Tống Minh thật sự cảm thấy bản thân có phải hơi quá đáng rồi… mà Kiều Ân không thể kìm được hôn hắn, vẫn là do hắn trêu đùa Kiều Ân trước…
Nói thật Không chỉ Kiều Ân bị gợi lên dục vọng, bản thân Tống Minh cũng đã bốc hỏa, khi Kiều Ân hôn hắn toàn thân hắn cũng bốc hỏa… nói thẳng ra chính là hắn cũng rất khát vọng, rất muốn…
Thân thể Tống Minh, bồi bổ một tuần cũng đã hồi phục. Khi Tống Minh chưa trở thành Omega hắn cũng là người xem trọng dục vọng, một tuần đi hẹn pháo một lần là điều không thể thiếu.
Vì vậy khi nãy ở huyền quan, tất cả nhân tố trên, lại thêm hấp dẫn trời sinh giữa O và A, tin tức tố và nước bọt giao hòa, liền củi khô lửa cháy, hai người hoàn toàn bị kích động giống nhau.
Nguyên nhân chủ yếu khiến Tống Minh khi đó kháng cự Kiều Ân chính là, trong nhà không có bao… Hơn nữa Kiều Ân thật sự phải đi làm rồi…
Sau khi quay lại phòng khách, Tống Minh ngồi lên sô pha, ôm một cái gối ôm vào ngực vô ý thức vuốt ve, cảm nhận được nơi sâu trong thân thể vẫn còn nhè nhẹ xúc động cùng khát vọng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bàn trà trước mặt lâm vào trầm tư.
Hắn vốn dĩ chính là người luôn tuân theo dục vọng thân thể, nhiều ngày không làm như vậy, hơn nữa cũng đã suy xét ở bên Kiều Ân…
Hắn cầm điện thoại lên, sắc mặt ửng hồng, lưỡng lưỡng lự lự, gửi tin nhắn cho Kiều Ân.
Tin nhắn soạn đi soạn lại mấy lần, viết rồi lại bị Tống Minh xóa, cuối cùng ánh mắt Tống Minh lóe lên, giống như nhớ đến cái gì, cắn răng nhấn gửi, sau đó không nhìn một cái ném điện thoại qua một bên, cắm đầu vào gối ôm.
Trong gối ôm mơ hồ chuyền ra giọng nói của Tống Minh, ” Thật MN mất mặt quá aaaaa… gửi tin nhắn như vậy cho em trai, thật không biết xấu hổ aaaa…”
Kiều Ân đang họp tại công ty sắc mặt âm trầm, lạnh lùng nghe cấp dưới báo lại công việc của mấy ngày nay.
” Quán bar XX đã bước đầu đi vào hoạt động, dự tính sẽ bắt đầu có lợi nhuận vào năm thứ 3…”
” Tòa thương mại XX đang thi công…”
Cấp dưới sau khi báo cáo với nam tử tóc vàng đang ngồi sắc mặt âm trầm, đều không dám nói quá to, bởi vì trên người ông chủ ngoại quốc hôm nay tỏa ra khí tức lạnh băng người sống chớ đến gần quá mạnh mẽ, hơn nữa từ đầu đến cuối không nói một câu, khiến mọi người cũng không dám hít thở…
” Mấy ngày trước địa bàn đấu giá của chúng ta bị Lăng gia đoạt mất…” Nam nhân trung niên nói lời này có chút thấp thỏm.
Quả nhiên ánh mắt nam nhân tóc vàng hơi ngưng lại, trong mắt đều là hàn ý, cậu nhếch môi lạnh lùng cười, có chút không rõ nói.
” Lăng gia…”
Nam nhân trung niên toát mồ hôi lạnh, hơn nữa hắn cảm thấy giọng nói của ông chủ rất kỳ lạ, giống như đầu lưỡi bị thương…
Khi bầu không khí ngày càng lạnh, mọi người thở ra cũng không dám, lúc này, ” tinh tinh” một tiếng, trong phòng họp lớn đặc biệt rõ ràng.
Mọi người trong phòng ai cũng căng thẳng xem điện thoại ai chưa tắt chuông, nhưng đột nhiên phát hiện là điện thoại của ông chủ.
Kiều Ân nghe thấy tiếng chuông kêu, lập tức cầm điện thoại lên, điện thoại này là điện thoại chỉ chuyên dùng liên hệ với một mình Tống Minh, nhận được thông báo chứng minh Tống Minh gửi tin nhắn cho cậu.
Vốn Kiều Ân nghĩ rằng Tống Minh hỏi cậu đầu lưỡi có sao không, có đau không… nhưng Nhìn thấy nội dung tin nhắn, ánh mắt cậu càng lạnh hơn, trực tiếp ném điện thoại lên bàn.
Phất tay để mọi người tiếp tục báo cáo, nhưng đôi con ngươi xanh lam kia ngoài lạnh băng ra còn có phẫn nộ ngút trời như sóng thần đang cuồn cuộn.
Điện thoại bị vứt lên bàn màn hình dần dần tối đi, nội dung bên trên là:
Người gửi: Minh của tôi
” Tối nay về, mua thêm áo mưa cỡ lớn chất lượng chút, tôi muốn dùng.”
Mà suy nghĩ của Kiều Ân sau cuộc họp xem màn hình theo dõi trên máy tính, càng được xác nhận, người cậu luôn nhớ nhớ nhung nhung khiến cậu không thể tập trung tinh thần, đang ở trong phòng ngủ thay quần áo…
Giống như đang thử quần áo, xem cái nào đẹp hơn, muốn ra ngoài…
Sau khi cậu khẩn cầu hắn ở bên mình lâu như vậy, hơn nữa ôm hắn nhiều lần như vậyTống Minh cư nhiên còn muốn ra ngoài hẹn pháo… còn gửi tin nhắn bảo cậu mua áo mưa cho hắn… Còn muốn kích cỡ lớn…
Được, rất tốt.
Ánh mắt Kiều Ân ngày càng lạnh lẽo, cậu đã biết, ôn nhu không lay động được Tống Minh, cậu biết…
Có điều cậu sẽ không để Tống Minh được như ý…
Tống Minh đang dọn dẹp nhà cửa hắt hơi một cái, đem rất nhiều quần áo đã lâu không mặc đến đều tử mặc một lần, gấp gọn một ít quần áo hắn chưa mặc qua ở trong tủ chuẩn bị mang cho người khác.
Dọn xong phòng ngủ đến phòng khách, ở tủ Tivi Tống Minh nhìn thấy một túi thuốc.
Nhiên cứu một chút Tống Minh phát hiện đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy thuốc này là khi bác sĩ kê đơn cho hắn…
Hắn nhớ rõ hắn tùy tiện để thuốc này dưới bàn trà, sao giờ nó lại ở đây…
Tống Minh tùy tiện lật lật, mơ hồ có cảm giác thiếu thiếu… Hơn nữa hắn còn nhớ rõ có một cuốn ” Chăm sóc Omega mang thai bách khoa toàn thư”, không thấy đâu…
Tống Minh nghĩ một chút, có lẽ khi hắn không ở nhà Kiều Ân đã dọn dẹp một chút…
Dù sao thuốc này cũng không dùng được, Tống Minh đem gói thuốc buộc lại nhét vào trong túi chuẩn bị mang vứt.