Chờ Viện trưởng Diệp xác định được phòng, sau đóghi tên. Lộ Phi Nhi và Lý Thanh Lưu đi ra theo, trên sân cỏ viện điềudưỡng, có thể thấy mấy ông lão, bà lão, Lộ Phi Nhi nghĩ tới bố mẹ mình.Quay đầu lại, nhìn Lý Thanh Lưu.
“Nhìn bố mẹ, em nhớ đến mộtchuyện rất nhiều năm trước kia, có một bà lão bị mắc chứng bệnh lãng trí của người già, ngoại trừ người bạn già của bà, thì ai cũng không nhậnra. Một lần, cả nhà tụ tập chúc thọ bà, nhưng bà cũng không biết ai. Chỉ tránh sau lưng người bạn già của mình, sợ hãi nhìn từng người đi tới đi lui, những người con cháu được dạy dỗ mấy chục năm, bỗng nhiên tronglúc đó lại biến thành người xa lạ. Lúc ăn cơm, bọn họ chỉ làm sủi cảohoa hòe, người một nhà cùng ngồi bên nhau vừa ăn cơm vừa cười nói, trong bữa ăn, lqd người bạn già của bà có việc phải rời khỏi một lát, mộtmình bà lão vừa ăn vừa lén lút nhìn mọi người, thỉnh thoảng còn cặp mộtcái bánh sủi cảo giấu vào trong túi. Tất cả mọi người đều bất ngờ, nhưng lại giống như muốn nhìn xem bà muốn làm gì. Mãi đến khi một mâm sủi cảo đã thấy đáy, bà mới thở phào một cái, tiếp tục cúi đầu ăn cơm. Một látsau, khi người bạn già của bà quay lại, bà lão vội vàng chạy tới kéo ông qua một bên, lấy sủi cảo từ trong túi ra nói: ‘Ông đã chạy đi đâu, nếukhông trở lại thì bọn họ ăn hết sủi cảo rồi, cũng may tôi đã giấu choông mấy cái, biết ông thích ăn sủi cảo hoa hòe nhất mà.’ Cầm mấy cáibánh sủi cảo bị tróc da, ông bạn già rơi nước mắt…” Lộ Phi Nhi nóixong câu chuyện này cũng nghẹn ngào.
“Nếu như anh già đi, trở thành người mơ hồ, anh cũng sẽ giấu sủi cảo cho em.” Lý Thanh Lưu không cười, anh vốn là một người có tâm tư tinh tế, nhìn bố mẹ vợ trải quatrận đại nạn này, anh cũng xúc động rất nhiều.
“Được, em sẽlà cây gậy của anh, người ta nói vóc dáng của phụ nữ thấp hơn đàn ông là bởi vì tương lai già đi, người phụ nữ sẽ làm cây gậy cho người bạn giàcủa mình.”
“Được! Em là cậy gậy của anh.” Lý Thanh Lưu ôm lấy vợ mình vào trong ngực.
Dẫn bố mẹ đến viện điều dưỡng, tên đầy đủ của nơi này là viện điều dưỡng Từ Tâm. Y tá chịu trách nhiệm chăm sóc cho Lộ Tuấn Sinh họ Bao, là một côgái có làn da rất trắng, tiếng nói chuyện rất dịu dàng, rất xinh đẹp.
“Mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Bao là được rồi. Đúng rồi, nơi này của chúngtôi còn có cả y tá nam, người phụ trách ở đây tên là Đặng Hòa. Nếu muốntắm rửa hay làm gì đó, anh sẽ xuất hiện. Ha ha…”
“Cảm ơncô, xin giao bố mẹ tôi cho mọi người chăm sóc, nếu có chuyện gì thì hãygọi điện thoại cho tôi, được không?” Lộ Phi Nhi đưa số điện thoại củamình cho Tiểu Bao, mặc dù đã để lại số điện thoại cho viện điều dưỡng,nhưng Lộ Phi Nhi vẫn hi vọng mình có thể biết tình trạng của bố mẹ nhiều hơn một chút.
Lộ Phi Nhi lo lắng nhìn bố mình, bây giờ nửangười bên trái của ông không có cảm giác gì, điều này cũng chính lànguyên nhân đã khiến cho Lộ Phi Nhi không để bọn họ về nhà. Điều kiện ởđây rất tốt, có thể giúp ích cho việc phục hồi của bố.
Quahai ngày, Lộ Phi Nhi gọi điện thoại cho mẹ, cô vẫn còn rất lo lắng, chỉcó điều nghe giọng điệu của mẹ Vu Diễm Hoa trong điện thoại thì hình như rất vui vẻ, bà nói cho Lộ Phi Nhi biết, bây giờ nửa người bên trái củabố cô đã có một chút cảm giác rồi. Lộ Phi Nhi nghe xong cũng vui mừngtột độ. Tan làm, liền vội vàng lái xe qua.
“Thanh Lưu đâu?Lại bận việc à?” Thông qua biểu hiện của Lý Thanh Lưu trong khoảng thờigian trước, Vu Diễm Hoa bây giờ cũng đối xử với Lý Thanh Lưu như thật sự là nửa con trai.
“Vâng ạ! Bọn họ bề bộn nhiều việc!” Lộ Phi Nhi nói, trong mắt không khó nhìn ra có chút thất vọng.
“Phi Nhi à! Đối với đàn ông mà nói thì sự nghiệp vẫn là quan trọng nhất mà!Con cần phải ủng hộ cậu ấy thật tốt, thật ra bất luận có chuyện gì đềuphải hỗ trợ lẫn nhau, anh kính tôi một thước, tôi kính anh một trượng.Không cần chuyện gì cũng so đo.” Những lời này của Vu Diễm Hoa cũng làkinh nghiệm.
“Con biết rồi mẹ.” Lộ Phi Nhi đồng ý.
Khi Lộ Phi Nhi nhìn thấy bố mình được y tá dìu bước đi từng bước một, khiến cô kích động không nói ra lời. Vu Diễm Hoa cũng xúc động lệ nóng doanhtròng(nước mắt vui mừng), đây là là đầu tiên hai mẹ con cô buông lỏngtâm tình kể từ khi Lộ Tuấn Sinh bị bệnh đến nay.
“Mẹ, ở đây y tá và hộ lý như thế nào?” Lộ Phi Nhi vẫn là có chút lo lắng.
“Đều rất tốt, thái độ ân cần, có khi còn nhã nhặn hơn y tá của bệnh việnbiết bao nhiêu! Bác sĩ cũng làm hết phận sự, thường xuyên đến đây xemtình trạng của bố con. Đôi khi mẹ cũng nghe một số người ở đây nói, bọnhọ đều rất thích nơi này. Thật đấy!”
“Vậy là tốt rồi, con cũng yên tâm.”
Trong khoảng thời gian này, tinh thần của Lộ Phi Nhi có vẻ sa sút, Phương Mẫn và Bạch Mai cũng đã nghĩ cách khuyên cô, cũng may gần đây thân thể củaLộ Tuấn Sinh đang dần dần khôi phục, tâm trạng của Lộ Phi Nhi cũng tốthơn rất nhiều.
“Phi Nhi, chúng ta đi chụp ảnh đi!” Bạch Mai nói
“Chụp ảnh? Chụp làm gì chứ? Em mới chụp hình cưới không bao lâu mà?” Lộ PhiNhi nhớ tới kinh nghiệm chụp ảnh lần trước, thật sự là tai họa mà! Nghĩtới hàng lông mày của mình, có chút lo lắng.
“Gần đây nghệthuật chụp ảnh thân thể rất thịnh hành, không biết à? Chị muốn đi, chúng ta cùng đi đi!” Bạch Mai khuyên giục nói, Phương Mẫn đang ở bên cạnhnghe được lại càng sửng sốt.
“Chị điên à? Chị cũng thật có dũng khí nha!” Lộ Phi Nhi cảm thấy bản thân mình không có là gan này.
“Chị cũng đã ba mươi mốt tuổi, sắp phải kết hôn, dĩ nhiên là muốn nhân cơhội này, chụp lại khoảnh khắc lúc bản thân mình còn đeph nhất nha!”Giọng điệu của Bạch Mai giống như đang cảm thán tuổi trẻ trôi qua vậy.
“Không đúng! Chị vẫn chưa nghe em nói mình có người yêu nha? Người nào lại bằng lòng hi sinh vậy hả?” Phương Mẫn khó hiểu hỏi.
“Là Tằng Chí đấy!” Bạch Mai nói, cảm giác này giống hệt như các người hẳn là đã sớm biết vậy.
“Ai? Tằng Chí?” Lộ Phi Nhi bị dọa đến mơ hồ.
“Đúng vậy! Lần trước anh ấy đến tìm em, sau đó chị đuổi theo anh ấy, yêu cầucho số điện thoại, còn có địa chỉ nhà. Sau đó, bọn chị nói chuyện rấttốt. Nên kết hôn thôi.” Bạch Mai nói như đúng rồi vậy.
“Nói chuyện rất tốt? Anh ấy đồng ý? Là chị chủ động nói?” Lộ Phi Nhi hỏi.
“Có gì mà không thể nói, chị nói rõ tình trạng của bản thân cho anh ấy, sau đó hỏi tình hình của anh ấy. Sau đó nữa, chị nói, chúng ta kết hôn đi,thế là anh ấy đồng ý luôn.” Bạch Mai cảm thấy chuyện này rất đơn giản,người thông minh rất dễ nói chuyện. Chỉ có điều lời nói và hành động của cô khiến Phương Mẫn và Lộ Phi Nhi kinh ngạc không noi ra lời. Lộ PhiNhi cố tình muốn nói cái gì đó, nhưng lại suy nghĩ, Tằng Chí là đồng đội của Lý Thanh Lưu, hẳn là rất có lòng trách nhiệm, hơn nữa ở phương diện tình cảm, tuyệt đối sẽ không ngu ngốc như Bạch mai, còn chưa tính.
“Rốt cuộc là em có đi hay không?” Bạch Mai chỉ quan tâm đến chuyện chụp ảnh.
“Có cần thiết không?” Lộ Phi Nhi nhát gan, không phóng túng, việc này rấtcần có dũng khí, cho dù việc này được gọi là nghệ thuật.
“Chị cảm thấy cũng không có gì, em tìm một nhà nhiếp ảnh nữ, chờ em sinh embé thì mông rũ ngực cũng muốn rơi xuống rồi. Muốn chụp ảnh cũng không có ai nhìn.” Phương Mẫn cảm thấy bản thân mình chính là như vậy! Có conrồi, thì đã muộn.
“Vậy được rồi.” Lộ Phi Nhi quyết định liều một lần.