Cô lại cùng Akira lê la ở mấy sòng bài, đôi khi có thêm Ichiro Matsuda, tay sỹ quan người Nhật đã giúp đỡ cô trong vụ đánh sập quán P’ti Saigon nữa. Chiến thắng vang dội thường xuyên, thu về cả núi tiền, thậm chí người ta còn tưởng cô là người của nhà cái cài cắm vào. Sống buông thả thật là sảng khoái.
Thomas rất hay gặp ác phụ, tên anh ta đặt cho cô, ở sòng bài, ở quán ăn, ở ngoài phố, kể ra cũng khá kì lạ. Tuy nhiên sau khi rà soát lại 1 lượt Thomas thấy chẳng có lí do gì để cô cần tiếp cận anh. Vậy nên chắc chỉ tình cờ va vào nhau trong đời thôi.
Vừa ghét vừa yêu, đó là thứ tình cảm phức tạp Thomas dành cho cô. Dứng trước cái vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa kia ai mà không yêu kia chứ. Cô xuất hiện ở đâu là như tỏa sáng ở đấy.
Thêm vào đó cô lúc nào cũng ôm con theo, 2 mẹ con dính chặt không rời. Và cô chăm sóc cho con ân cần tỉ mỉ đong đầy yêu thương, nhìn cứ như 1 chuẩn mực vậy. Với 1 kẻ thiếu tình cảm mẹ con thực thụ như Thomas sao có thể không có thiện cảm với 1 người mẹ như cô.
Tuy nhiên chỉ cần nghĩ tới những gì cô đã làm với quán P’ti Saigon bao tình cảm dạt dào yêu thương bỏng cháy dành cho cô trong lòng Thomas đều tắt ngấm như bị dội 1 gáo nước lạnh. Sao con người ta có thể cùng có cả 2 mặt tốt xấu đối lập quá mức như thế được nhỉ.
Có 1 điều Thomas vẫn luôn băn khoăn 1 người mẹ tận tâm vì con như cô sao lại đưa con vào những nơi đầy tệ nạn như sòng bạc? Giống như cô không thể rời con ra được, luôn phải giữ thằng bé trong tầm mắt mình.
Tiểu thiên sứ đó bị bệnh gì sao, hay cô sợ người ta cướp con của cô đi mất?
Đang tính rẽ vào 1 phòng thì Thomas thấy cô và gã người Nhật vẫn hay đi cùng đang ngồi uống trà ở 1 chiếc bàn kê ngoài hành lang nên dừng lại. Khu đánh bạc này do 1 tay Hoa kiều làm chủ khỏi cần nói đến quy mô rộng lớn của nó, cứ như cả 1 phường vậy.
Bé Gấu đang ngồi trong lòng Akira tay mân mê những chiếc cúc được làm thủ công tinh xảo trên áo của bác Akira miệng liến láu kể lại câu chuyện cổ tích kinh dị Quả địa cầu thè lưỡi đỏ lòm đêm qua mẹ kể cho bé.
Chăm chú nghe cậu nhóc bi bô rồi Akira cau mày hỏi cô:
– Sao lại đi kể truyện kinh dị cho trẻ con thế hả?
– Không thì nó có chịu ngủ đâu. Kể mấy câu chuyện hoàng tử công chúa nó mở mắt thao láo cả tiếng đồng hồ. Mà anh đừng có trách em. Ai kể Chú bé quả đào cho nó để giờ nó cứ bắt em đi mua đào? Lấy đâu ra đào ở cái đất Sài gòn vào mùa này. Rồi cứ nhất quyết ra ngồi bờ sông để chờ chú bé trái đào trôi qua.
Nghe cô nói mà Akira cười ngất. Có con xem chừng cũng thú vị. Cô hừ mũi nhìn Akira:
– Anh đừng ở đó mà cười. Anh gieo rắc tai họa lại bắt em dọn hậu quả!
– Hôm qua lúc anh đến thấy c* cậu đang ôm thân cây cố bò bò trèo trèo lên nhìn như là gấu koala, dễ thương ghê!
Cô nguýt dài:
– Loại này chỉ có làm cóc cụ thôi gấu koala gì nó!
Rồi quay sang con cô hỏi:
– Gấu! Con thích làm gấu koala hay làm cóc?
Nhăn nhăn mày ra cái vẻ ta đây suy nghĩ lung lắm rồi Gấu trả lời đầy dứt khoát:
– Cóc! – Bé đã là gấu rồi làm gấu thêm ích lợi gì, tuy bé chả biết con cóc nó ra làm sao, nhưng được làm con khác thích hơn.
Cô bật cười trìu mến nhìn con:
– Kì quặc, chẳng hiểu giống ai nữa không biết!
Câu nói của cô vô tình buông ra làm cho không khí bỗng dưng trùng xuống. Nhìn thấy mẹ buồn, bé Gấu trèo luôn lên bàn đi tới chỗ mẹ:
– Đừng buồn! Con giống mẹ! – Vừa nói bé vừa xoa xoa má cô an ủi.
Cô bật cười hôn con tới tấp làm cho bé thích quá cười vang.
– Cái thằng nhóc này, mày cứ đáng yêu như vậy để quyến rũ mẹ à?
Ngay lập tức Gấu nghiêm nét mặt:
– Mẹ nói bậy. Mẹ dùng mày. Phạt mẹ 1 xu.
Cô nhìn con mỉm cười mà khóe mắt cay cay. Cuộc hôn nhân không trọn vẹn này dù sao cũng mang đến được cho cô bé Gấu, 1 báu vật tuyệt vời. Chưa kể khối tài sản kếch sù bố chồng cho cô. Coi như không lỗ.