Tận thế bắt đầu vào tháng 5, một tháng trôi qua vừa đúng mùa thu hoạch lúa mạch nhưng Đỗ Cửu lại không thể làm gì, trước không nói tới chuyện có thể cắt lúa trong mười lăm phút ngắn ngủi, mà trong cốt truyện mảnh ruộng lúa mạch này hoàn toàn là bàn tay vàng chuẩn bị trước cho vai chính, chờ tới sau khi bọn họ đến mới tổ chức thu hoạch.
Cho nên Đỗ Cửu nhắm vào ruộng rau dưa bên kia.
Chính xác mà nói là khoai tây.
Rau màu trồng trong ruộng có thể no bụng chỉ có khoai lang đỏ và khoai tây, khoai lang đỏ sớm nhất cũng phải đợi tới sau tám tháng, nhưng khoai tây lại vừa kịp vào mùa.
Y tìm được mảnh ruộng trồng khoai tây bèn nhanh tay đào đào, có thêm dị năng khiến cuốc chim cực kỳ sắc bén, vừa đào trong lòng vừa thầm tính toán thời gian, áng chừng số lượng của mỗi người, mặc kệ lớn nhỏ đếm vừa đủ 40 củ lập tức dừng tay.
Sau đó tới bên bờ ruộng, không màng lựa chọn nhanh chóng cắt hết tất cả dưa chuột cà chua cà tím từ nhìn được mắt đến chín tới vào sọt, cuối cùng trước khi đi lại nhìn thấy cây mơ, tìm một cây nhiều trái nhất thử dùng dị năng đánh ra một lưỡi đao ánh sáng vào thân cây, cả cái cây rung động dữ dội, trái cây lộp bộp rơi xuống sọt, bản thân y còn tiện thể đưa vạt áo ra hứng được một ít.
Thật ra có thể xới một mảnh ruộng trong trường, không gian trường học vốn rất rộng, đặc biệt là sân thể dục hoàn toàn có thể được tận dụng khai khẩn, nhưng mà chuyện này đợi nam chính tới sẽ được giải quyết, hiện giờ y chỉ cần cố qua hai ngày này là xong.
Thấy thời gian cũng sắp hết, Đỗ Cửu cõng cái sọt nặng trĩu theo đường cũ trở về.
Xa xa đã nhìn thấy bọn nhỏ mỏi mắt trông ngóng cùng nhau đứng chờ ở cửa, tựa như chưa từng rời khỏi chỗ đó, thấy y xuất hiện thì hai mắt sáng bừng, kích động tới mức muốn chạy khỏi vòng bảo hộ.
“Đừng ra đây!” Đỗ Cửu chạy chậm tới, trong phút giây y bước vào đã bị bọn nhỏ nhào lên ôm lấy, một đám rút vào người y lặng lẽ khóc thút thít.
“Được rồi, được rồi.” Đỗ Cửu vỗ vỗ bọn nó, “Ngoan, đừng khóc, nhìn xem thầy mang gì trở về nà, tối nay cả nhà không phải nhịn đói nữa, bảo đảm tất cả đều có thể được no bụng.”
Cái sọt được Trương Tiểu Dũng và Trương Thiêm gỡ xuống, bọn nhỏ tò mò nhìn đồ ăn bên trong, hai mắt sáng lên nhưng lại ngoan ngoãn không thò tay vào lấy.
Đỗ Cửu lấy quả mơ ra chia cho bọn nhỏ, không nhiều cũng không ít vừa vặn chia cho mỗi đứa được ba trái.
“Mấy đứa ăn cái này lót dạ trước đi, thầy có đào khoai tây về nữa, hôm nay chúng ta nấu khoai tây ăn.”
“Thầy ơi, thầy ăn đi.” Chúc Miêu thấy Đỗ Cửu không chia phần cho bản thân y bèn lấy hai trái đưa qua, “Em còn chưa đói, thầy ăn trước đi ạ.”
Mấy đứa nhỏ khác thấy vậy cũng lấy phần mình ra đưa cho Đỗ Cửu.
“Không cần đâu, lúc vài hái thầy đã ăn rồi, không chỉ mơ mà cả dưa chuột, cà chua thầy đều có ăn, các em cứ ăn đi.” Đỗ Cửu đeo cái sọt lên lại, “Đi, chúng ta đi nấu cơm.”
Đỗ Cửu cảm thấy mấy đứa nhóc này thật sự còn giống thiên sứ hơn cả thiên sứ, hết lần này tới lần khác làm y cảm động, gần như không cần y sắp xếp đã tự phân công nhau làm việc, đứa nhóm lửa đứa rửa rau, một nồi khoai tây nhanh chóng ra lò.
Trong lúc chờ khoai tây chín Đỗ Cửu chia dưa chuột và cà chua ra, lần này không thể chia mỗi người một quả được mà chỉ có thể cắt ra, mấy đứa trẻ lớn hơn hiểu chuyện đều để mấy đứa nhỏ tuổi chọn trước, sau đó mới tới lượt bọn nó.
Sau khi khoai tây chín rõ ràng mắt đứa nào cũng ngóng trông, thèm tới không chịu được lại không đưa tay ra lấy mà đều chờ Đỗ Cửu chia cho, thật sự khiến người ta phải cảm thán không dứt.
Mà Đỗ Cửu đói bụng cả ngày cuối cùng cũng bỏ được miếng đồ ăn đầu tiên vào miệng.
“Sống lâu như vậy nhưng đây chắc chắn là khoai tây ngon nhất trong đời ta từng ăn.” Y nâng củ khoai mà nước mắt sắp lưng tròng, thế giới tận thế thật sự còn đáng sợ hơn so với chuyện thấy ma, đừng nói là đồ ăn ngon mà chỉ có thể được ăn no thôi đã tốt rồi, sau này dù có cho y nhiều điểm hơn nữa y cũng sẽ không tới nữa.
Hiện giờ y vô cùng ngóng trông đám người vai chính tới đây, suy cho cùng thì đi theo vai chính mới có thể có thịt ăn.
Hai ngày sau, Đỗ Cửu vẫn thường xuyên đi ra sau núi tìm đồ ăn, ngày đầu tiên hết thảy đều suông sẻ, tụi nhỏ cũng thở phào nhẹ nhõm nhưng ngày hôm sau trên đường về y lại đụng trúng một con ma vật.
Phản ứng đầu tiên khia Đỗ Cửu nhìn thấy ma vật là trốn, y nhanh tay ném cái sọt trên lưng đi sau đó chạy về phía trường học.
Nhưng tốc độ ma vật rõ ràng nhanh hơn y, đây là một con ma vật có dáng người như báo lại có da như ếch, đầu lưỡi thè ra ngoài tựa chó nhỏ đầy chất lỏng dính nhớp, cực kỳ ghê tởm.
Đỗ Cửu bị nó vung móng quét tới vội nằm xuống tránh, mất đà một cái lập tức lăn thẳng từ trên sườn núi xuống phía dưới, ngừng lại tiếp tục bò dậy vừa trị liệu cho bản thân vừa chạy tiếp.
Nhưng ma vật nhanh chóng đuổi kịp, y vừa lăn vừa chạy, lặp lại ba lần cuối cùng cũng nhìn thấy được cổng trường.
Y vừa thở hồng hộc chạy như điên vừa hỏi hệ thống: “Cuối cùng thì tiểu đội nam chính có lên đây không vậy, còn không tới nữa thì ta không trụ nổi đâu!”
Đoạn cốt truyện này là màn Cửu Từ Lương gặp được tiểu đội nam chính, y bị mà vật đuổi bắt được nam chính ra tay cứu, bởi vì ơn cứu mạng nên y mới cho bọn họ vào trong.
Hệ thống: “Nhanh thôi, ngươi cố chút nữa đi.”
Đỗ Cửu thấy mình sắp chết rồi, là chết vì chạy ấy, thân thể này của Cửu Từ Lương thật sự không xong, y sắp đứt hơi tới nơi, dị năng ánh sáng của y còn chưa tới cấp 1 nên cùng lắm chỉ có thể trị liệu vết thương nhỏ ngoài da, muốn cường hóa cơ thể thì ít nhất cũng phải đợi tới cấp 1.
“Grào…” Ma vật bị trêu chọc nhiều lần dường như đã nổi giận, tăng tốc đuổi sang phía y.
Cứu với á á!! Nam chính à nếu anh còn chưa tới thì tôi sẽ chết mất!! Đỗ Cửu gom chút sức lực cuối cùng chạy như điên, y còn chưa tìm được Tần Cửu Chiêu còn chưa đánh thức được hồn phách của hắn, y không thể nào chết ở đây được!!
Sau cùng, lúc nhìn thấy ma vật sẽ lập tức xồ tới cắn xé mình thì bỗng một luồng sáng trắng lóe lên, ma vật bị thứ gì đó bổ ra từ giữa, nó tru lên một tiếng rồi ngã phịch xuống đất.
Sau đó một thân hình cao lớn xuất hiện trước mặt Đỗ Cửu, là một người đàn ông mặc quần áo đen, trên lưng đeo thanh đao lớn, mặt quấn băng vải che đi một con mắt, cũng không đẹp trai lắm, ít nhất rõ ràng không bằng được ảnh đế Đàm nhưng đường nét sắc bén, toát ra khí thế lạnh lẽo thấu xương khiến người ta sợ hãi, con mắt lộ ra ngoài kia liếc lại cũng tràn ngập lạnh nhạt và hờ hững.
Là Tần Cửu Chiêu!
Không hiểu tại sao nhưng ngay cái nhìn đầu tiên Đỗ Cửu đã nhận ra ngay, người trước mặt y là Tần Cửu Chiêu không thể nào lầm được!