“Nực cười, ngày hôm qua, đám Cao Ly các ngươi còn quỳ trước mặt ta, cầu xin ta nâng đỡ, vậy mà nay lại giễu võ giương oai, các ngươi đúng là một dân tộc ba phải”.
“Ta khinh…”, tướng quân Cao Ly lại đá thêm một cước lên mặt Xích Thị Khứ Bát.
“Ta cho ngươi biết, đám người Tịch các ngươi sắp tiêu rồi, đại quân Hoa Hạ đã tiến vào Cao Ly, bọn họ sẽ giúp chúng ta tiêu diệt các ngươi”.
Xích Thị Khứ Bát cười to: “Đúng là một đất nước không có nguyên tắc, chờ đi, đại quân Phù Tang ta sẽ san bằng nơi đây, huyết tẩy Cao Ly các ngươi”.
“Ôi trời ạ, hay cho một tên Xích Thị Khứ Bát, đến nước này còn giương oai với ta, đi chết đi”.
Nói xong, tướng quân Cao Ly kia liền vung đao chặt đầu Xích Thị Khứ Bát.
(Xích Thị Khứ Bát: Tác giả, có thể cho ta sống thêm một chương được không? Tác giả: Đi chết đi!)
Quân Phù Tang đang đóng tại Cao Ly nhanh chóng bị xử lý sạch sẽ, hơn nữa đều bị giết một cách vô cùng tàn nhẫn. Ngày thường, thoạt nhìn quân phụ thuộc hệt như những con cừu bé nhỏ, đáng thương, nhưng một khi hung ác lên thì cực kỳ nghiêm túc. Gần một ngàn binh sĩ Phù Tang gần như bị tra tấn đến chết.
Lý Thành dẫn theo hai mươi vạn Hắc Kỳ Quân xuôi nam, suốt chặng đường đi hệt như gió thu cuốn lá vàng, không hề gặp trở ngại. Cũng đành, đại quân Phù Tang đều tập trung ở phía Nam, còn phía Bắc cùng lắm chỉ là một số quân phụ thuộc. Vừa nghe tiếng súng là đám quân này lập tức quay đầu bỏ chạy, có cưỡi ngựa cũng không cách nào đuổi kịp bọn họ.
Trong doanh trướng trung quân.
Lý Thành nhìn bản đồ và hỏi: “Còn bao lâu nữa là đến Tân La?”
“Tướng quân, xuôi nam thêm hai mươi dặm nữa là đến thành Tân La. Theo dự tính thì tối nay có thể đến”.
“Tốt lắm, lệnh cho đại quân nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai dồn hết sức mà đánh, chỉ cần chiếm được thành Tân La, tương đương với việc Cao Ly bị diệt”.