Chỉ là tô mì trứng bình thường nhưng lại là tô mì ngon nhất mà Phó Dung Hồi từng ăn, thậm chí ngay cả nước súp anh ấy cũng húp hết sạch. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên, Phó Dung Hồi lại thấy anh mình ngồi trên ghế sô pha im lặng một cách lạ thường. Anh cúi đầu, ánh đèn trong suốt trên đỉnh đầu chiếu vào đường nét khuôn mặt, cả người lạnh lẽo.
Phó Dung Hồi đi ra phía sau ghế sô pha, kiễng chân tò mò nhìn xung quanh thì thấy ngón tay thon dài của anh trai đang nắm chặt lấy điện thoại di động, trên màn hình hiển thị hai tin nhắn đã đọc.
Phó Dung Hồi khi đó đang đến tuổi đi học, anh ấy đã có thể đọc được, tin đầu tiên là tin nhắn của năm năm trước.
Nó được gửi bởi người mẹ đã mất vì bệnh tật của họ, thời gian mãi mãi dừng lại vào lúc 23 giờ 59 phút 45 giây 04 trong một đêm đông năm 20XX: “Con trai, mẹ đi rồi, chăm sóc em trai cho thật tốt nhé.”
Tin nhắn còn lại gửi đến cách đây ba ngày, vào lúc 18 giờ 34 phút 52 giây 09 giữa hè tháng 6 năm 20XX, là lời bộc bạch của Tạ Âm Lâu: “Anh Dung Dữ, em thích anh, sẽ thích thật lâu, thật lâu, thật lâu…”
Phó Dung Dữ đã xóa tất cả mọi thứ thuộc về Tạ Âm Lâu khỏi điện thoại, nhưng chỉ có cái này, đầu ngón tay thon dài của anh đã lạnh cứng nhưng vẫn không thể ấn xuống.
Ánh mắt Phó Dung Hồi khẽ run lên vì trợn to, lúc đó anh ấy biết trong lòng anh trai mình cất giấu một tiểu tiên nữ hiền lành dịu dàng, mà đêm nay ánh trăng sẽ lên cao tận trời, còn anh sẽ mang theo xiềng xích rơi xuống vũng bùn, mãi không bao giờ có được tình yêu của tiên nữ đó.
Ngoài hiên cách đó vài mét đèn sáng lên, có người gọi Phó Dung Dữ qua.
Khe hở nhỏ hẹp của cánh cửa từ từ đóng lại, Phó Dung Hồi ôm gối làm ổ trong căn phòng ấm áp, nhìn bóng lưng cô độc dần đi xa của anh trai, bên ngoài hành lang có hai thư ký đang nhỏ giọng thảo luận với nhau.
“Tạ tổng đã kiên nhẫn cho cậu ta ba ngày lựa chọn, qua đêm nay, hôn sự này hủy không được cũng phải hủy.”
“Cậu chủ nhỏ này đúng là kém may mắn, lại có một người ba vô dụng như Phó Nghiên Thanh. Nếu cậu ta có một người ba như Tạ tổng thì cần gì phải sống một cuộc sống bấp bênh như vậy.”
“Rốt cuộc vẫn không có duyên làm cha con với Tạ tổng, chỉ có thể trách số phận trêu ngươi.”
“Bà chủ cũng tốt bụng, nửa đêm còn đích thân nấu mì cho đứa con út của nhà họ Phó…”
“Đứa nhỏ đó xem ra cũng không lớn hơn hai cậu chủ nhỏ nhà họ Tạ bao nhiêu, bà chủ cũng là mẹ, nhìn thấy cũng không đành lòng…”
…
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, ngay cả thư ký bên ngoài cũng đã rời đi, Phó Dung Hồi mơ màng buồn ngủ cuộn mình trên ghế sô pha, trong lúc lơ mơ thì cảm giác được mình được một cánh tay bế lên, đôi mắt buồn ngủ mở ra, là anh trai.
Anh ấy muốn kêu lên nhưng lại chỉ vùi đầu vào cổ áo Phó Dung Dữ, hít lấy mùi hương của chiếc áo sơ mi trắng.
Bên tai lại vang lên giọng nói quen thuộc của thư ký: “Ba cậu đầu tư vào giới kinh doanh đã đắc tội người ta, Tạ tổng sẽ đích thân ra mặt thuyết phục bên kia nương tay, đừng đẩy nhà họ Phó đang suy sụp vào chỗ chết…”
“Từ nay về sau, cậu và nhà họ Tạ không còn hôn ước nữa, ông Nhan đã quyết định, Tạ tổng cũng đã công khai thừa nhận, cậu nghe rõ chưa?”
Bên tai Phó Dung Hồi đột ngột vang lên một giọng nói kéo anh ấy ra khỏi những câu chuyện xưa cũ.
Chính là Hình Lệ, cô ấy cúi người búng búng ngón tay: “Anh Phó, làm gì mà mơ mộng giữa ban ngày vậy, lơ tôi nửa ngày rồi.”
Ánh mắt Phó Dung hồi trống rỗng vô hồn, anh ấy nhìn về phía Hình Lệ ở mép giường: “Đỡ tôi đứng lên.”
Anh ấy bị bệnh đã lâu, cũng không thích bị kẹt lại trên giường bệnh, lúc tỉnh táo luôn muốn ra ngoài hóng mát một lát.
Hình Lệ đỡ anh ấy, chạm vào khung xương dưới lớp áo bệnh viện, Phó Dung Hồi gầy đến nổi xương của anh ấy cũng có thể cắt đứt tay người ta, ngay cả cô ấy cũng cảm thấy đau đớn, gượng cười mở miệng: “Phó tổng tới bệnh viện rồi, đang ở bên ngoài… Đừng vội, tôi đẩy anh ra ngoài dọa anh ấy. “
Phó Dung Hồi đã nghe thấy giọng của anh trai mình, có điều gian kế của Hình Lệ vẫn không thể thành công. Vừa ra khỏi phòng bệnh thì đã thấy Tạ Thầm Thời trong chiếc áo sơ mi màu trà bước tới từ thang máy bên kia, dáng vẻ trông như cho dù có là Diêm Vương tới thì cũng giết.
Hình Lệ trước hết là nắm chặt lấy tay Phó Dung Hồi, còn tưởng rằng tên hung thần Tạ Thầm Thời kia đã điều tra ra chuyện cô ấy mua chuộc y tá lừa cậu ấy, vì vậy mới chạy đến bệnh viện tìm cô ấy tính sổ.
Tạ Thầm Thời quen lối trực tiếp đến chỗ Phó Dung Dữ, không biết nghe được từ đâu chuyện Tạ Âm Lâu dựa vào thôi miên để đánh thức trí nhớ, sau đó sốt cao một trận. Cậu ấy vừa tới thì lập tức ra tay trước mặt mọi người làm kinh động bốn phía.
Tạ Thầm Thời đấm xuống một đấm, bàn tay nắm chặt áo sơ mi của Phó Dung Dữ nổi rõ khớp xương, cậu ấy khàn giọng chất vấn: “Họ Phó kia, anh nghĩ tặng một miếng ngọc Quan Âm là có thể xóa bỏ tất cả sao?”
Phó Dung Dữ không chống trả, máu chảy từ quai hàm xuống cổ, nhỏ giọt xuống mu bàn tay Tạ Thầm Thời, từng câu Tạ Thầm Thời nói đều như chém từng dao xuống: “Năm đó anh hại chị ấy suýt chút nữa mất mạng, món nợ này tính thế nào đây?”
Câu nói này khiến Phó Dung Dữ dường như không biết đau cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt, giây tiếp theo, Tạ Thầm Thời không đợi anh trả lời lại đấm mạnh một cú vào chỗ hiểm của anh: “Tại sao anh sống chết vẫn muốn bám lấy chị tôi không tha!”
“Tạ Thầm Thời! Cậu điên rồi sao, muốn lên trang nhất tin tức ngày mai phải không?”
Hình Lệ kinh hồn bạt vía chạy tới ngăn cản, ngoài hành lang đã có nhiều người lấy điện thoại ra chụp hình lại, giữa loạt tiếng động ồn ào, Phó Dung Hồi ngồi trên xe lăn không thể nhìn thấy gì, chỉ có thể giơ bàn tay tái nhợt ra mò mẫm đi về phía trước.
“Anh!”
Tạ Thầm Thời nghe thấy tiếng anh này thì tưởng rằng gọi cậu ấy, cậu ấy vô thức quay đầu lại, đuôi mắt sắc bén vẫn còn mang chút tàn bạo.
Hình Lệ nhân cơ hội kéo hai người ra, đi đến đỡ Phó Dung Dữ đang ôm ngực đau đớn tựa vào vách tường, đáy mắt anh hơi xám xanh, là bởi vì nửa tháng nay đã không nghỉ ngơi tốt, bây giờ lại bị Tạ Thầm Thời đấm mạnh, dù gì cũng là con người bằng xương thịt, có là ai cũng chịu không nổi.
“Phó tổng, anh phải đánh trả chứ, tên điên họ Tạ này có gia tài bạc triệu đấy, nếu cậu ta lỡ tay đánh chết anh… anh Phó chắc chắn không lấy lại được mấy đồng đem về đâu…”
Hình Lệ rất biết cách thuyết phục mấy tên con trai ngang ngược này, thừa dịp Tạ Thầm Thời vẫn chưa lấy lại tinh thần đã vội vàng gọi bảo vệ.
Ngày càng có nhiều người vây xem, Tạ Thầm Thời thấy Phó Dung Dữ sống chết không đánh trả mà chỉ rũ mắt nhìn cậu ấy, tựa như cất giấu rất nhiều cảm xúc mờ mịt. Nếu cậu ấy vẫn tiếp tục ra tay thì đồng nghĩa với việc hành hung công khai.
Sau khi lấy lại được hai phần lý trí, Tạ Thầm Thời nhìn anh chằm chằm bằng vẻ mặt như hung thần ác sát, lúc cậu ấy xoay người định bỏ đi thì đá phải xe lăn của một người mù bên cạnh.
Còn chưa bước tiếp thì bả vai đã bị đè xuống, cậu ấy quay lại thì thấy khuôn mặt lạnh lùng của Phó Dung Dữ.
Hình Lệ lại hít vào một hơi khí lạnh, bây giờ đến lượt Phó Dung Dữ ra tay rồi.
…
Ngày hôm sau, tiêu đề trên trang nhất của trang tin tức rất bắt mắt, có cả tên của Tạ Thầm Thời trên đó, nội dung chính là thông báo vị thiếu gia này đến bệnh viện đánh nhau với người ta, huyên náo sôi động.
Mấy tờ báo này đều là xuôi theo chiều gió, không dám đăng ảnh của Phó Dung Dữ nên mới đăng ảnh của Tạ Thầm Thời.
Lúc Tạ Âm Lâu đọc được tờ báo này thì cô đang ngồi ăn cháo trong phòng ăn, đầu lưỡi thiếu chút nữa đã bị bỏng, ho một lúc lâu mới bình thường trở lại. Ngón tay cô nắm lấy tờ báo, có thể tưởng tượng nếu đặt nó trên bàn làm việc của ba thì Tạ Thầm Thời sẽ lại được triệu tập đến giáo huấn.
“Chuyện ngọc Quan Âm là ai nói cho nó biết vậy?”
Tạ Thầm Ngạn ngồi ở phía đối diện cũng đang chậm rãi lật xem báo, như thể đã quá quen thuộc với hành vi điên cuồng của Tạ Thầm Thời rồi: “Chắc là quản gia.”
Tạ Âm Lâu im lặng một hồi, sau đó đứng dậy đi lên lầu lấy điện thoại di động định gọi cho Tạ Thầm Thời.
Ai ngờ Phó Dung Hồi đã gọi đến trước một bước.
Cô còn chưa lên tiếng thì đã nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng hít thở yếu ớt truyền đến, giọng nói rất nhỏ: “Chị Tiểu Quan Âm, có lẽ chị phải đến biệt thự một chuyến để xem những thứ được giấu trong phòng ngủ chính, anh trai tôi mười năm nay luôn nhớ thương chị, chỉ có chị là người thắp sáng cuộc đời tăm tối cằn cỗi của anh ấy, chỉ mình chị thôi.”
—-Hết chương 57—