Thẩm Nguyệt vừa ngủ dậy thì hắn liền thức giấc, hắn chỉ là không muốn nàng nhìn thấy mình đã tỉnh, như vậy nàng sẽ không yên lòng và luyến tiếc rời đi.
Vừa ra khỏi phòng, gió lạnh từ bên ngoài liền tràn vào khiến Thẩm Nguyệt không kịp phòng bị mà lạnh run, đập vào mắt nàng là một khoảng tuyết trắng.
Chẳng ngờ không đợi nàng ra khỏi sân, quản gia sớm đã tiến vào trong, thấy nàng đứng ở ngoài cửa, trên gương mặt già nua liền lộ ra nụ cười hòa ái cùng sáng tỏ không giải thích được, nói: “Công chúa sớm như vậy đã tỉnh rồi ạ”.
Thẩm Nguyệt nhìn trời, khuôn mặt nàng đã tê liệt vì cái lạnh mà gật đầu: “Ừm, ta phải đi rồi, tuy rằng tình trạng của chàng ấy đã ổn định nhưng thương thế không thể qua loa, hai ngày một lần phải thay thuốc đúng giờ”.
Quản gia gật đầu ghi nhớ.
“Vì trong phòng không có giấy bút nên ta không viết ra phương thuốc để sắc và bôi ngoài, đợi chàng tỉnh dậy hãy hỏi chàng ấy, chàng ấy hẳn là phối thuốc còn giỏi hơn ta”.
“Còn có, chàng ấy có chút phát sốt, nhưng hiện tại đang ở mức độ nhẹ, nếu sốt cao phải hạ sốt kịp thời cho chàng ấy, nhớ lau trán bằng nước mát, đừng dùng nước nước đá lạnh, nếu sốt vẫn không hạ thì đi mời đại phu tới”.
“Trong khoảng thời gian này cứ để chàng ấy ở nhà nghỉ ngơi điều dưỡng, không có việc gì thì đừng đi đâu. Lát nữa ta sẽ tới cửa hàng mua một ít thuốc bổ rồi kêu người của họ mang qua đây, làm phiền quản gia cho chàng ấy uống để bổ sung khí huyết, một ngày ba bữa nên ăn uống thanh đạm, nếu chàng ấy không thèm ăn, liền kêu nhà bếp để tâm chế biến tinh tế hơn, chàng ấy ít nhiều cũng phải ăn một chút”.
Tô Vũ chớp chớp đôi mắt hẹp mảnh dài, lim dim nghe Thẩm Nguyệt tỉ mỉ giải thích từng câu từng chữ cho quản gia.
Hắn được nàng bận lòng săn sóc, cách một cánh cửa cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ trong lời nói của nàng đang chảy thẳng vào tim hắn.
“Tuyết rơi dày tiết trời cũng lạnh giá, ông phải nhắc nhở chàng ấy mặc nhiều hơn, trong phòng cũng đặt thêm một chiếc lò sưởi đi, ta sợ chàng ấy không đủ ấm”.
Thẩm Nguyệt phát hiện ra bản thân càng nói càng không dứt được, nàng còn muốn căn dặn điều gì đó nhưng nhất thời lại không nhớ ra, liền bỏ qua: “Cứ như vậy đi, phiền Hà quản gia nhất định phải chăm sóc chàng ấy thật tốt”.
Quản gia đáp: “Công chúa yên tâm, lão nô nhất định sẽ chăm sóc cho đại nhân thật tốt”.
Thẩm Nguyệt lúc này mới nghĩ tới quản gia sớm như vậy đã có mặt tại đây có chút không thích hợp, bèn hỏi: “Ông đến sớm như vậy có phải là đã có chuyện gì rồi không? Bây giờ chàng ấy còn đang ngủ, đợi chàng ấy ngủ thêm một chút đi”.
Thẩm Nguyệt vừa nhắc nhở, quản gia liền vỗ trán nói: “Xem cái thân già này của lão nô này xem, nói một hồi liền quên mất chuyện chính rồi, sáng nay trời còn chưa sáng đã có một người vẫn luôn đợi ở cửa sau, dường như là tới tìm công chúa”.
“Tìm ta?”, Thẩm Nguyệt nhướng mày hỏi: “Ai?”
“Có lẽ là… cựu đại tướng quân”, quản gia không muốn quấy rầy đại nhân nhà mình nhưng ở cửa sau lại có một người đàn ông cao to đứng đó, đợi trời hửng sáng nếu có người đi qua khó tránh khỏi việc bị chú ý tới, do đó ông ta mới đánh bạo chạy tới trong sân, dự định căng da đầu bẩm bảo qua cánh cửa.
Không ngờ vừa bước vào liền đụng phải Thẩm Nguyệt đang muốn đi ra ngoài.
Thẩm Nguyệt điềm nhiên đáp: “Được, vậy ta đi trước đây”.