Dưới ánh trăng, Hàn Mạc liếc thi thể một cái, thích khách nhìn qua rất bình thường, mặt bình thường, quần áo trên người đều là vải thô thông thường, từ ngoại hình, bất cứ ai cũng chỉ nghĩ hắn là một dân chúng bình thường.
Trong thành tây vàng thau lẫn lộn này, cách ăn mặc như vậy chỗ nào cũng có.
…
Phía sau vang lên một hồi ồn ào, Hàn Mạc không quay đầu lại, rất nhanh hơn mười hán tử trần thân trên cầm binh khí bao vây hắn lại, mỗi người đều dùng ánh mắt cực kỳ phẫn nộ nhìn chằm chằm Hàn Mạc, giống như Hàn Mạc chính là thích khách vậy.
– Đại nhân, ngài… không có việc gì chứ?
Phía sau vang lên tiếng Bùi Anh Hầu, lúc này Hàn Mạc mới xoay người, liếc Bùi Anh Hầu, chỉ thấy ánh mắt Bùi Anh Hầu đang dừng trên người thích khách, vẻ mặt có chút khiếp sợ.
– Thích khách muốn giết Xà Đầu!
Hàn Mạc thản nhiên nói.
Bên cạnh lập tức có người cười lạnh nói:
– Thích khách có phải do các ngươi an bài hay không? Chẳng phải… các ngươi muốn ám sát Xà Đầu sao?
Bùi Anh hầu lạnh lùng trầm giọng nói:
– Nếu chúng ta an bài, vì sao chúng ta phải giết chết hắn?
Tình cảnh biểu hiện ở hiện trường, thích khách chết trong tay Hàn Mạc.
– Giết người bịt miệng mà thôi!
Lập tức có người kêu lên:
– Ám sát không thành, các ngươi lo lắng thích khách rơi vào tay chúng ta, lúc này mới giết người bịp miệng!
– Người Tây Hoa Thính các ngươi quả là đê tiện vô sỉ, Xà Đầu chúng ta cho các ngươi tới đây đàm phán, các ngươi… các ngươi cũng dám phái người ám sát?
– Các ngươi hôm nay, một người cũng đừng nghĩ chạy thoát!
Bùi Anh Hầu cả giận nói:
– Câm mồm, các ngươi thật to gan… một đám điêu dân, lại dám nói lời ngông cuồng như thế. Ai nói thích khách là chúng ta an bài? Nếu nói xằng bậy nữa, nói xấu Tây Hoa Thính ta, đừng trách ta không khách khí!
– Không phải ngươi của các ngươi thì là ai?
– Ai biết Xà Nhân các ngươi đắc tội với ai.
Bùi Anh Hầu cười lạnh nói:
– Trên người thích khách có gì để chứng minh hắn là người Tay Hoa Thính?
Lập tức có người kêu lên:
– Lục soát… lục soát xem trên người thích khách có cái gì!
Lúc này Hàn Mạc đứng bên cạnh thi thể, đám đại hán ngơ ngác nhìn nhau, tuy rằng la hét lục người, trong nhất thời cũng không dám tới gần.
Hàn Mạc vẻ mặt hờ hững, hai tay nắm chặt, chậm rãi đi đến một chiếc hòm gỗ bên sân, cũng không để ý hòm gỗ dơ bẩn, ngồi lên trên ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên bầu trời, ánh mắt chớp động, như thoáng có suy nghĩ.
Ngay giờ phút này, Hồng Tụ đi ra từ lỗ hổng trong phòng, đi đến bên người Hàn Mạc, thản nhiên nói:
– Thích khách khác cũng đã chết… trong miệng chuẩn bị trước độc dược, phá lớp sáp ra, gặp máu là chết!
Hàn Mạc hơi vuốt cằm.
Điểm này hắn đã hiểu được, chắc chắn thích khách đã sớm chuẩn bị tốt độc dược, một khi bị bắt, cắn vỡ lớp sáp bao bọc độc dược, nọc độc chảy vào miệng, dược hiệu lập tức phát tác.
Vừa rồi trong phòng truyền ra động tĩnh, tính cảnh giác của Hồng Tụ rất mạnh, trước tiên vọt vào trong, Hàn Mạc đuổi theo thích khách bên này, nàng lại đuổi theo tên thích khách còn lại.
Tuy bắt được thích khách trong nháy mắt, thích khách kia cũng cũng giống như tên này, cắn độc tự sát.
Hàn Mạc rời khỏi thi thể, đám địa hán nhìn nhau, có người tiến tới lục soát trên người thi thể, sau một lát, đã thấy người đàn ông kia lấy ra một đồ vật cực kỳ cổ quái trên người thi thể.
Đó là một tấm thiết bài hình trứng lớn bằng lòng bàn tay, màu sắc đen thui, dưới ánh trăng vô cùng lạnh lẽo.
Nhìn thấy tấm thiết bài kia, mày Hàn Mạc nhăn lại, cho dù là Hồng Tụ xưa nay vô cùng lạnh lùng, giờ phút này trong mắt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.
– Đây là thứ gì?
Người đàn ông kia nhìn:
– Phía trên có chữ, các ngươi ai biết chữ, trên này viết cái gì?
Lập tức có một người cầm đao tiến lên, nhận tấm thiết bài, vừa nhìn thấy, thì thầm:
– Công Nhan đức quang!
Xoay qua mặt khác nhìn thoáng qua, vẻ mặt lại âm trầm:
– Lệnh bài Tây Hoa Thính!
Đây đương nhiên là tín vật chứng minh thân phận lại viên Tây Hoa Thính, trong Thính gọi là thiết bài, giống như “Hắc Trúc” thành viên Hắc Kỳ nước Ngụy, như một vật chứng minh thân phận.
Hàn Mạc cũng không ngờ, không ngờ lục soát ra “Thiết bài” trên người thích khách, đây chẳng khác nào chứng minh, thích khách này thuộc về lại viên ngầm của Tây Hoa Thính.
Chuyện trước mắt này xuất hiện tình huống không thể đoán trước.
Một đám Xà Nhân nghe được chữ trên thiết bài, lập tức đều nắm chặt binh khí, bao vây ba người Hàn Mạc ở trong, còn có người lạnh lùng nói:
– Chuyện tới đây, các ngươi còn lời gì có thể nói?
Nhưng vào lúc này, một bóng người chậm rãi đi ra từ chỗ tối, trên người hắn khoác áo choàng màu đen, đầu tóc rối bời, dưới ánh trăng giống như ác quỷ.
Đám Xà Nhân nhìn thấy hắn, đều khom người, có vẻ rất kính sợ.
Đây đương nhiên là Xà Đầu của bọn họ, Xà Đầu vừa mới gặp một hồi ám sát bất ngờ!
Xà Đầu đi rất chậm, chậm rãi tới bên thi thể, Hàn Mạc nhìn qua, lúc này mới thấy, không ngờ trên mặt Xà Đầu mang theo một mặt nạ sát, chỉ lộ ra đôi mắt và miệng.
Ánh trăng chiếu vào mặt nạ, lạnh như băng mà quỷ dị.
Xà Đầu vươn tay, Xà Nhân lập tức cung kính dâng thiết bài, nhận thiết bài nhìn qua, Xà Đầu quăng ánh mắt về phía Hàn Mạc ngồi trên thùng gỗ, ánh mắt sau mặt nạ chớp động, ai cũng không đoán ra vị lãnh đạo đường phố này rốt cục nghĩ cái gì.