọng.”
Cậu chậm rãi mở mắt ra.
Thời Noãn cười lạnh, chạy về toilet.
Nói cái gì thì nói, người cậu thích là em tôi, con mẹ nó lễ phép vào.