Trì Diễm quá kín kẽ, trước nay đề không ai biết cậu quen với Thích Thủ Lân. Khi tan làm thì không chịu để hắn đến đón, dù đến đón thì phải đỗ cách cậu xa một chút.
Như thể Thích Thủ Lân là một người vô hình.
“Ồ.” Trì Diễm trả lời cho có. Ý của Thích Thủ Lân khi đưa cho cậu canh phượng hoàng Huyền Vũ cũng quá rõ ràng. Xấu hổ đến mức khiến cho Trì Diễm chỉ muốn đề hắn xuống mà đổ hết canh vào hắn.
Nhưng sau khi nghĩ lại thì hẳn là không nên làm thì tốt hơn, bởi vì kết quả thì cũng chỉ có mình cậu chịu khổ mà thôi.
Thích Thủ Lân không nói lời nào, rũ mắt, vuốt ve từng ngón tay của cậu.
Trì Diễm canh không chịu uống, cơm không chịu ăn, tất cả hắn đều biết.
Trì Diễm nhìn quang cảnh ở ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy lòng mình thật sự rất mệt mỏi.
Đến giờ nghỉ ngơi vào buổi tối, Trì Diễm vẫn còn giả bộ tăng ca, thật ra chả có gì để làm cả, chỉ có thể mở ra phần mềm biên dịch để giả bộ.
“Anh đi ngủ trước đi.” Tay cậu gõ gõ loạt xoạt, còn thật nghiêm túc mà nói với Thích Thủ Lân.
Thích Thủ Lân cũng không tỏ vẻ bất mãn gì, liền đi ngủ.
Trì Diễm ở bên ngoài xem phim truyền hình hơn một tiếng. Đó là bộ phim cung đấu mà gần đây các đồng nghiệp nữ trong văn phòng đang bàn tán xôn xao. Cậu cũng không thực sự nghĩ rằng việc nhiều người phụ nữ tranh nhau một người đàn ông là một việc gì đó thú vị. Sau đó thì so ai ngoài Hạ hoàng tử, ai có gia tộc đứng sau quyền lực hơn.
Vị hoàng đế kia cũng thật đa tình và tàn nhẫn. Gã đối xử tốt với mọi người phụ nữ, sau đó thì ra tay tàn nhẫn nhất với người phụ nữ yêu gã nhất.
Trì Diễm cho rằng Thích Thủ Lân hẳn đã ngủ rồi, liền tắt máy tính và tắt đèn và đi lên lầu. Sau đó cậu cũng không có đi vào phòng của Thích Thủ Lân, mà chọn gian phòng dành cho khách đã ngủ qua lúc trước mà đi vào.
Hình như do lâu ngày không sử dụng nên đèn bị hỏng mà không ai biết. Trì Diễm cũng không quan tâm, sờ soạng rồi men theo đó đi lên giường nằm.
Kết quả là đột nhiên trên giường có một bóng đen bật dậy, nhanh chóng bắt lấy cậu.
Trì Diễm sợ tới mức hét lên một tiếng, dùng khuỷu tay thụi về sau.
Bóng đen kia muốn hôn cậu, quỳ gối giữa hai chân cậu, chống hai tay bên người cậu, trườn về phía trước. Trì Diễm nhanh chóng lui về sau, bóng đen kia không hôn được cậu, không kiên nhẫn mà “chậc” một cái. Rồi nắm lấy bắp chân của Trì Diễm, dứt khoát túm cậu về phía hắn.
Trì Diễm cảm giác mông của mình cách một lớp quần mà đụng phải một thứ gì đó cưng cứng, miệng cũng bị bịt lại. Phần lớp áo rộng thùng thình bị một đôi tay lành lạnh thò vào, vuốt ve từ phần rảnh nông giữa eo và bụng rồi men đến phần cột sống.
“Thích……” Trì Diễm đẩy hắn ra, đầu lưỡi bị liếm mút chặt đến mức khiến cho cậu không thể nói ra thành lời.
“Không phải em đã nói là em có ăn canh hay sao?” Thích Thủ Lân cho cậu có cơ hội thở dốc. “Để tôi kiểm tra nào.”
Sau đó, Trì Diễm cũng không chống cự nữa, thầm nghĩ chỉ cần coi như quay về ngày trước là được rồi.
Đừng để động lòng nữa là được.
Cậu dựa vào cái gì mà mơ tưởng đến Thích Thủ Lân, mơ tưởng một siêu tân tinh, mơ tưởng một alpha đã có định mệnh như vậy.
Kiều Lâm nhìn giờ, lúc canh lúc Thích Thủ Lân đã tỉnh mà gọi video cho hắn.
Thích Thủ Lân liền lấy tai nghe bluetooth ra để nhận cuộc gọi, lúc nói chuyện cũng rất nhỏ nhẹ.
Kiều Lâm hỏi tình trạng thân thể của hắn, có đi kiểm tra nữa hay không, có cần phục hồi chức năng hay không. Thích Thủ Lân trả lời từng cậu một. Kiều Lâm định hỏi Khúc Ngọc Thành thế nào rồi, sao anh về nước lâu như vậy mà không có tin tức gì.
Kiều Lâm vẫn cứ nghĩ rằng Thích Thủ Lân đã chấp nhận Khúc Ngọc Thành rồi, nhưng chưa chờ đến lúc Thích Thủ Lân trả lời, vẻ mặt khiếp sợ lần đầu tiên hiện lên trên khuôn mặt của Kiều Lâm—— bà nhìn thấy một bóng dáng đang từ từ ngồi dậy phía sau Thích Thủ Lân, trên người cậu dấu hôn nhiều đến đáng sợ, đến mức khiến cho người khác lầm tưởng là cậu đã phải trải qua một sự hành hạ nào đó. Nhưng dáng người đó rõ ràng là không phải Khúc Ngọc Thành.
Thích Thủ Lân cũng nhìn thấy Trì Diễm ngồi dậy từ camera của chính mình, cũng không điều chỉnh góc độ che đi, cứ để cho Kiều Lâm nhìn, khiến cho bà ấy nghĩ rằng hắn không phát hiện ra mình đã để lộ điều gì.
“Mẹ nhắc đến anh ta làm gì chứ? Tụi con chả có quan hệ gì hết.” Thích Thủ Lân vẫn cười cười.
“Người ở bên cạnh con từ trước đến nay đều không phải là Khúc Ngọc Thành.”
Kiều Lâm nhìn chằm chằm Thích Thủ Lân, dáng vẻ bình tĩnh của hắn như thể rất nghe lời mẹ mình, mỉm cười rất đỗi thân mật.
Thế nhưng bà tựa như chẳng bao giờ hiểu được đứa con trai của mình.
Trì Diễm ngồi ngây ngốc ở trên giường một lúc, cho đến khi Thích Thủ Lân đi đến hôn cậu.
Ánh mắt của Thích Thủ Lân nhìn từ trên xuống dưới quanh thân thể rám nắng của Trì Diễm, tựa như đang suy ngẫm lãnh địa của bản thân —— đúng thật là vàng bạc châu báu gì đó cũng không bằng những vết hôn rậm rạp xinh đẹp và nổi bật này.
Đáng thương vô cùng nhưng cũng rất đỗi giả dối.
“Suy nghĩ việc gì thế? Sao lại nhập tâm như vậy.” Hắn nắm mặt của Trì Diễm xoay về phía mình.
“……” Trì Diễm chớp chớp mắt. “Nghĩ đến những chuyện trước kia.”
“Chuyện gì?” Thích Thủ Lân thuận thế gối lên đùi hắn, giống như ngày trước khi còn ở trong văn phòng, nắm lấy tay của Trì Diễm từ trong chăn ra nắm ở trước ngực.
Nhưng khi đó tuy rằng bọn họ mập mờ nhưng cũng chẳng có chút khúc mắc nào.
“Đang nghĩ lại……”
“Nếu lúc đó tôi không chở anh đi ăn cơm.”
“Không tự cho mình là thông minh mà muốn chọc anh vui vẻ.”
“Không tặng anh túi cam.”
“Nếu không có…… Nếu như không có……”
“Thì sẽ tốt biết mấy.”
Thì sẽ không rung động với anh, sẽ không yêu anh.
Vẻ mặt tươi cười của Thích Thủ Lân dần dần rút đi, như thể là đến vẻ ngụy trang dịu dàng hòa nhã bên ngoài cũng rất lười.
“À? Thế à?”
“Nếu không thì sao có người từng nói đầu óc của em không mấy tinh tế cơ chứ, Trì Diễm.”
“Bây giờ mới nhận ra à, muộn mất rồi.”
Thích Thủ Lân nắm lấy ngón áp út của Trì Diễm vói vào trong miệng mình, nuốt đến cuối ngón, liếm liếm rồi hung hăn cắn một cái. Để lại dấu răng cực kỳ rõ ràng.
Hòn đá này dù là ngậm chặt hay là nhai nát, đều chỉ có thể đặt ở chỗ của hắn mà thôi.
*
Lời tác giả:
Meow meow chương mới nà!
Mọi người ghé weibo chơi nhen ( phất khăn tay): reinhard_fw
Tới nhoa tới nhoa ~~~~