Cả ngày chơi đùa chán chê, buổi chiều trước khi về còn được ôm dưa hấu mới thu hoạch về, Mật Nhiên giành cầm túi đựng dưa kéo xềnh xệch trên sàn do không khiêng nổi. Tuy rằng có dưa hấu yêu thích, nhưng cô nhóc vẫn không quên mang theo bánh ông cố mua mang về chia cho Kiều Dương.
Từ nhà Kiều lão gia trên đường ghé đến bệnh viện đón Kiều Dương, bố mẹ anh để Hà Mật Khuê và Mật Nhiên vào trong về cùng anh, còn hai ông bà về nhà trước.
Mật Nhiên ôm hộp bánh ngọt trong tay, tung tăng bước đi phía trước Hà Mật Khuê vào sảnh chính. Cô nhóc đi đến đâu đều được nhân viên và đồng nghiệp trong bệnh viện của Kiều Dương gọi chào. Mặc dù gặp nhiều người lạ, Mật Nhiên không chút sợ sệt, ngược lại còn vẫy tay chào ngược lại.
“Con gái!” Phía xa vừa nhìn thấy cháu gái, Hà Tố Như vui mừng nhanh chân đến gần ôm chầm lấy Mật Nhiên cho thỏa nhớ mong.
Từ hồi Mật Nhiên được ba tháng, Hà Tố Như đã cùng Vĩ Hào kết hôn, hiện tại cũng đã mang thai năm tháng, thời gian phải lo cho gia đình riêng chiếm hầu hết ngày giờ.
Mật Nhiên khi thấy chiếc bụng to tròn của Hà Tố Như cũng biết mà chỉ tay nói: “Em bé…”
“Di sinh em bé cho Mật Nhiên trông nhé?” Hà Tố Như sờ bụng mình hỏi.
Không rõ Mật Nhiên có hiểu hay không, nhưng nghe Hà Tố Như nói xong cô nhóc liền bật cười hớn hở.
Đã tới giờ tan làm, Vĩ Hào từ chỗ khác đến, thấy Hà Tố Như ngồi quỳ trên sàn liền bước đến đỡ cô nàng đứng lên. Thấy Mật Nhiên, anh chàng dụng ý nói: “Càng lớn càng giống y như bố nhỉ.”
Giọng điệu Vĩ Hào có ý mỉa mai, ắt hẳn từ chuyện làm đồng nghiệp ở bệnh viện và làm anh em rể ở nhà với Kiều Dương đã có điều khiến anh chàng cay cú.
Trò chuyện thêm vài câu, Vĩ Hào và Hà Tổ Như có hẹn nên ra về trước, Hà Mật Khuê và Mật Nhiên lại tiếp tục đến phòng khám riêng của Kiều Dương.
Không cần ai dẫn, Mật Nhiên đi nhiều lần quen đường, theo lối cũ đến thẳng phòng khám của Kiều Dương. Đến nơi cửa phòng mở, Mật Nhiên đứng ngoài cửa dõi theo Kiều Dương bên trong cởi áo blouse chuẩn bị tan làm.
Lúc xoay người lại, bắt gặp Mật Nhiên đứng ngoài cửa đứng chờ, Kiều Dương tự động nở nụ cười ngọt ngào khom người xuống, cất giọng nịnh ngọt: “Đến đón bố hả?”
Không một giây chần chừ, cô nhóc lập tức chạy lao vào vòng tay anh, theo sau là tiếng cười mềm mại phát ra.
Kiều Dương ôm Mật Nhiên rời khỏi phòng khám, đến chỗ Hà Mật Khuê bên ngoài đợi. Còn cách một khoảng ngắn, anh giơ tay ôm cô vào người, vừa mới chu môi định hôn cô thì một bàn tay bé xíu bỗng chặn miệng anh lại, kéo đầu anh nghiêng qua một bên.
Kiều Dương gỡ tay Mật Nhiên đang che miệng anh ra, mở lời xin xỏ: “Bố hôn mẹ một cái.”
Mật Nhiên nghĩ nghĩ gì đó, chợt dùng lòng bàn tay áp lên môi anh rồi lại tự áp lên môi mình, sau cùng mới áp lòng bàn tay qua môi Hà Mật Khuê. Giúp bố mẹ “hôn gió qua trung gian” xong, cô nhóc nhướng mày tinh ranh nói: “Xong
rồi…”
Hà Mật Khuê và Kiều Dương lặng lẽ nhìn nhau cười bất đắc dĩ.
Kiều Dương một tay bế Mật Nhiên, một tay nắm tay Hà Mật Khuê cùng ra về. Trên mỗi bước chân, lướt qua bao ánh mắt ngưỡng mộ, hình tượng bác sĩ Kiều ấm áp vẫn như trước, giờ đây càng thêm trưởng thành mang đến cảm giác an toàn.
Ngày để Hà Mật Khuê lợi dụng lấy “giống”, ngày quyết định kiên trì cùng cô giữ vững mối quan hệ, Kiều Dương đã đoán trước được cả hai sẽ rung động với đối phương.
Không cần môn đăng hộ đối, không cần ở cùng một tầng mây, không cần xứng đôi vừa lứa, Kiều Dương vẫn chọn Hà Mật Khuê đi cùng anh đến cuối đời.
Bởi tư tưởng đòi hỏi càng cao, hiện thực diễn ra càng đau.
Không cần yêu quá cuồng nhiệt, chỉ cần trong tim biết nghĩ cho đối phương, chấp nhận hạ bớt cái tôi để vun vén cho gia đình.
Và kể cả khi ban đầu xuất phát vì lợi dụng, dám làm dám chịu mới có tư cách giành lấy hạnh phúc cho riêng mình.
Hết