Mạnh Tố Hề khom người nói: “Thiếp thân cảm tạ bệ hạ.”
Có lẽ là thanh âm quá mức quen thuộc, không khỏi khiến Tĩnh An trưởng công chúa quay đầu nhìn thoáng qua.
Này vừa thấy, ánh mắt không khỏi giật mình.
Thế mà lại là cháu ngoại gái của Ôn thị, Mạnh Tố Hề.
Trước đó vài ngày còn suýt thì nói chuyện hôn nhân đại sự với nhi tử của mình, mà đảo mắt một cái đã biến thành nữ nhân hậu cung, thật khiến người ta cảm khái.
Một cái liếc mắt của Trưởng công chúa không khỏi khiến mọi người nhớ tới sự tình được lưu truyền trong cung đợt trước.
Trước mắt Thái Hậu chưa tỉnh, không ai dám lộ vẻ tươi cười, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi sẽ châm biếm hai tiếng.
******
Ban đêm, Hứa hoàng hậu trở về An Hoa điện.
Nội thị nói: “Nương nương, Ngụy Vương điện hạ lại đây.”
Hứa hoàng hậu gật đầu, Hứa Ý Thanh nói: “Hôm nay không thể rời cung, con đi nghỉ ngơi trước đi, cô mẫu còn có chút chuyện muốn nói với biểu ca con.”
“Thanh Nhi đã biết, cô mẫu.”
Hứa hoàng hậu bước vào cửa, Lục hoàng tử liền đứng dậy, nhướng mày nói: “Nhi tử nghe nói biểu muội hôm nay lập công?”
Hứa hoàng hậu ngồi xuống, uống một miếng nước, vừa xoa chân, vừa nói: “Hôm nay ít nhiều có Thất Nương, bằng không Thái Hậu thật sự khó mà nói.”
“Sao mèo của Liễu chiêu nghi lại bỗng nhiên phát cuồng?”
Hứa hoàng hậu nghĩ tới Mạnh Tố Hề, không khỏi cười nhạo nói: “Ai biết được? Trong hoàng cung này, thiên tai nhân hoạ, từ trước đến nay khó dò.”
“Chu Mậu bị xét nhà, Đông Cung phái người vào Hình Bộ, phụ hoàng ân chuẩn.” Lục hoàng tử nắm chặt nắm tay: “Ai có thể nghĩ đến, vị thần y kia có thể lợi hại như vậy!”
“Nghe mẫu hậu, con bây giờ đừng động tới Đông Cung.” Hứa hoàng hậu đùa nghịch cổ tay áo Lục hoàng tử, “Trên con đường con đi không có lão tam, cũng sẽ không có Thái Tử.”
Lục hoàng tử nói: “Mẫu hậu không thể khinh địch! Lúc này mới không tới mấy ngày, Thái Tử đã được không ít người trong triều ủng hộ, mẫu hậu! Đó là Hình Bộ, nhi tử sao có thể nhịn được!”
“Sau đó thì sao?” Hứa hoàng hậu cười, “Đấu xong với lão tam, con lại muốn đấu với Thái Tử? Vậy Thái Tử đổ rồi, tiếp theo sẽ lại là ai?”
Lục hoàng tử cứng đờ, “Dưới gối phụ hoàng tuy có nhiều hoàng tử nhưng đã thành niên trừ bỏ Thái Tử, cũng chỉ còn lại lão Thất, nhưng mẹ đẻ lão Thất bất quá chỉ là con gái tội thần, chẳng lẽ…… Nhi thần bỏ ra nhiều vậy còn không thể thành?”
“Diệp Nhi.” Hứa hoàng hậu biểu tình nghiêm túc, “Mẫu hậu vẫn luôn không nghĩ ra, phụ hoàng con mưu trí như vậy vì sao lập Thái Tử xong còn cho những nhi tử khác hy vọng, bất chấp dao động nền tảng lập quốc, khiến Đại Tấn triều đình không được yên ổn, nhìn nhiều năm như vậy, mẫu hậu rốt cuộc hiểu được.”
“Mẫu hậu muốn nói cái gì?”
“Mọi người đều cho rằng bệ hạ không thích Thái Tử, thích con, kỳ thật không đúng.” Tay Hứa hoàng hậu giao điệp đặt trên đầu gối, cong môi nói: “Phụ hoàng con đó, hắn không nghĩ tới việc uỷ quyền, cho dù con tranh thế nào, đấu ra sao đều là vô dụng, hắn coi người khác là quân cờ trong tay, giống như mẫu hậu con ở tại hậu cung này.”
Hứa hoàng hậu nói, Lục hoàng tử sao có thể không hiểu?
“Vậy ý mẫu hậu là không tranh? Chắp tay nhường cho Thái Tử?”
Hứa hoàng hậu nhìn thoáng qua doanh cửa sổ, uyển chuyển, chậm rãi nói: “Nếu phụ hoàng con muốn trường sinh bất lão, chúng ta nên giúp hắn một tay mới đúng.”
Lục hoàng tử hãy còn lắc đầu cười nói: “Mẫu hậu chẳng lẽ cũng tin trường sinh bất lão?”
“Mẫu hậu tin hay không không quan trọng, có người có thể làm phụ hoàng con tin, mới quan trọng.”
Vẻ mặt Lục hoàng tử nghiêm lại, nghiêm túc nói: “Ý Mẫu hậu là……”
“Đợi một thời gian nữa Cát thiên sư sẽ vào kinh, con phái nhiều người một chút, cho loan tin về thuật trường sinh bất lão khắp Trường An, trước mắt Thái Hậu suýt nữa băng thệ, thời cơ vừa vặn, bệ hạ vì ‘ tẫn đạo hiếu ‘ tự nhiên sẽ tìm tới hắn.”
“Diệp Nhi, muốn thành đại sự, vạn không thể do dự.”
Lục hoàng tử gật đầu, “Nhi tử minh bạch.”
“Còn có một chuyện.” Hứa hoàng hậu lại nói: “Hôm nay Tam Lang Lục gia tiến cung, ta thấy hắn và Thất Nương đúng là xứng đôi, liền hỏi ý tứ Thất Nương.”
“Biểu muội nói thế nào?” Lục hoàng tử nói.
Hứa hoàng hậu đôi mắt cong cong, ôn nhu nói: “Nó gật đầu.”
Lục hoàng tử cũng cười theo, “Nếu có thể lôi kéo được phủ Trấn Quốc công, đừng nói là một Hình Bộ, nhi tử cũng không coi trọng, chẳng qua……. hôn sự của Lục Yến có trưởng công chúa nhìn chằm chằm, bệ hạ có thể cho phép mẫu hậu nhúng tay sao?”
Hứa hoàng hậu ý vị thâm trường nói: “Có một số việc, hiện tại nhìn như không thể, chờ Cát thiên sư vào kinh, chuyện ra sao còn chưa đoán trước được.”
******
Nội viện hoàng cung nổi gió không ngừng, ở Trừng Uyển vẫn là năm tháng tĩnh hảo.
Sáng tinh mơ, Đường Nguyệt cùng Mặc Nguyệt ôm hai chồng vải vóc, đi đến.
Vân hộc, gấm Tứ Xuyên, lụa hoa, Thẩm Chân vừa thấy liền biết, này đó đều là nguyên liệu tốt nhất.
“Cô nương, đây đều là Thế tử gia phái người đưa lại đây.” Đường Nguyệt buông xuống, lấy ra thước dây, đi đến bên người Thẩm Chân, “Nô tỳ đo vóc người cho cô nương.”
“Xiêm y trong ngăn tủ đủ nhiều rồi, không cần làm nữa đâu.” Thẩm Chân dừng một chút, thực lòng nói, “Ta cũng không ra ngoài, thật sự không cần làm nhiều như vậy mà……”
Mặc Nguyệt ôn nhu nói: “Thế tử gia đã phân phó, nô tỳ nhất định phải làm theo, cô nương cũng đừng làm khó dễ nô tỳ, ta chỉ giúp cô nương đo vóc người một chút thôi, có được không ạ?”
Thẩm Chân nghẹn lại, tự biết nhiều lời vô ích, đành phải đứng dậy nâng cánh tay lên.
Đường Nguyệt một bên cầm thước, một bên nói: “Cô nương thật sự có cao lên một chút.”
“Có sao?” Thẩm Chân nói.
Đường Nguyệt gật đầu, cười nói, “Có nương cởi xiêm y ra đi, còn phải đo vòng ngực với vòng eo.”
Từ nhỏ đến lớn Thẩm Chân đều đo như vậy, liền gật đầu, cởi áo váy trên người xuống.
Đường Nguyệt trước đo vòng eo, quay đầu lại báo số, không khỏi cảm thán nói: “Eo cô nương là thật nhỏ.”
Thẩm Chân nhìn Đường Nguyệt nói: “Ban đêm nếu ngươi ăn ít điểm tâm, cũng có thể gầy đi.”
Mặc Nguyệt ở một bên cười nói: “Xem đi, cô nương cũng nhìn ra gần đây ngươi béo lên rồi kìa.”
Đường Nguyệt đỏ mặt, đem thước di di lên trên, đo vòng ngực Thẩm Chân, nhìn thấy số đo, mặt Đường Nguyệt đều hồng thấu.
Nàng ngơ ngác đọc số.
Mặc Nguyệt không nghe rõ, lại nói: “Bao nhiêu?”
Đường Nguyệt lại nói một lần.
Mặc Nguyệt nhìn số, nhíu mày nói: “Ngươi xác định không đo sai đấy chứ?”
“Còn tăng gần hai lần!”(*)
(*) Không rõ là gấp 2 hai thêm hai số nữa, gấp 2 thì thấy hơi quá, mà thêm hai thì thấy hơi ít.
Mặc Nguyệt nhìn ngực Thẩm Chân, hít hà một hơi nói: “So với lần trước, lớn nhiều như vậy?”
“Cô nương vốn dĩ cũng không nhỏ.” Đường Nguyệt thập phần tự nhiên nói: “Huống hồ, Thế tử gia từ trước tới nay luôn yêu thương cô nương.”
Hai từ “yêu thương”(*) không khỏi làm độ ấm trong phòng tăng vọt, giống như chồng củi lớn được người châm lửa.
(*) Nguyên convert là *đau*
Cổ Thẩm Chân đều nhiễm đỏ ửng.
Thẩm Chân thấy Đường Nguyệt lại muốn mở miệng, giơ tay liền ngăn miệng nàng ta, trừng mắt nói: “Dừng, đừng nói nữa.”
Đường Nguyệt liều mạng chớp mắt, không ngừng phát tiếng ra “Ưm ưm”.
“Ngươi còn muốn nói có phải không hả?” Thẩm Chân tiếp tục trừng mắt.
Đường Nguyệt tiếp tục nháy mắt.
Thẩm Chân nhíu mày, đang nghĩ sao Đường Nguyệt hôm nay lại quật cường đến thế, liền nghe phía sau truyền tới tiếng nam nhân cười khẽ.