Mấy người phía Dương Đỉnh Thiên, Tiêu Phong cũng lần lượt thể hiện khí thế.
Thấy vậy, Ngô Trường Thanh, Tề Chấn Thiên, Triệu Thanh, Vương Thiên Nguyên cũng lấy binh khí ra, người từ khắp mọi hướng cũng thể hiện khí thế, bầu không khí lập tức ngột ngạt đến cực điểm.
Lúc này, Đan Thần vẫn luôn bất động bắt đầu đưa mắt nhìn quanh: “Đan Thành ta muốn đưa Diệp Thành đi, có ai phản đối không?”
Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, Đan Thần can thiệp rồi! Ông ta can thiệp vào nghĩa là cả Đan Thành can thiệp vào, vậy thì phải cân nhắc thật kỹ.
Đan Thành là nơi nào? Là nơi tập trung hơn một nửa số luyện đan sư của Đại Sở, sức kêu gọi của luyện đan sư cực kỳ lớn, đụng đến ai chứ không đụng đến luyện đan sư! Đụng đến ai chứ không động đến Đan Thành!
Phía sau ông là Sở Huyên đang cõng Diệp Thành, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên cũng đi theo, trước khi đi họ còn nhìn một lượt những người trong hư không, trong mắt còn bắn ra tia sáng lạnh lẽo.
“Lão tử nhớ mặt từng người các ngươi rồi đấy”, khi lão già Gia Cát Vũ rời đi, ông ta cũng nhìn một lượt đám người.
Sau khi mọi người đi, Linh Chân Thượng Nhân khịt mũi, xoay người bỏ đi.
Mà những bóng người trên hư không cũng bắt đầu giải tán.