Phó Viễn Xuyên dù đang ở sao Thủy Lam nhưng vẫn luôn giữ liên lạc bí mật với nguyên soái Todes. “Bên trên quá vội vàng, bọn họ ra tay nhanh quá nên Todes cũng không đợi nữa”.
Quân Thanh Dư gật đầu, kẻ thù đã hành động thì bọn họ đương nhiên cũng phải hành động thôi.
Quân Thanh Dư lau nước dính trên màn hình đi rồi mở vòng tay thông minh ra, cậu định xem xem giờ tình hình trên mạng ra sao rồi. Hiện giờ người lãnh đạo Đế Quốc hẳn đã chắc chắn cho rằng Ôn Thừa Dao đã lấy thứ gì đó liên quan đến thực nghiệm ở hành tinh M nên mới dồn hết sức lực truy đuổi.
Dựa vào chênh lệch thời gian thì hành tinh chủ và chỗ bọn họ ở hiện giờ chênh nhau bảy tiếng. Ở trang chủ trang thông tin, bài báo mới nhất là về sĩ quan tùy tùng của Todes: Đoàn Hành Cẩm. . Truyện Cung Đấu
Đoàn Hành Cẩm không trực tiếp nhắc đến thực nghiệm ở hành tinh M mà nói rằng lúc quân đội đụng độ hải tặc không gian đã cứu được một người máy, vì không tìm được chủ nhân nên đã mang đi sửa chữa, nào ngờ lại phát hiện ra người máy này có gen của con người. Phần còn lại anh ta không tiết lộ nhiều, chỉ nói là sự việc vẫn đang được điều tra. Bức ảnh cuối cùng chụp người máy, có cả ảnh chụp hành tinh M, tạo cho người ta cảm giác hồi hộp vô cùng tận.
Bài báo này giống như nói thẳng toẹt ra tất cả, nhưng cũng lại giống như chẳng có thông tin gì. Người lãnh đạo Đế Quốc có muốn truy cứu thì cũng chẳng bới ra được vấn đề, bởi người máy thuộc về tài sản cá nhân, cứu về rồi đương nhiên sẽ mang đi bảo hành rồi tìm tin tức chủ nhân để trả lại. Đoàn Hành Cẩm làm tất cả những chuyện này không hề có chút sai sót nào, lúc mang đi bảo hành cũng là vô tình phát hiện ra. Lúc này mà người lãnh đạo Đế Quốc lại nhảy ra nói có vấn đề khác gì lạy ông tôi ở bụi này đâu.
Dù chuyện này có thể khiến người lãnh đạo Đế Quốc bồn chồn thấp thỏm vài ngày, nhưng nếu muốn hoàn toàn lật đổ lão thì chút này vẫn chưa đủ.
Quân Thanh Dư nghĩ rồi hỏi: “Hiện giờ có bằng chứng nào có thể chỉ ra móc nối giữa người lãnh đạo Đế Quốc và hành tinh M không?”. Nếu không có bằng chứng tuyệt đối nào, đến lúc đó người lãnh đạo Đế Quốc sống chết không thừa nhận thì cũng phiền lắm.
“Có”, không lâu trước đây Phó Viễn Xuyên có nhận được một tập tài liệu, anh uống một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Nếu không thì em nghĩ lão sao lại phái quân đội đi bắt Ôn Thừa Dao chứ”.
Quân Thanh Dư: “…?”. Bảo sao tiền thưởng bắt được Ôn Thừa Dao tăng nhanh như vậy. Thứ kia dù không ở trong tay hắn, nhưng người lãnh đạo Đế Quốc lại cho là có, không đuổi theo hắn thì đuổi theo ai.
Phó Viễn Xuyên nói tiếp: “Cần thời gian để phá mật mã, lão đuổi theo sát sao quá nên Ôn Thừa Dao không có thời gian phá mã. Có lẽ còn có khả năng nữa là tin tức trước khi bị lan truyền thì đã bị đè xuống rồi”.
Quân Thanh Dư ho nhẹ một tiếng, “Với khả năng trốn chạy của Ôn Thừa Dao hẳn là có thể kéo dài thêm một thời gian nữa”. Sau bài báo này của Đoàn Hành Cẩm, người lãnh đạo Đế Quốc cũng sẽ chú ý xử lí chuyện này, vấn đề từ mọi phía cùng dồn xuống thì thời gian chậm trễ cũng sẽ kéo dài thôi.
Đợi đến khi mật mã bị phá là có thể kéo lão lãnh đạo kia xuống rồi.
Đồ nướng lần lượt được mang lên, hương thơm nức mũi mang theo mùi than đặc trưng. Nhưng Quân Thanh Dư không vội ăn ngay, ngón tay trượt nhẹ trên màn hình, cậu nói: “Em thấy phần bình luận phía dưới đã có người đoán người máy có lẽ là sản phẩm của thực nghiệm nào đó rồi này”.
Lúc cậu nhấn mở để xem toàn bộ nội dung thì lại hiện ra thông báo bình luận đã bị xóa. “Bị xóa mất rồi”, lúc đầu Quân Thanh Dư còn tưởng đường truyền mạng của mình có vấn đề, nhưng thử lại vài lần thì kết quả vẫn vậy.
Phó Viễn Xuyên đã quen với kiểu khống chế luồng ý kiến kiểu này, “Bình thường thôi, có người phía trên để ý mà”. Thậm chí còn xếp vài từ ngữ vào danh mục từ cấm, phát hiện có vấn đề là sẽ xóa ngay.
Quân Thanh Dư lại đọc bình luận khác bên dưới. Có nhắc đến thực nghiệm là bị xóa hết, số còn lại đều là mấy suy đoán vô căn cứ, gì mà chứng bệnh mới, hoặc là gặp phải sự cố gì đó.
Có lẽ là để việc xóa bình luận liên quan đến thực nghiệm không quá lộ liễu nên mấy bình luận lẻ tẻ khác cũng bị xóa. Nhưng xóa bình luận ngang ngược kiểu này cũng có mặt hạn chế, đó là dù nhấp vào xem cùng lúc bị xóa thì vẫn có thể xem được bình luận bị xóa.
Quân Thanh Dư hoài nghi nói: “Lão làm vậy không sợ bị nói là chột dạ sao”.
Phó Viễn Xuyên lắc đầu, “Thường những trường hợp như này, có tin nhắn nào nói lão chột dạ cũng sẽ bị xóa luôn”.
Quân Thanh Dư: “…”. Xóa bằng sạch bằng hết tính ra lại nhanh gọn lẹ đấy chứ.
Chỉ cần không có ai nghi ngờ thì sẽ chẳng có gì phải chột dạ cả.
Phó Viễn Xuyên nói: “Với những tin tức như này, bên trên sẽ không đưa ra bất cứ phản hồi nào”. Việc Todes thả tin tức ra càng giống như báo trước một câu “Tôi bắt đầu rồi đây” vậy.
Quân Thanh Dư gật đầu, nói nhiều sai nhiều, bên kia còn chưa biết được trong tay Todes nắm giữ những tin gì, đương nhiên sẽ không dám đáp bừa. Lỡ đâu nói gì đó rồi bị Todes vặt ngược lại thì có khác gì tự vả vào mặt mình không. Bị túm gáy thêm lần nữa, mọi việc chuyển biến xấu đi thì bọn chúng có muốn vớt vát cũng không được. Vậy nên lựa chọn im lặng quan sát cũng là chuyện bình thường.
Nhưng sự im lặng này… cũng chỉ là chút yên bình trước cơn bão mà thôi.
“Trước mắt cứ mặc kệ, ăn đi đã”, Phó Viễn Xuyên cho cua và tôm đã bóc vỏ vào hai cái đĩa riêng rồi đưa cho Quân Thanh Dư.
Quân Thanh Dư vẫn luôn chăm chú đọc bình luận trong vòng tay thông minh, không hề để ý xem Phó Viễn Xuyên làm gì, lúc này mới thấy cái xô nhỏ đặt cạnh Phó Viễn Xuyên chất đầy vỏ hải sản. Cậu vẫn chưa thấy đói, bèn nói: “Anh ăn đi, em bóc cho”, rồi chìa tay định lấy đĩa bề bề.
Phó Viễn Xuyên vội cầm lấy đĩa bề bề đặt gần tay mình, “Ngoài vỏ có gai, em đừng đụng vào”. Gai kiểu này trông thì không có gì nhưng nếu bị đâm phải thì sẽ đau nhức mấy ngày liền.
Xiên thịt nướng óng ánh dầu cũng như các loại xiên nướng khác đều để ở gần Quân Thanh Dư. Ngược lại, trước mặt Phó Viễn Xuyên đều là ít hải sản cần phải bóc vỏ.
Trong cửa hàng đồ nướng đồ đạc rất là đầy đủ, dụng cụ để bóc vỏ cũng không hề ít, dùng dụng cụ bóc vỏ sẽ nhanh hơn một chút so với dùng tay không. Phó Viễn Xuyên bóc một con bề bề rồi đút cho Quân Thanh Dư. Quân Thanh Dư vô thức há miệng cắn lấy, cậu cảm giác Phó Viễn Xuyên cứ bóc vỏ mãi, chưa ăn một miếng nào.
Nuốt xuống miếng bề bề, Quân Thanh Dư hỏi: “Sao anh không ăn?”, trước khi đi cậu đã ăn chút đồ ăn vặt nên không hề bị đói, nhưng Phó Viễn Xuyên chưa ăn gì hết.
Bóc xong con bề bề cuối cùng, Phó Viễn Xuyên lấy giấy lau tay, đôi mắt không hề chớp mà nhìn thẳng vào Quân Thanh Dư, trầm giọng đáp: “Tôi đợi để ăn cá”.
Quân Thanh Dư ngẩn ngơ: “Ơ?”.
Anh… nhìn em làm gì?
_____
Tác giả có lời muốn nói:
Dù sao thì cá tự câu được còn chưa ra mà, ăn no rồi thì sao ăn được cá mình tự câu được nữa chứ, đúng không.