Dương Thần phân vân, hỏi xác nhận lại.
Ngô Nguyệt tức giận:
– Lẽ nào vẫn còn người khác tên Dương Thần sao? Lâm tổng nói rồi, sáng nay, ngoài anh ra, không gặp ai hết, nên mới cho tôi đứng ở đây đợi.
Dương Thần lại thêm buồn bực, cô họ Lâm này lại có ý gì đây? Không phải đang giận mình sao? Sao đột nhiên lại chỉ chờ một mình mình thế này?
Tuy nhiên, đã sớm biết được vẻ ngoài của Lâm Nhược Khê hoàn toàn không khớp với tâm tư phức tạp của cô ấy, Dương Thần cũng không ngờ Lâm Nhược Khê có thể đoán được mình sẽ đến, tuy nhiên mọi thứ đều có vẻ kỳ dị khó có thể đoán ra được sự thật.
Dương Thần nghĩ ngợi, chậm rãi đi về phía cửa phòng chủ tịch, gõ cửa.
– Mời vào.
Tiếng của Lâm Nhược Khê trong trẻo lay động lòng người, không hề có chút giận dữ gì, không hề có chút sợ hãi nào, nghe rồi cũng không thể đoán ra được tâm trạng.
Bình tĩnh như thế này, càng khiến Dương Thần không hiểu ra được chuyện gì, hết thảy mọi chuyện đều không đúng so với dự đoán của mình.
Nhưng đã đi đến bước này rồi, càng không thể quay về nghĩ cho ra rồi mới bước vào, Dương Thần bất chấp tất cả vẫn đẩy cửa vào, đi vào phòng làm việc lớn.
Trong phòng làm việc vẫn giống như lần đầu tiên hắn đến đây, vô cùng sạch sẽ, minh bạch mà nho nhã, ngoài mấy chậu hoa được để ra hết bên ngoài, thì mọi thứ đều như cũ.
Lâm Nhược Khê mặc một chiếc váy kiểu Anh màu vàng nhạt, về công ty rồi nhưng vẫn chưa thay trang phục, lúc này đang đứng ở sau bàn làm việc, hai tay đặt trên bàn, cúi đầu nhìn một bản vẽ lớn ở trên bàn.
Sau khi Dương Thần đóng cửa lại, tiến lên phía trước vài bước, mới phát hiện ra, cái mà Lâm Nhược Khê nhìn không phải là bản thiết kế thời trang, mà là một bản thiết kế kiến trúc.
Không khí có chút ngượng ngập, Dương Thần giả bộ ho khan hai tiếng, nhìn nhìn Lâm Nhược Khê nói:
– Bà xã, nghe Ngô Nguyệt nói, em… đang đợi anh?
Lâm Nhược Khê không ngẩng mặt lên trả lời, còn chỉ tay vào bản vẽ trải trên bàn, thuận miệng hỏi:
– Anh thấy mấy thiết kế về biệt thự và nhà tầng này như thế nào?
– Hả?
Dương Thần bực mình đi lên phía trước, lúc này mới nhìn kỹ bản vẽ xây dựng đó, trên thực tế, trên bàn bày không dưới ba tấm bản vẽ, không là biệt thự thì cũng là mô hình nhà cao tầng.
Những thiết kế biệt thự này, là sự kết hợp giữa phương Đông và phương Tây, chẳng hạn như những ngọn tháp hình trụ, có vẻ gì đó tương đối khác biệt, nhất định một nhà thiết kế tầm thường thì không thể làm được điều này.
Mà bản thiết kế nhà cao tầng kia, giống như một mô hình khách sạn và nhà hàng lớn, tạo hình tiên phong, nhưng thực sự là công trình rockfall, giai đoạn trước không đầu tư mấy trăm triệu, đó là chuyện nghìn lẻ một đêm.
– Được thì được, nhưng em xem mấy cái này làm gì?
Dương Thần sốt ruột, lúc này còn xem bản vẽ gì nữa, hắn đang kìm nén, cố gắng chỉnh đốn lại tất cả ngôn ngữ nói chuyện của mình, không cần biết là có tác dụng gì không, cũng hy vọng là có thể kéo mình trở về mức điểm ban đầu.
Lâm Nhược Khê lại muốn hỏi cho rõ ngọn nguồn:
– Được này rất mông lung, nói cụ thể là được ở chỗ nào đi.
Dương Thần giật giật khóe miệng, mình đến đây để làm báo cáo à? Không phải đến giải quyết vấn đề gia đình sao?
– Loại vấn đề này làm sao anh có thể nói được, anh chỉ biết để xây được biệt thự như thế này, phải cần rất nhiều tiền, nhiều tiền, mọi thứ ắt sẽ tốt thôi.
Dương Thần không chút hứng thú nói.
Lâm Nhược Khê ngẩng đầu lên, không hề trang điểm, khuôn mặt bất đắc dĩ lộ ra vẻ mệt mỏi, nhợt nhạt:
– Ở đâu ra đạo lý như vậy chứ, theo như anh nói, thế thì không cần bỏ tiền ra mua bản thiết kế nữa rồi, trực tiếp vung tiền ra đi làm cái đắt tiền nhất là được rồi.
Dương Thần bực bội, người phụ nữ này đúng thật là còn muốn tranh luận với mình về việc xây phòng nữa sao? Cứ tiếp tục như này thì sẽ chẳng mấy mà quên đi mục tiêu chính mà mình đến đây là gì mất.
Vì thế mà mở miệng nói luôn:
– Nhược Khê, anh biết bây giờ tâm trạng của em nhất định là rất không tốt, em cũng đừng vòng vo với anh nữa, nói cho rõ ràng không cần biết em có tin anh hay không, cái mà anh muốn nói là, điều mà em nghe nhìn thấy nghe thấy vào sáng nay, hoàn toàn không như em nghĩ đâu, nhưng thực tế là sáng nay anh mới về đến nhà, trước đó anh…
Không đợi Dương Thần nói tiếp, Lâm Nhược Khê dơ tay ra hiệu cho Dương Thần dừng lại, lắc lắc đầu, khẽ buông tiếng thở dài, dịu dàng nói:
– Anh không cần giải thích với em, em biết anh vội vàng về Trung Hải, sẽ không là vì chút chuyện nhỏ đó, anh cũng sẽ không vì chuyện như thế mà lừa em.
Dương Thần ngạc nhiên, cô nhóc này nghĩ thoáng thật, nhưng vấn đề là, mặc dù nghĩ thoáng, nhưng sao lại tức giận mà bỏ nhà đến công ty chứ?
Lâm Nhược Khê không để ý đến vẻ mặt ngơ ngác của Dương Thần, bước đi nhẹ nhàng, đến bên chiếc cửa sổ ở cuối phòng, nhìn ra những tòa nhà san sát san sát nối tiếp nhau, những con đường lớn bị thu nhỏ bằng đầu ngón tay, trầm tư một hồi, mới thản nhiên nói:
– Vốn dĩ, em nghĩ bỏ qua chuyện này, thực ra cũng chẳng có gì đáng nói, nhưng xem ra bây giờ, coi như em không nghe, thì anh cũng muốn nói, vậy thì, anh nói đi em nghe.
Bóng dáng Lâm Nhược Khê lúc này nhìn có vẻ hơi đơn độc, trong lời nói biểu lộ ít nhiều sự hiu quạnh, nhưng lại là biển lặng sau sự yên tĩnh.
– Dương Thần, anh còn nhớ lần đó, lần đầu tiên Dương Liệt tìm đến nhà chúng ta, anh làm những chuyện đó bởi Dương Liệt đụng đến anh, anh đánh cho Dương Liệt một trận thảm thiết, sau đó vẫn là vị đạo trưởng đó chạy đến cùng với chị Thái Ngưng cùng cầu xin, cuối cùng, Viên Dã lại phải đứng ra, nhận ra Dương Liệt là anh họ anh ta, anh mới tha không giết chết Dương Liệt.
Lần đó, bởi vì em xác nhận được thân phận của Tuệ Lâm là người của Lâm gia, nên tâm trạng em có chút rối bời, không nghĩ nhiều đến những chuyện khác, nhưng sau chuyện đó, em liền nghĩ, Dương Liệt và vị đạo trưởng đó, đều là những nhân vật phi thường, nhưng đứng trước mặt anh, nhưng căn bản lại không là cái gì, anh lợi hại như vậy, đó là lần đầu tiên anh kích thích em nhất, khiến cho em cảm thấy, thực tế khoảng cách giữa em và anh là rất xa.
Hơn nưa…kỳ thực ngày đó Viên Dã đã nhận ra Dương Liệt là anh họ của anh ta, mà anh lại đột nhiên thả Dương Liệt, khiến cho em gần như đoán được thân phận của cha mẹ anh, nhưng em cảm thấy anh hình như không hy vọng tiếp nhận họ, cho nên em cũng không biết là mình đã và đang làm cái gì nữa…
Nghe Lâm Nhược Khê tâm sự, Dương Thần dần dần được mở to mắt ra, người phụ nữ này thoạt nhìn như có vẻ cái gì cũng không quan tâm, nhưng những thứ cất dấu trong lòng, lại không hề ít chút nào.
– Sau này, bởi vì em giở một chút tiểu xảo, phá hủy truyền thông Trường Lâm và sản nghiệp của Hứa gia, bị Tăng Tâm Lâm và Hứa Trí Hoành trả thù, em biết trong lòng anh chắc chắn cảm thấy, em là một cô gái, làm ăn không hề hạ thủ lưu tình, muốn đấu đá đến ngươi chết ta sống, tự mình rước họa sát thân, là chuyện rất ngốc nghếch…
Kỳ thật khi đó, em không nhận Lâm Chí Quốc là ông nội của mình, nhưng em biết, nếu như em thực sự xảy ra chuyện gì, Lâm Chí Quốc chắc chắn sẽ không mặc kệ em, em không rõ Lâm Chí Quốc có bản lĩnh gì, nhưng một khi ông ta có thể bảo vệ bà nội em, thì chắc chắn có thể bảo vệ được em, cho nên, em liền lợi dụng Lâm Chí Quốc, liều lĩnh làm mọi chuyện để phá hủy được Hứa gia…
Nhưng cuối cùng, em phát hiện Lâm Chí Quốc không làm bất cứ chuyện gì để trợ cứu, ngược lại anh mới là người giúp đỡ em thoát khỏi tai nạn lần đó, lúc đó em đã ý thức được, anh và thế lực mà Lâm Chí Quốc nỗ lực muốn nắm giữ có quan hệ với nhau, hoặc cũng có thể Lâm Chí Quốc nhờ vả anh chăm sóc em, nhưng đối với em mà nói, kỳ thực cũng chả có ý nghĩa gì, em chỉ cần có người giúp em ngăn cản những người làm phản đấy là được rồi.
Nói tới đây, Lâm Nhược Khê quay đầu lại, nhìn Dương Thần đang trợn mắt há hốc mồm, Dương Thần hơi khẽ động đậy khóe miệng, cười có chút chua xót:
– Dương Thần, còn nhớ lần đó, sau khi anh giết Tăng Tâm Lâm và Hứa Trí Hoành xong, em có khuyên anh không cần để ý đến lời nói không…
– Nhớ..
Dương Thần đờ đẫn nói:
– Em nói, anh và em đều là bọ cạp độc, hại chết chính chúng ta, chỉ có chúng ta mà thôi.
– Đúng vậy,
Vai Lâm Nhược Khê khẽ run lên, dường như không kìm được nữa phải bật cười:
– Dương Thần anh thật ngốc, thật là ngốc, em chỉ kể một câu chuyện giống như lừa trẻ con thôi, vậy mà anh đã tin là thật rồi.
Dương Thần, anh thấy người như em từ nhỏ đến lớn chưa từng nhìn thấy người chết, nhìn thấy một người đàn ông, đứng trước mặt em, tay không đập vỡ sọ người khác, em…có thể thản nhiên, bình tĩnh nhanh được như vậy sao?