Tuy rằng chỉ là một phân thân, thế nhưng lúc này hắn cảm nhận được một áp lực khiến hắn hít thở không thông đang dần ép tới. Đối mắt với ý cảnh cường đại như vậy, khiến hắn cảm thấy trong vạn vật, hắn chỉ là một phần tử hèn mọn nhỏ bé trong đó, căn bản không thể chịu đựng được lực lượng ý chí cường đại này, khiến tâm thần của hắn vô lực chống đỡ, gần như tan vỡ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đương nhiên Vân Thiên Hà khi đã xác định con mồi, tự nhiên sẽ không lưu ý bây giờ địch nhân đang nghĩ gì, hắn căm hận thủ pháp tà ác sử dụng tinh phách con người để luyện chế hồn khôi lỗi, đối với loại người này, hắn không hề có chút hảo cảm nào, tự nhiên là muốn nhanh chóng giết chết.
Minh Ám kinh hoảng nhìn Khôn Lam Chi Diễm không ngừng nhảy múa trong lòng bàn tay Vân Thiên Hà. Hỏa diễm kia mỗi lần nhảy lên, trái tim hắn cũng đập theo kịch liệt.
Hắn chưa bao giờ có tâm tình sợ hãi như vậy. Hắn vốn đã đem cái chết coi là một sự tình hết sức nhẹ nhàng bình thường, cho dù thân thể của hắn bị hủy, nhưng chỉ cần bản thân sử dụng một loại bí pháp khiến cho linh hồn tinh phách không tiêu tán, như vậy sau khi trở về, U La Vương sẽ có biện pháp giúp hắn mượn một thân thể khác trọng sinh.
Nhưng vào giờ khắc này, đối mặt với Khôn Lam Chi Diễm trong lòng bàn tay Vân Thiên Hà, sự sợ hãi trong nội tâm Minh Ám bị phóng đại vô số lần, tay hắn đã trở nên run rẩy.
Sở dĩ hắn kinh khủng sợ hãi, bởi vì khôn diễm là một loại hỏa diễm không gì không thiêu đốt được, không phải loại hỏa diễm bình thường có thể so sánh, đây là một tồn tại lăng lệ bá đạo, thế gian này cực kỳ hiếm thấy.
Loại hỏa diễm này bất luận trong hoàn cảnh nào cũng đều có thể thiêu đốt, hơn nữa nếu như nó bốc cháy trong cơ thể người, thì sẽ thiêu đốt nội tức, tinh khí cùng với huyết dịch.
Có thể nói, nếu như hỏa diễm này tiến vào trong cơ thể người, sẽ đem tinh phách, linh hồn cùng với cơ thể thiêu đốt thành tro bụi.
Nếu như thứ này chạm vào trên người hắn, như vậy hắn sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội trọng sinh sống lại. Đó cũng chính Khôn Lam Chi Diễm mà Nhan Ma Ước có được từ ngàn năm trước, tạo thành đả kích cực lớn, sau đó trở thành ác mộng của Thiên U Ám Điện. Bọn họ biết được sự đáng sợ của Khôn Lam Chi Diễm, coi nó là khắc tinh thiên địch, cho nên dùng hết tất cả biện pháp mới có thể diệt sát được hậu hoạn này.
Bởi vì bí mật to lớn kia của Thiên U Ám Điện, khi đứng trước Khôn Lam Chi Diễm đều không đáng giá nhắc tới.
Vậy mà thế gian hôm nay lại một lần nữa xuất hiện Khôn Lam Chi Diễm, hơn nữa chủ nhân có được Khôn Lam Chi Diễm này, lại chính là một cường giả Thiên Cảnh chưa tới ba mươi tuổi, điều này không thể không khiến kẻ khác cảm thấy kinh khủng.
Cho nên sự sợ hãi trong lòng Minh Ám lúc này ở đã khiến hắn nghĩ biện pháp chạy trốn, để quay về bẩm báo với U La Vương sự tình trọng đại này. Bởi vì sự kiện này, cũng đủ khiến cho U La Vương hay bất kỳ vị trưởng lão nào coi trọng, sự thất bại lần này của hắn, tự nhiên cũng sẽ không một ai nhắc tới, từ đó có thể tránh được một kiếp.
Tuy rằng suy tính của Minh Ám rất tốt đẹp, nhưng chẳng qua cũng chỉ là suy tính mà thôi, Vân Thiên Hà chắc chắn sẽ không cho hắn cơ hội đào tẩu. Trong từ điển của Vân Thiên Hà, hai từ “chạy trốn” không thể xuất hiện được trên người địch nhân. Mà ở trên người bọn chúng, chỉ có một từ duy nhất, “chết”!
Cao thủ Thiên Cảnh vừa động thủ, Minh Ám chỉ có Địa Cảnh tam giai tự biến bản thân không địch lại, khoảng cách giữa đôi bên là không thể nào vượt qua nổi.
Nhưng vào lúc này, Minh Ám đột nhiên phát hiện Minh Mặc đang đi tới nơi đây, hắn giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, bèn kêu lên:
– Minh Mặc trưởng lão, mau tới giúp ta… A…A…
Thế nhưng hắn vừa kêu lên, Vân Thiên Hà cũng vung tay, lúc này đoàn hỏa diễm trong lòng bàn tay hóa thành một tiểu tựa như viên đạn, mạnh mẽ cường thế bắn về phía Minh Ám.
Minh Ám trong lòng sợ hãi lập tức né tránh, tuy rằng tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng tốc độ của hỏa diễm còn nhanh hơn. Hắn vừa mới lăng không nghiêng người, đoàn hỏa diễm kia đã bắn vào bắp chân của hắn.
Phụt một tiếng, nhanh chóng thiêu đốt y phục hắn bốc cháy.
Lúc này một cảm giác vô cùng băng lãnh xâm nhập vào trong cơ thể, Minh Ám biết được uy lực của Khôn Lam Chi Diễm, lúc này càng thêm sợ hãi, kinh hoảng kêu lên một tiếng, cũng đã bất chấp tất cả, vung tay lên hung hăng chặt xuống bắp chân, đem cái chân bị dính Khôn Lam Chi Diễm chặt xuống, từ đó cũng ngăn trở Khôn Lam Chi Diễm đang có xu thế hướng tới bụng hắn thiêu đốt nội tức.
Đoạn chân đầm đìa máu tươi bị chặt rụng, lúc này sau khi khôn diễm thiêu đốt qua đi, chỉ còn lại những vật chất như những hạt thủy tinh lóng lánh, rồi sau đó vỡ tan thành bột phấn.
Vân Thiên Hà thấy Minh Ám dùng phương thức tự chặt chân chỉ để thoát khỏi Khôn Lam Chi Diễm, lúc này khóe miệng liền lộ một tia tiếu ý khó phát hiện.
Nhưng ở trong mắt Minh Ám, vẻ tươi cười thần bí này càng khiến hắn thêm kinh tâm động phách. Hắn cũng không muốn phải tiếp tục chặt đi một cánh tay hay một cái chân nào nữa.
Phương thức tự hại mình này cũng chỉ để hắn tranh thủ một ít thời gian, lúc này Minh Mặc trưởng lão cũng đã chạy tới, thấy tình cảnh hắn phải tự chặt một chân, tự nhiên cũng hiểu uy lực của Khôn Lam Chi Diễm, sắc mặt đại biến, thất thanh cả kinh nói:
– Đây chính là Khôn Lam Chi Diễm đã biến mất từ một nghìn năm trước!
– Mau mang ta rời đi, hội báo tin tức trọng yếu này với U La Vương!
Minh Ám thấy Minh Mặc đi tới, liền muốn tiến gần về phía hắn.
Thế nhưng hắn mới chỉ nhảy được hai bước tựa như ếch nhảy, lúc này Vân Thiên Hà một lần nữa xuất thủ. Chỉ là một ngón tay hời hợt, liền có một cỗ dao động thần bí nổi lên, dùng tốc độ cùng với phương hướng quỷ dị mắt thường căn bản vô pháp cảm nhận được, bắn thẳng vào trong cơ thể Minh Ám.
Thân thể Minh Ám lập tức cứng đờ, hắn còn chưa kịp cảm ứng được sự dao động tượng trưng cho tử vong kia, thì đã hoảng hốt cảm thấy trong cơ thể có một cây châm dài hẹp, coi thường thánh thể đã rèn đúc vô cùng cường đại, liền trực tiếp xuyên thấu qua tạng phủ như sắt thép mà đâm nát linh hồn hắn.
Đây chính là một sát chiêu Vân Thiên Hà trải qua vô số lần cường hóa vừa mới được thăng cấp, từ đó trở thành sát thủ bí mật giết người vô hình ngoài ngàn dặm – Thương Hồn Chỉ!