Quan lại nơi đây theo chính sách mặc dân, người dân làng chài tự cung tự cấp. Kinh tế không quá tốt, nhưng ít nhất họ có thể tự cung tự cấp. Lang Minh Triết vẫn cùng nàng thông báo một tiếng rồi ở lại nơi này. Lang Minh Triết chọn một khu, lập chòi gần biển nhất có thể. Nơi đây đa số là nữ nhân và trẻ con ở lại, bởi lẽ nam nhân đều đã ra khơi.
– Phu quân, chàng muốn ra khơi thử không?
Lang Minh Triết như đang suy nghĩ vì đó, hắn mỉm cười gật đầu.
– Ta cũng muốn thử đôi chút, nàng có muốn ra khơi không?
Nàng tuy rằng rất muốn, nhưng lại sợ cảm giác say sóng liền lắc đầu.
– Ta bị say sóng, sẽ không đi tới đó!
Đêm rất ngắn, sớm hôm sau có một thuyền cá về! Đó là thuyền đánh bắt gần bờ, tầm một tuần họ sẽ trở về một lần. Lang Minh Triết có chút tiếc nuối nhìn nàng ở phía dưới.
– Nàng ở lại cẩn trọng!
Nhã Tịnh mỉm cười vẫy tay tạm biệt hắn, Lang Minh Triết đã chẳng còn quần áo lụa là. Mặc vải bố như bao người, bình thường tới vậy.
– Phu quân, chàng đi cẩn thận!
– Ai yo! Muội an tâm, phu quân muội có đi một tuần thôi mà, quyến luyến tới vậy sao?
Mai tỷ ở cạnh nàng trêu chọc, hai tai nàng cũng đỏ cả lên.
– Muội là lần đầu xa phu quân, tỷ đừng như vậy mà!
Với người hướng ngoại như nàng, tới đây chưa tới ba ngày đã quen phu nhân của một nửa làng chài, chưa tới một tuần đã là thần tiên tỷ tỷ của đám nhóc. Nhã Tịnh có một bộ mạt chược do nàng tự khắc. Tới nơi này, Nhã Tịnh đem bộ mạt chược ra dạy mọi người. Một tuần nàng tới đây, nhóm thiếu phụ, trung phụ ở đây đều có đak mê chơi mạt chược cùng nàng. Nhã Tịnh vì vậy thắng được không ít ngọc trai, may mắn nơi đây không có bảo kê. Nhớ lại hai lần thắng đậm nhưng bi thảm bị đám bảo kê đuổi nàng chạy té khói lúc trước. Nhã Tịnh âm thầm giấu đi giọt nước mắt, chỉ cần mặt nàng đủ dày, người ngại sẽ phải là kẻ khác.
Nhã Tịnh có niềm vui đi dạo bên bờ biển, bỗng hôm nay nàng thấy một xác chết trôi dạt vào bờ. Nàng không sợ hãi, điềm tĩnh lôi xác chết đã bốc mùi lên. Nhìn qua một lượt, là vết thương do bị chém.
Thu hồi tay lại, Nhã Tịnh điềm nhiên tới báo án. Dù sao nơi này hẳn sẽ có cướp biển, nàng không lo cho Lang Minh Triết.
Lại đi thêm một đoạn nữa, có một số đồ trôi dạt vào vờ. Nhã Tịnh nhìn ra, có cả cống phẩm triều đình.
Nàng mơ hồ nhìn qua, đúng là có chút nghi hoặc rồi. Lần này nàng mong không phải như những gì nàng suy đoán.
Chờ đợi một tuần qua đi, Lang Minh Triết bình bình an an cùng thuyền trở về. Cái xác kia cũng đã bị coi là chết do cướp biển nên chôn đi, đem mọi chuyện nói với Lang Minh Triết hắn vẫn như cũ nói với nàng.
– Chúng ta du sơn ngoạn thủy, không liên quan! Nơi đây đường thủy rất thường xuyên bị đánh cướp, nàng không cần lo!
– Kể cả đây là cống phẩm?
– Đúng vậy!
Lang Minh Triết nắm lấy tay nàng. Rượu càng ủ lâu càng ngon. Bây giờ là mấy tháng rồi nhỉ? Nhã Tịnh nghi hoặc nhìn trăng treo trên bầu trời, tiếng sóng biển vỗ như khúc nhạc diệu kỳ. Quá yên bình khiến cho nàng lo sợ hơn tất cả, nhìn qua từng đám nhỏ đang chơi đùa bên cạnh, nàng nhàm chán gục đầu bên vai Lang Minh Triết.
– Phu quân!
– Ta đây!
Nhã Tịnh lại yên lặng, nàng chỉ chờ một câu như vậy mà thôi.
Mọi chuyện cứ vậy trôi đi, từ vụ việc kia cũng không thấy thêm cái xác nào khác. Nàng mỉm cười tự hỏi rằng sau này lỡ nàng quen với sự hiện diện của hắn thì phải làm sao? Lang Minh Triết quả là một tên ích kỷ.
– Ta mới học được món cá kho của Mai tỷ, hình như nàng rất thích ăn! Để ta làm cho nàng nhé!
– Không cần, ta cũng biết làm món đó! Ta tự nấu được rồi, huynh đi lấy chút muối cho ta đi! Chúng ta sắp hết muối rồi!
Lang Minh Triết gật đầu rời đi, nhìn bóng dáng hắn rời đi nàng mới thu hồi lại ánh mắt. Mới hôm qua còn nói bình yên, sớm hôm nay Nhã Tịnh chạy bộ liền thấy thêm một cái xác khác. Là người của phủ Tướng Quân, nàng từng thấy hắn dưới trướng của đại ca. Cũng từng đấu với nàng, Nhã Tịnh nhớ rõ hắn. Hôm qua Lang Minh Triết nửa đêm cũng ra ngoài, Nhã Tịnh xem qua xác hắn. Là một đao kết liễu, nàng như hiểu rồi. Nhưng lại như không hiểu lắm, nếu Lang Minh Triết bắt sống hắn chỉ lợi bất cập hại, cớ sao lại phải…
Nhưng Nhã Tịnh không hỏi hắn, cũng lựa chọn như chưa từng thấy cái xác này. Nếu như chưa từng thấy thật, thì quá tốt rồi. Tay nấu canh của nàng khẽ dừng, Lang Minh Triết từ đằng sau ôm lấy nàng.
– Phu nhân, nàng mải nghĩ chuyện gì?
– Ta chợt nghĩ, nếu phải trở về thì buồn chán biết bao. Hay ta đánh thuốc chàng, sau đó giả vờ như không có chuyện gì âm thầm trở về kinh thành. Lấy thủ cấp của chàng chuộc lấy mẫu thân, chúng ta sẽ đi tới một nơi xa! Chàng an tâm, ta nhất định hương khói cho chàng đầy đủ!
Lang Minh Triết khẽ cười, đúng là thú vị.
– Ý nghĩ ngây thơ như vậy, chắc chắn không thể là do nàng nghĩ ra! Nói cho ta biết, là ai đã dạy nàng?
– Chắc ta dạo này ít dùng đầu óc quá, nên bị chậm chạp đôi chút! Hay ta với chàng làm một ván đi?
– Nàng tha cho ta, nữ nhân ngốc nghếch như nàng vậy mà thắng ta tới mảnh áo cũng không còn! Mà nàng lấy y phục ta làm gì?
Qua từng ván bài Lang Minh Triết nhường nàng có, không ngờ “nhường” tới một mảnh quần áo cũng không còn!
– Ây ya, còn không phải là vì sau này đem bán sao? Nhiều người ngưỡng mộ chàng như vậy, y phục chàng cũng là lụa thượng hạng. Đem bán đi, không có giá không lấy tiền!
Nghe tới lời chắc chắn như vậy, Lang Minh Triết bật cười gõ đầu nàng. Nhưng hắn lại chẳng dám gõ mạnh, đúng là hắn thua nữ nhân này mà.
– Sau này nếu y phục của ta mất hết, ta liền không cần truy hỏi cũng sẽ biết là ai!
Nàng khẽ cười, sau đó nhẹ giọng mà nói.
– Ta cũng chẳng thể lấy hết y phục của chàng, dù sao chúng ta cũng sẽ hưu nhau.
Lang Minh Triết cứng đờ, nàng có thể nhìn thấy sự khác biệt nhẹ của hắn. Nàng vẫn là từ bỏ sự yếu ớt nơi đáy lòng, hoàng cung không thuộc về nàng. Cũng không phù hợp với nàng, dù là chức vụ nào đi chăng nữa. Nàng không muốn phải tính toán nhiều điều, chỉ là muốn sống lâu hơn mà thôi, không biết hắn có thể hiểu cho nàng hay không.
Nhã Tịnh nàng có thể hiểu cho hắn hay không? Hắn muốn sống, muốn được cùng nàng sống trong lồng giam vàng son ấy. Ước mơ từ bé của hắn là ngồi lên được ngai vàng kia, có thể tự do thoải mái mà sống. Hắn cứ ngỡ một đời cô độc như vậy, cho tới khi gặp nàng. Người cho hắn hi vọng vào thứ hắn không dám mơ tưởng, ái tình. Là gì chứ?