Mọi người đều vui vẻ.
—-
Dưới gốc cây lớn bên ngoài một tiệm cà phê có bày bốn cái bàn nhỏ.
Hai bàn không, một bàn có hai nữ sinh ngồi.
Một góc khác, thì là một người đàn ông đeo kính râm, ngồi trên một băng ghế nhỏ. Trên bàn một ly cà phê, một máy vi tính.
Hắn đang lướt tin tức.
Đó là bài báo truyền thông phỏng vấn thôn dân trấn Tây Tỉnh.
Hắn đọc hết nội dung bài báo một lượt, sau đó sự chú ý tập trung vào bức ảnh kia.
Trên bức ảnh, ông chú thôn dân cười rất rạng rỡ. Phía sau là bóng lưng của những thôn dân khác.
Phía trên góc phải của bức hình, có bóng lưng của một người qua đường.
Gã kính râm phóng lớn bức hình, lớn nữa, sau đó nhìn chằm chằm vào bóng hình đó.
Tóc ngắn, cao gầy.
Đứa đần đó cũng không thay đổi gì cả sao. Không biết có ăn no hay không.
Chất lượng bức ảnh rất mờ, thế nhưng gã kính râm nhìn rất lâu.
Phụ vụ Giáp của tiệm cà phê ở bên cạnh thỉnh thoảng lại liếc qua phía này.
Gã trai kính râm này rất thích đến tiệm cà phê này, sau tết năm nay bắt đầu thường xuyên đến. Mỗi lần đều là một ly cà phê đen, sau đó ngồi ở kia vọc máy tính.
Đường nét của hắn rất đẹp. Luôn luôn mang kính râm, kính râm các loại kiểu dáng.
Vóc người cao ngất rắn rỏi, ăn vận đều tuyền màu tối.
Khí chất vô cùng âm u lạnh lẽo.
Chưa ai nhìn thấy mắt của hắn. Đám nữ sinh dùng luận điệu của tiểu thuyết ngôn tình, hình dung đôi mắt phía sau cặp kính râm là bạc tình lạnh nhạt cỡ nào. Bọn họ thậm chí còn hư cấu cho hắn ta bối cảnh của một nam chính ngôn tình, một chủ tịch tập đoàn đa quốc gia, hoặc là một sát thủ của tổ chức bí mật.
Tóm lại, gã trai kính râm này thỏa mãn ảo tưởng của các nhân viên tiệm cà phê về một nam chính ngôn tình.
Nếu đã là nam chính ngôn tình, thì nhất định có nữ chính.
Mấy cô gái trong tiệm cà phê đã đoán cả mấy phiên bản.
1, Hắn ta còn chưa quen biết nữ chính.
2, Nữ chính đã bỏ trốn cùng nam phụ.
3, Hắn và nữ chính đã chia tay.
Trong giả thiết của tất cả phiên bản đều có chung một điểm, đó chính là: hắn độc thân. Cũng tức là, tất cả cô gái đều có cơ hội làm nữ chính.
Nhưng hắn rất lạnh nhạt.
Các cô gái rất thất vọng.
Phục vụ Giáp nhìn thấy gã trai kính râm nhìn màn hình máy tính chằm chằm, không chút cử động đã rất lâu. Cô bưng bình nước chanh lên, mỉm cười đi đến trước mặt hắn, “Anh ơi, có cần thêm nước không?” Cô nhân cơ hội liếc nhìn màn hình máy tính. Đó là một mẩu tin nhỏ.
Gã kính râm xoay đầu qua nhìn cô một thoáng, không nói gì.
Phục vụ Giáp dường như cảm nhận được, có một trận hàn ý xuyên qua tròng kính truyền đến.
Gã kính râm thu máy tính lại, đặt tiền cà phê lên bàn, không nói một lời, xoay người bỏ đi.
—-
Xe đến lưng chừng núi.
Xuyên qua đường rộng râm bóng cây, dừng trước một cánh cửa sắt.
Trước cửa sắt có hai tên canh gác lú đầu ra dòm.
Gã kính râm hạ cửa kính xe xuống.
Cửa sắt mở ra.
Cửa xe nâng lên.
Gã kính râm gào rít phóng xe đi.
Canh gác Ất nhổ bãi nước bọt, nói, “Cái thằng rùa rụt đầu, cáo mượn oai hùm.”
Canh gác Giáp ghen ghét nói, “Dù sao nó cũng chẳng sống được bao lâu nữa.”
Xe của gã kính râm dừng trước cửa biệt thự. Chiếc xe thắng gấp phát ra âm thanh chối tai.
Hắn xuống xe, đi vào trong.
Lúc này, bên trong có người bước ra.
Người đó vẻ ngoài tuấn dật, vóc người cao lớn, khí thế ngạo mạn. Gã thấy gã trai kính râm, đôi mắt hẹp dài nhoáng qua ánh tàn độc, “Ở trong này sống như một con chó, ra ngoài lại khá là quang vinh vẻ vang nhỉ.”
Gã kính râm cười, “Nói ra thì, tôi chưa từng thấy lệnh truy nã nào bá như của anh đấy.”
Trong mắt tội phạm bị truy nã Lam Úc xẹt qua sát ý, “Đợi khi tao giải quyết xong ông chú và thằng em thân yêu, người tiếp theo sẽ đến lượt mày.”
Gã kính râm cười mà không nói.
“Lam Diệm, tao nhất định sẽ.” Lam Úc tiến gần gã kính râm, thấp giọng nói bên tai hắn, “Tao nhất định sẽ giết chết mày.”
Lam Diệm tháo kính râm xuống, cong khóe miệng xinh đẹp lên, “Mỏi mắt mong chờ.”
Con ngươi của hắn tuyền sắc lam.
Nụ cười trên mặt, và ánh lạnh trong mắt, hình thành sự đối lập rõ rệt.