Vào tới nội phủ Tần Lam liền nhận thấy bầu không khí khác hẳn, lính canh túc trực cũng nhiều gấp ba lần bình thường.
“Nha đầu, mọi thứ đều đã được điều tra cặn kẽ xong rồi, từ quản gia xuống nha hoàn, không hề có người nào rời khỏi phủ tướng quân. Nếu người hạ độc là người trong phủ, vậy hắn nhất định vẫn còn trong phủ. Nha đầu, con có biện pháp để tìm được kẻ này không?”
Ánh mắt Quân Lôi Đình lạnh lùng.
Nếu như tìm được kẻ đó, nhất định sẽ không dễ dàng tha cho hắn.
“Có thể, chỉ cần hắn vẫn còn trong phủ, con nhất định có thể khiến hắn xuất đầu lộ diện.”
“Được.”
Tần Lam cầm lấy cái túi màu lam mà Tiêu Phong Hàn đưa cho nàng, trực tiếp đi vào phòng bếp, dược liệu khá đầy đủ, còn thừa ra một ít để điều chế thuốc giải.
Tần Lam nhanh chóng đong đếm nấu thuốc, nhìn thuốc được sắc ra, Tần Lam liền thở phào nhẹ nhõm.
Quá trình này diễn ra rất nhanh, thuốc giải An Hồn Lạc đã được điều chế, ngoại trừ việc dịch nhựa của Bách Linh Thảo không dễ tìm ra.
“Đây là thuốc giải sao?”
Người trong phủ không ai dám ngủ. Nhìn thấy chén thuốc mà Tần Lam vừa chuẩn bị xong, Diêm Như Mai lo lắng bật dậy, suýt nữa ngã ra đất. Nhìn Nhị thẩm nương đút từng thìa thuốc cho Quân Linh Nhi, Tần Lam tiến lên bắt mạch cho nàng, mạch tượng tuy vẫn còn rất chậm, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều, biết rõ đây là do thuốc giải vẫn chưa hoàn toàn phát huy tác dụng, Tần Lam cuối cùng cũng buông lỏng trái tim mình.
“Nhị thúc, nhị thẩm, Linh Nhi muội muội sẽ sớm tỉnh lại thôi, hai người yên tâm, nàng không sao rồi.”
“Tốt quá, tốt quá rồi Na Na, nếu như không có con….”
“Đừng nói vậy, nhị thẩm nương, Linh Nhi là muội muội của con, con tất nhiên sẽ không hy vọng nàng xảy ra chuyện gì.”
Tần Lam nói.
Diêm Như Mai lau nước mắt, vẫn còn có chút lo lắng.
Thấy Như Mai như vậy, Tần Lam cũng hiểu được tâm trạng của bà nên cũng không tiếp tục nói nhiều, nàng quay sang tổ mẫu đang ngồi bên cạnh.
“Tổ mẫu, cũng muộn rồi, cháu gái đỡ người đi xuống nghỉ ngơi trước.”
Quân lão phu nhân đứng dậy,
“Tổ mẫu không sao, nha đầu, con có muốn nói cho tổ mẫu biết chuyện gì xảy ra ở Huyền vương phủ không?”
Từ lúc Tần Lam rời đi, lão phu nhân đã luôn nghĩ đến chuyện này, răng cũng bắt đầu thấy đau rồi.
Bà không ngăn cản, một bên vừa lo lắng cho cháu gái nhỏ, một bên vừa lo lắng nàng đi Huyền vương phủ xảy ra chuyện.